Chúa Nhật VI TN/A - Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê

Thứ năm - 12/02/2026 04:02  205

Chúa Nhật VI TN/A

Bài Phúc Âm Chúa Nhật Thứ Sáu Thường Niên này trình bày cho chúng ta một phần của Bài Giảng Trên Núi. Để vào Nước Trời, Chúa Giêsu nói với chúng ta về sự cần thiết của một sự công chính vượt trội hơn sự công chính của các thầy dạy luật và người Biệt Phái. Sự “trọn vẹn” của Luật Chúa Kitô bao gồm những gì, và sự công chính “cao cả” mà Ngài đòi hỏi là gì? 

Chúa Giêsu giải thích điều đó thông qua một loạt các sự tương phản giữa các điều răn cổ xưa và cách diễn đạt lại của chính Ngài. Mỗi lần Ngài bắt đầu: “Các ngươi đã nghe lời người xưa nói rằng…”, rồi khẳng định: “Nhưng Ta nói với các ngươi rằng…”. Chúa Giêsu nói với chúng ta về sự tăng trưởng trong đức tin, sự trưởng thành được sinh ra từ sự chuyển đổi từ luật pháp sang ân sủng, nghĩa là sự chuyển đổi từ một thực tại được trải nghiệm một cách hời hợt sang sự hiểu biết sâu sắc về mối quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa, với chính mình và với tha nhân. Làm theo luật pháp có nghĩa là gì? Làm thế nào chúng ta có thể hiểu được điều đó? Nếu chúng ta suy nghĩ về điều đó, để cảm thấy an toàn, chúng ta tạo ra những thói quen, chúng ta làm mọi việc theo một cách nhất định, và thường thì chúng ta làm điều đó mọi lúc; Để chắc chắn về những gì mình đang làm, tôi cố gắng hiểu các quy tắc và đôi khi, tạo ra và bổ sung thêm các quy tắc chi tiết hơn. Tất nhiên, điều này có thể hữu ích, nhưng có nguy cơ là, để tuân thủ một quy tắc cứng nhắc, chúng ta không còn quan tâm đến mạng sống của con người nữa. "Chúa Giê-su không chỉ coi trọng việc tuân thủ kỷ luật và hành vi bên ngoài. Ngài đi đến tận gốc rễ của Luật, tập trung trên hết vào ý định và do đó vào trái tim con người, nơi mà những hành động tốt hay xấu của chúng ta bắt nguồn" (Đức Giáo Hoàng Phanxicô). Đây là một bước mà tất cả chúng ta được kêu gọi thực hiện; nó là cần thiết. Liệu bước đi sâu sắc này có hàm ý phá vỡ các quy tắc? Tất nhiên là không! Đó không phải là điều chúng ta nên làm. Không có hai thái cực: nếu chúng ta sống theo thái cực của luật pháp, chúng ta có nguy cơ bóp nghẹt con người và ngăn cản sự trưởng thành của họ; mặt khác, nếu chúng ta sống với lòng căm ghét luật lệ, chúng ta sẽ rơi vào một thế giới hỗn loạn và vô chính phủ, nơi người ta tin rằng mình trở nên tự do bằng cách làm những gì mình muốn, vứt bỏ tất cả các quy tắc. Nhưng Chúa Giê-su không đến để bãi bỏ luật pháp mà để làm trọn luật pháp, bày tỏ tấm lòng của luật pháp, đó là gìn giữ tình yêu thương, và ban cho chúng ta ân điển để sống theo luật pháp.

Giờ đây, chúng ta hãy cùng bàn luận ngắn gọn về ba điều đối lập.

Đối lập thứ nhất: Có lời phán rằng: "Ngươi chớ giết người"; nhưng ta nói cùng các ngươi: "Ai giận anh em mình, ai ôm mối hận thù, thì có thể là kẻ giết người." Sứ đồ Gioan sẽ khẳng định một điều vô cùng quan trọng: "Ai không yêu thương anh em mình thì là kẻ giết người" (1 Ga 3:15). Vậy nên, ai không yêu thương thì sẽ giết người.

Nổi giận, gọi người khác là ngu ngốc, gọi người khác là điên rồ là sự leo thang của tội lỗi dẫn đến lửa địa ngục Gehenna."Gehenna không phải là địa ngục, mà là thung lũng ở ngoại ô Jerusalem, nơi rác thải của thành phố bị đốt, từ đó khói cay nồng liên tục bốc lên. Chúa Giê-su nói: nếu các ngươi khinh miệt và sỉ nhục anh em mình, các ngươi vứt bỏ cuộc đời mình, ném nó vào thùng rác; đó không chỉ là hình phạt, mà chính nhân tính của các ngươi đang mục rữa và bốc hơi thành khói" (Ermes Ronchi).

Đối lập thứ hai: Các ngươi đã nghe lời phán rằng: Ngươi chớ phạm tội ngoại tình. Nhưng ta nói với các ngươi: nếu các ngươi nhìn một người phụ nữ mà thèm muốn, thì các ngươi đã là kẻ ngoại tình rồi. Chúa Giê-su không chỉ nói: Nếu các ngươi thèm muốn một người phụ nữ; mà là: Nếu các ngươi nhìn người ấy mà thèm muốn, với thái độ săn mồi, để chinh phục, quyến rũ và chiếm hữu, nếu các ngươi biến người ấy thành một vật để chiếm đoạt hoặc thu thập, thì các ngươi phạm tội chống lại sự cao cả của người đó, được tạo dựng theo hình ảnh và giống như Đức Chúa Trời" (Ermes Ronchi).

Đối lập thứ ba: Nhưng ta nói với các ngươi: Chớ thề thốt gì cả; Lời nói của các ngươi phải là có, có; không, không. Từ việc cấm chửi thề, Chúa Giê-su chuyển sang việc cấm nói dối. Đôi khi chúng ta nói dối về người khác để hạ thấp họ vì đó là cách duy nhất để chúng ta cảm thấy tốt hơn. Đôi khi chúng ta nói dối về bản thân vì muốn tỏ ra tốt hơn mình thực sự. Đôi khi chúng ta nói dối vì nghĩ rằng đó là giải pháp tốt hơn để tránh tranh cãi hoặc rắc rối, ngay cả khi phải trả giá bằng việc khiến người khác gặp rắc rối. Nhưng lời nói dối vẫn luôn là lời nói dối, và những gì chúng ta xây dựng trên đó chắc chắn sẽ sụp đổ. Vì vậy, chúng ta hãy cố gắng sống trong sự thật và luôn luôn nói sự thật, ngay cả khi điều đó khiến chúng ta phải chịu đau khổ. Chúng ta hãy chiến đấu vì tình yêu sự thật, và Đức Chúa sẽ chiến đấu cùng chúng ta!

Chúng ta hãy cầu xin Chúa ban ơn và sức mạnh để chuyển từ luật lệ sang tấm lòng, từ việc tuân thủ luật lệ khô khan sang tình yêu thương.

LỜI CẦU NGUYỆN

"Lạy Chúa, xin ban cho chúng con một trái tim dịu dàng và cao cả, như trái tim của Đức Mẹ Maria, như trái tim của các thánh Chúa; một trái tim yêu thương, từ lòng bác ái của Chúa mà nảy sinh lòng bác ái đối với người khác, và từ lòng đạo đức và phục vụ người khác, mà nảy sinh lòng đạo đức và phục vụ Chúa. Amen" (Phaolo VI).

 

Thứ Hai Tuần VI Tn

Người biệt phái đòi một dấu lạ để tin. Cả chúng ta cũng đòi Thiên Chúa làm dấu lạ. Cám dỗ lớn hơn chống lại đức tin là nói: Tại sao Thiên Chúa không can thiệp? Tại sao Người không tỏ mình ra cách hiển nhiên hơn? Tại sao Người không bước vào lịch sử con người với nhiều sức mạnh hơn, bằng cách thay đổi những hoàn cảnh bất công, giải thoát những kẻ bị đàn áp, hoán cải những tấm lòng cứng cõi? Chúng ta luôn bị ảnh hưởng bởi tội lỗi và yếu đuối: tại sao Thiên Chúa không biến đổi chúng ta và không làm cho ta nên tốt hơn?

Đức tin sống trong bóng tối. Chúng ta không hiểu được những nẻo đường của Thiên Chúa, đấng bất khả xâm phạm, bất khả tri, mầu nhiệm. Thiên Chúa cho chúng ta biết bao lý do để tin và thật nhiều những lý do để không tin. Người để chúng ta hoàn toàn tự do, không muốn áp đặt chúng ta cũng không muốn chiến thắng chúng ta bằng sức mạnh. Ta chỉ hiểu được Thiên Chúa trong đức tin và tình yêu. Đức tin đồng nghĩa với tin tưởng phó thác hoàn toàn.

Việc không nhìn thấy hiệu quả đức tin là khó khăn lớn nhất của việc tin. Kitô giáo hình như không có hiệu quả trong lịch sử loài người: hình như không thay đổi điều gì cả, ý nguyên như cũ trước đây. Con đường tin mừng của việc hoán cải tâm hồn và việc bất bạo lực hình như thường thua thiệt, mất mát. Chủ nghĩa Macxít, từ nhiều thập niên qua hình như đã mang lại hiệu quả hơn để giải quyết những vấn nạn xã hội và giải phóng các dân tộc. Ngày nay không còn như thế nữa: lịch sử đã chứng minh điều đó.

+++

Bài Tin mừng, cho ta thấy các người Biệt phái ghét Đức Giêsu, có liên hệ với bài đọc 1, thuật lại việc giết người đầu tiên, cái chết của Abel.

Giáo hội hiểu rõ mối liên quan giữa câu chuyện của Abel và câu chuyện của Đức Giêsu: trong kinh tiền tụng, Abel là hình ảnh tiên trưng hy tế của Đức Giêsu. Lời bình giải hay nhất cho trang sách Sáng Thế này tìm thấy nơi thư thứ nhất của Thánh Gioan, cho thấy rằng lý do mà Cain giết em mình là sự độc ác. Người vô tội bị kẻ gian ác giết chết, bị ghen ghét vì đã làm điều tốt: ‘Cain là người của ác thần, nên đã giết em mình. Tại sao nó đã giết em? Bởi vì các việc nó làm đều xấu xa, còn các việc em nó làm thì công chính’ (1Ga 3,12). Thánh Gioan áp dụng cho các kitô hữu, những người không ngạc nhiên vì thấy mình bị thế gian ghét bỏ. ‘Chúng ta biết rằng chúng ta đã từ cõi chết bước vào cõi sống vì chúng ta yêu thương anh em’. Nhưng ‘kẻ không yêu thương thì ở lại trong sự chết’, và không chỉ ở lại trong sự chết nhưng còn muốn giết chết người anh em mình nữa vì ‘ma quỷ là kẻ giết người ngay từ lúc khởi đầu’.

Chuyển kể về Cain và Abel ta có thể áp dụng cho cả chính chúng ta, vì điều xảy ra thực cho Cain cũng xảy ra cho ta: khi ta ghét người khác, khi ta chống đối nguời khác không phải vì họ làm điều xấu, nhưng vì chúng ta không tốt, chúng ta gian ác và khi thấy rằng họ tốt hơn chúng ta, chúng ta không thể chấp nhận được. Hãy lưu ý nhiều đến cám dỗ này. Khi ta cảm thấy trong ta có ý tưởng bạo lực, chống đối, hãy tự hỏi cách chân thực: ‘tại sao tôi lại có những tư tưởng này? Vì người khác không tốt hay vì tôi chưa đủ tốt? Thường câu trả lời là về thứ hai: vì tôi không đủ tốt nên tôi có những tư tưởng bạo lực, nghĩa là bất bao dung, đố kỵ, ác cảm. Chúa dạy ta đừng có những tư tưởng bạo lực ngay cả khi người khác không tốt: chúng ta phải tốt hơn để chiến thắng cái xấu bằng điều thiện.

Ánh sáng của Thiên Chúa đã chiếu dọi ngay từ khởi đầu của lịch sử nhân loại và các Giáo Phụ đã nhận ra mầu nhiệm của Đức Giêsu, chiến thắng của Đức Giêsu trên tội lỗi. Abel vô tội đã bị giết chết. Sự bất công đã được thực hiện, nhưng Thiên Chúa đã cảnh giác; Thiên Chúa không làm ngơ, không bao giờ, ngay cả đôi khi ta nói điều trái nghịch. Sau cái chết của Abel, Thiên Chúa đã hỏi: ‘Abel em ngươi đâu rồi? Các Giáo Phụ qua đó nhìn thấy, từ lúc hừng đông của nhân loại, ý muốn của Thiên Chúa là sự phục sinh như liều thuốc trị liệu cho tội giết người đầu tiên. Trong thư gởi tín hữu do thái, tác giả chứng minh rằng Abel, ngay sau khi chết, là hình ảnh của Đức Kitô phục sinh. Abel đã chết nhưng tiếng của ông vang vọng: ‘Tiếng máu của em ngươi đang kêu lên Ta’. Thế nên, một cách nào đó Abel vẫn còn sống. Và tiếng máu vẫn còn mạnh mẽ khi tác giả thư do thái nói về Đức Kitô. Máu của Đức Giêsu, mà các địch thù làm đổ ra, kêu lên: Đức Kitô đã sống lại! Tiếng kêu ấy không phải đòi sự trả thù nhưng là lòng thương xót và tình yêu.

Trong trang kinh thánh này các Giáo phụ đã nhìn thấy một biểu tượng khác của việc Đức Kitô sống lại, và là việc sinh hạ một người con khác: ‘Ông Ađam lại ăn ở với vợ. Bà sinh một con trai và đặt tên là Sết; bà nói: Thiên Chúa đã sắp đặt cho tôi một dòng dõi khác thay cho Abel’. Sết, theo giải thích của các Giáo phụ là hình ảnh Đức Kitô phục sinh. Theo các ngài, Thiên Chúa ngay từ thuở ban đầu đã cho thấy dự tính cứu độ của ngài, chiến thắng trên sự chết và trên sự dữ mà Đức Giêsu Kitô chết và sống lại ban cho con người.

Bài tin mừng hôm nay cách mầu nhiệm nói về sự chiến thắng này. Người biệt phái đòi hỏi dấu lạ từ trời để thử Đức Giêsu. Giả như Đức Giêsu cho họ dấu lạ này, họ sẽ có cớ để kết án ngài, để giết ngài. Nhưng Đức Giêsu từ chối: ‘Sao thế hệ này lại xin một dấu lạ? Tôi bảo thật cho các ông biết: thế hệ này sẽ không được một dấu lạ nào cả’. Dấu lạ thực sự là cái chết và sự sống lại của Đức Kitô, dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa và của chiến thắng của Đức Giêsu. Một nơi khác trong tin mừng có nói đến dấu lạ của Giona, bị ném xuống biển và thoát chết nhờ can thiệp của Thiên Chúa, đấng chuẩn bị trong thời gian dự tính của ngài chống lại sự chết và sự dữ. Hãy mở lòng ra cho chiến thắng của Thiên Chúa, chiến thắng sự đau khổ được chấp nhận bằng tình yêu để điều thiện chiến thắng.

+++

Gc 1:3,4,7: Sự thử thách đức tin của anh em sinh ra lòng kiên nhẫn; hãy để lòng kiên nhẫn hoàn thành trọn vẹn công việc của nó trong anh em. (...) Chớ để người nào có tâm hồn dao động và bất ổn trong mọi việc làm mà nghĩ rằng mình sẽ nhận được điều gì từ Chúa”

Phần đầu thư Giacôbê xoay quanh một sự đối lập: kiên nhẫn và bất ổn. Như văn bản tiếng Hy Lạp đã chỉ rõ, kiên nhẫn (từ hypomonē ) là người “ở yên”, sẵn sàng kiên định chống lại những nghịch cảnh của cuộc sống. Đối với Cựu Ước, người kiên nhẫn là người biết chờ đợi và hy vọng ngay cả khi không còn hy vọng nào. Đối với người đó, thời điểm thử thách là kairos, thời điểm cứu rỗi.

Mặt khác, người bất ổn, được Giacôbê định nghĩa là dipsychos , có nghĩa là “có tấm lòng hai mặt”, là người không bình tĩnh chấp nhận “ở yên” và muốn đặt mình vào vị trí của Chúa. Người đó dao động giữa nghi ngờ và tin tưởng, giống như những con sóng biển bị gió quật. Cho đến khi chúng đập vào tảng đá toàn năng, chỉ kéo theo bọt biển và gầm thét kinh hoàng trong sự bất mãn vô đáy.

Vị tông đồ cảnh báo chúng ta: hoặc chúng ta sống ở yên, chúng ta tìm thấy bình an trong sự kiên nhẫn của thời điểm thích hợp, nếu không sẽ bị xáo trộn bởi sự bồn chồn, là con đẻ của sự vô tín.

Hôm nay, trong khoảnh khắc tĩnh lặng chiêm nghiệm, tôi xin dâng hiến mọi sự thiếu kiên nhẫn cho Chúa, "phó thác mọi lo lắng của chúng ta cho Ngài" (1 Pr 5:6).

Ngợi khen Chúa Giê-su, Đấng ban cho chúng con không phải vì đức tin của chúng con, mà vì lòng thương xót vô điều kiện của Ngài!

Thử thách luôn tồn tại, và chúng đến với tất cả mọi người, ngay cả những người tốt nhất. Thái độ cần phấn đấu trong thử thách là sự phục tùng, đón nhận và không nghi ngờ. Carlo Maria Martini

 

Thứ Ba Tuần VI Tn

Đức Giêsu đi theo một hướng khác biệt với hướng các môn đệ của Ngài. Tất cả họ đang thiếu lương thực: Đức Giêsu ngược lại cảnh giác họ đừng khép kín trong cái nhìn của mình, trở thành một hướng hành động sai lạc.

Nếu ta muốn áp dụng đoạn tin mừng này vào đời sống mình, ta cần phải sửa chữa cái nhìn lé lác của mình: một con mắt thì dõi theo đời sống của Đức Giêsu, con còn lại nhìn theo những vấn nạn bé nhỏ của ta. Cần phải dõi theo Đức Giêsu bằng cả hai mắt, bằng cả hai tai để lắng nghe, bằng con tim rộng mở (Mc 8,17-18): nhìn ngắm và hiểu hành động của Ngài, để đưa Ngài vào trong cuộc sống thường ngày. Hãy sống ‘dưới đất cũng như trên trời’. 

Nhìn ngắm Ngài, lời hằng sống của Chúa Cha, ta sẽ tránh sai lạc khép kín mình trong những lo toan hoặc tệ hơn nữa, xét đoán hành động của Ngài theo cái nhìn của riêng mình, và ta sẽ học để có đôi mắt để chiêm ngắm như từ trên cao tấm vải mà Chúa Cha đã thêu dệt nên cho ta và cho anh em ta, để cuối cùng trở thành tấm thảm tình yêu.

Hãy mở lòng ra cho Lời Chúa, nhất là lời khuyên bảo ta yêu thương anh em: sẽ là cách tốt nhất để chuyển hướng ý nghĩ của ta và để có ‘đôi mắt nhìn thấy, đôi tai biết lắng nghe, con tim đập theo nhịp đập của Chúa.

+++

Phụng vụ hôm nay cho ta đọc khởi đầu trình thuật lụt hồng thủy và việc Thiên Chúa buồn trước sự gian ác của con người. Thiên Chúa buồn đến độ nghĩ đến việc tiêu diệt trái đất và con người chính tay Người dựng nên.

Nhưng đồng thời Người cũng nghĩ đến phương thuốc trị liệu: ‘Nôe đẹp lòng Đức Chúa’, và Thiên Chúa ra lệnh cho ông làm một chiếc tàu, tàu cứu độ.

Câu chuyện này cũng như biết bao câu chuyện khác trong Cựu Ước, là hình ảnh cuộc đời của Đức Giêsu và ta thấy nơi đây cũng một phương thức như thế. Để chữa lành sự dữ tràn lan của con người Thiên Chúa đã dùng một điều hết sức thấp hèn và hầu như không ai biết đến: chỉ một người, Nôe, một chiếc tàu. Và sau đó là một khởi nguyên mới. Nhiều lần đã xảy ra như thế trong Cựu Ước.

Xảy ra cho dân tộc bé nhỏ Israel: giữa các quốc gia mạnh mẽ Thiên Chúa đã chọn một dân bé nhỏ mà khởi đầu chưa phải là một dân, và từ đó để mang đến ơn cứu độ cho mọi người. Ngay cả dân tộc này cũng gian ác và Chúa đã bỏ rơi, nhưng dành riêng một nhóm nhỏ, vương quốc Giuđa. Ngay cả vương quốc này cũng bất trung và Thiên Chúa đã trừng phạt, để cho họ bị dân Babylon bắt làm nô lệ, lưu đày. Giữa họ Thiên Chúa tìm thấy những người công chính và đó là khởi đầu của một dân mới, khiêm hạ, chiếc nôi của ơn cứu độ: giữa một số ít người này trung thành với Thiên Chúa, phát sinh Con của Người. Và cách thức ấy lại tiếp tục cho đến tận cùng, bởi vì ta có thể nói rằng trong cuộc thương khó của Đức Giêsu tất cả đều gian ác và chính Đức Giêsu như bị nhấn chìm trong tội lỗi của cả vũ trụ, bởi lẽ Ngài đã mang lấy tội lỗi để tiêu diệt nó bằng cái chết của Ngài. Nhưng trái tim của Ngài vẫn còn và với ‘cái bé nhỏ ấy’ Thiên Chúa cứu tất cả mọi người và ơn cứu độ được thực hiện với sự sống lại của Đức Kitô: Đức Giêsu, người duy nhất công chính, cứu độ cả thế giới. Đó là điều Thiên Chúa hành động.

Trong bài Tin mừng cũng liên tưởng đến phương cách này của Thiên Chúa. Các Tông đồ lo lắng vì nghĩ rằng họ không có đủ bánh và Đức Giêsu quở trách họ: ‘Anh em không nhớ sao khi Thầy bẻ năm chiếc bánh cho năm ngàn người ăn…và bảy chiếc bánh cho bốn ngàn người ăn’? Không phải có nhiều là quan trọng nhưng là có ‘bánh của Thiên Chúa’ là chính Đức Giêsu ở với mình.

Trong lịch sử Giáo hội cũng thế: những công trình vĩ đại khởi đầu trong sự khiêm tốn, trong sự xem thường của mọi người, và Thiên Chúa đã rút ra những hoa quả. Ta hãy cầu xin Chúa cho ta biết chấp nhận trong cuộc đời mình những hy sinh lớn lao, để liên kết với Ngài và để bảo toàn nơi chúng ta chiếc Bánh duy nhất, là Đức Giêsu.

+++

Gc 1:12-18: Thư của Thánh Gia-cơ nói với chúng ta về sự cám dỗ, nguồn gốc của nó, hậu quả của nó và những hệ lụy của nó. Thư bắt đầu bằng một lời chúc phúc: "Phúc cho người nào chống được sự cám dỗ", và tiếp tục nhấn mạnh một cách rõ ràng rằng nguyên nhân của sự cám dỗ không phải là Đức Chúa. Vì vậy, chúng ta đừng tự lừa dối mình, nguyên nhân nằm trong chính chúng ta; chính chúng ta quyết định để cho nó dẫn dắt, sinh ra tội lỗi, và điều này đến lượt nó sinh ra sự chết bên trong và bên ngoài chúng ta. 

Trong tôi, trong chúng ta và xung quanh chúng ta, chúng ta nhận thấy sự bất mãn của mọi người, khi chúng ta không hiểu được nguyên nhân của cái ác, hoặc với những câu nói nhất định đổ lỗi cho Đức Chúa về rất nhiều nguyên nhân của cái ác. Chúng ta tự hỏi tại sao lại có chiến tranh, tại sao lại có các vấn đề xã hội, ma túy, mại dâm, rượu chè, tại sao chính phủ lại như vậy? Tại sao, tại sao, Đức Chúa Trời ở đâu? Có lẽ chúng ta có thể tự hỏi, nhưng tôi đang ở đâu, bạn đang ở đâu, chúng ta đang ở đâu? Chúng ta đưa ra những lựa chọn nào mỗi ngày, mỗi khoảnh khắc, bắt đầu từ những lựa chọn chúng ta đưa ra ở nhà? Nếu đối diện với chính mình, tôi nhận ra mình là người chọn điều ác, chọn điều không tốt, cho bản thân và cho người khác. Ngay cả sự thờ ơ cũng là một trạng thái lựa chọn, đó là sự thiếu trách nhiệm và là thái độ đối mặt với cái ác. Chính tôi phải quyết định nắm quyền kiểm soát, và như thường xảy ra, phải tự tạo động lực lại cho bản thân và kiên quyết lựa chọn hướng đi cho cuộc đời mình. Sự cám dỗ cũng liên quan đến sự phân tán và chia rẽ trong cuộc sống của tôi, trong đó tôi không hướng đến điều tốt đẹp đúng đắn, cho bản thân và, do đó, cho những người xung quanh, cho người khác. Đôi khi chúng ta đổ lỗi cho kẻ ác cám dỗ mình. Ở đây, chúng ta cũng thấy lời chứng của Chúa Giê-su khi Ngài bị cám dỗ (Mt 4:11). Thế lực tà ác hiện diện, nhưng Chúa Giê-su hiểu rõ Ngài là ai và sứ mệnh của Ngài là gì. Đối với Ngài, Ngài bác bỏ bất kỳ lời đề nghị nào làm Ngài sao nhãng khỏi điều đó; rồi Ngài đánh bại cái ác.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho con Thánh Linh của Ngài, để Ngài soi sáng trong bản chất rời rạc của cuộc sống và những ngày tháng của con, xin cho con nhận thức được trạng thái nội tâm của mình, trong đó con để bản thân bị cám dỗ và chọn điều ác, con để bản thân bị quyến rũ mà không chịu trách nhiệm và sa vào tội lỗi, xin ban cho con ân sủng để chiến thắng điều ác và chọn điều thiện.

Sự cám dỗ không bao giờ có sức mạnh lớn lao đối với chúng ta hơn khi nó tìm thấy chúng ta đang nhàn rỗi.

 

Thứ tư Lễ Tro

Chay tịnh, dấu chỉ thế giới mới

Phụng vụ thứ tư Lễ Tro được ghi dấu trong lịch sử như khởi đầu thời kỳ sám hối công cộng, thời kỳ gia tăng việc giáo huấn các dự tòng, những người sẽ được rửa tội trong đêm Vọng Phục sinh, mở ra thời gian cứu độ của Mùa Chay.Tinh thần cộng đồng cầu nguyện, chân thành quay về với Chúa mà các bài sách Thánh hôm nay trình bày, được diễn tả cách tượng trưng trong nghi thức xức tro trên đầu, nói lên lòng khiêm cung đáp trả lời mời gọi của Thiên Chúa. Vượt lên trên ý nghĩa tập tục nơi các tôn giáo khác, người kitô hữu tiếp tục sống ý nghĩa những thực hành đền tội của thời Cựu Ước, như dấu chỉ chay tịnh của cuộc hành trình thiêng liêng mùa chay, và để nhận rằng, thân xác chúng ta, dựng nên từ cát bụi, sẽ trở về cát bụi, như một hy lễ dâng lên Thiên Chúa của sự sống, kết hiệp với cái chết của Con Một Ngài. Do đó mà ngày thứ tư lễ Tro, cũng như suốt mùa chay còn lại, tự nó không có ý nghĩa gì, nhưng dẫn đưa chúng ta đến biến cố Phục Sinh của Đức Giêsu, mà chúng ta cử hành với niềm hy vọng rằng chúng ta cũng sẽ được biến đổi như ngài.

Việc canh tân phục sinh được các người tin vào Đức Kitô loan báo rằng, noi gương Thầy chí thánh, họ thực hành chay tịnh những của cải và những cám dỗ thế gian, rằng Ma quỷ là tên lừa bịp chúng ta rơi vào cám dỗ. Việc tiết chế ăn uống phần xác là dấu chỉ việc người kitô sẵn sàng nghe theo hành động của Thánh Thần và việc chúng ta liên đới với những người mong chờ trong tinh thần nghèo khó bữa tiệc vui vĩnh cửu. Như vậy việc từ bỏ những vui thích và những thỏa mãn chính đáng bổ túc cho đòi hỏi của việc chay tịnh, biến đổi thời gian ân sủng thành một lời loan báo về một thế giới mới, được giao hòa với Chúa.

+++

Tôi phải "dập tắt" điều gì? Tôi phải "thắp sáng" điều gì? Tôi nên bước đi cùng ai?

Hôm nay, với dấu hiệu của tro bụi, chúng ta bắt đầu một hành trình bốn mươi ngày dẫn chúng ta đến trung tâm của mầu nhiệm Kitô giáo: cái chết và sự phục sinh của Chúa Kitô. Đây không phải là một nghi thức trống rỗng, mà là một lời mời gọi dừng lại, tự vấn bản thân, nhận ra chúng ta là ai và chúng ta đang đi về đâu. Các bài đọc hôm nay cung cấp cho chúng ta một la bàn để định hướng trong sa mạc Mùa Chay này.

Tiên tri Giôen lay động chúng ta bằng một hình ảnh mạnh mẽ: " Hãy xé lòng mình chứ đừng xé áo mình ." Điều này có nghĩa là Chúa không đòi hỏi những giọt nước mắt kịch tính hay những cử chỉ bên ngoài, mà là một trái tim tan vỡ, khiêm nhường, có khả năng nhận ra nhu cầu của chính mình đối với Ngài. Trong một thế giới tôn vinh vẻ bề ngoài, Mùa Chay đòi hỏi chúng ta điều ngược lại: sự chân thành .

Bao nhiêu lần, ngay cả trong đức tin, chúng ta có nguy cơ đeo mặt nạ? Đóng vai, tìm kiếm sự chấp thuận? Tro bụi được đặt trên đầu chúng ta hôm nay mời gọi chúng ta khám phá lại bí mật của sự sống. Chúng nói với chúng ta: chúng ta sẽ tiếp tục mặc áo giáp che đậy trái tim mình đến bao giờ? Chúng ta sẽ còn tiếp tục che giấu bản thân bằng chiếc mặt nạ của vẻ bề ngoài đến bao giờ? Chúng ta sẽ còn phô trương ánh sáng nhân tạo để chứng tỏ mình bất khả chiến bại đến bao giờ? Khi nào chúng ta có đủ can đảm cúi đầu và nhìn vào bên trong, thì lúc đó chúng ta mới có thể khám phá ra sự hiện diện của một Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta và sẽ mãi mãi yêu thương chúng ta; chỉ khi đó, cuối cùng, lớp áo giáp mà chúng ta tự xây dựng cho mình mới tan vỡ; chỉ khi đó chúng ta mới có thể cảm nhận được tình yêu vĩnh cửu. Vâng, tro bụi mà chúng ta nhận được hôm nay là một liều thuốc giải: chúng nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta yếu đuối, hữu hạn, nhưng được yêu thương vô hạn. Vậy thì, chúng ta hãy xé bỏ những bức màn giả tạo và dâng mình cho Chúa như chính con người thật của mình: với những đấu tranh, những thất bại, khát vọng được tái sinh.

Trong Thánh vịnh Đáp ca, chúng ta đã lặp đi lặp lại nhiều lần: " Xin tha thứ cho chúng con, lạy Chúa, vì chúng con đã phạm tội ." Chúng ta cầu xin Chúa tha thứ, thừa nhận mình là những người tội lỗi, và tin tưởng vào lòng thương xót của Ngài, chúng ta khẩn cầu Ngài bằng những lời trong Thánh vịnh, rằng: " Xin tạo dựng trong con một tấm lòng trong sạch, lạy Chúa ." Do đó, tro tàn không phải là dấu hiệu của sự kết tội, mà là của hy vọng: Chúa không bao giờ mệt mỏi trong việc tha thứ, trong việc biến bụi đất của chúng ta thành sự sống mới.

Nhưng để điều này xảy ra, chúng ta phải mở cửa đón nhận Ngài. Giống như người con hoang đàng (x. Lc 15:11-32), chúng ta được mời gọi trở về nhà Cha, không phải vì chúng ta hoàn hảo, mà vì Ngài đang chờ đợi chúng ta với vòng tay rộng mở. Mùa Chay là thời điểm thích hợp, là " thời điểm thuận lợi " mà Thánh Phaolô nói đến trong bài đọc thứ hai, để cho phép bản thân được đón nhận bởi ân sủng.

Và cuối cùng, trong Tin Mừng, Chúa Giêsu cảnh báo chúng ta chống lại cám dỗ sống đức tin như một trò phô trương. Ăn chay, cầu nguyện, bố thí. Chúng không phải là những chiến lợi phẩm để phô trương, mà là những công cụ để giải thoát bản thân khỏi những xiềng xích ngăn cách chúng ta với Chúa.

- Ăn chay không phải là một chế độ ăn kiêng tâm linh, mà là một cách để nói: "Con không phải là nô lệ cho dục vọng của mình; con khao khát Chúa."

- Cầu nguyện không phải là một danh sách những lời thỉnh cầu, mà là một sự im lặng để lắng nghe: "Chúa ơi, Ngài muốn gì ở con?"

- Bố thí không phải là một cử chỉ thể hiện sự vượt trội, mà là một hành động công bằng: nhận ra rằng tất cả những gì tôi có là một món quà, và phải được chia sẻ.

Tro chúng ta nhận được không phải là một dấu hiệu cá nhân, mà là một cam kết chung. Chúng ta là một cộng đồng trên hành trình, nâng đỡ những người vấp ngã, cầu nguyện cho những người nghi ngờ, chia sẻ với những người cần giúp đỡ. Trên thực tế, sứ đồ Phaolô nhắc nhở chúng ta rằng sự hoán cải không phải là vấn đề riêng tư: " Hãy hòa giải với Chúa " là lời kêu gọi hướng đến toàn thể cộng đồng.

Trong thời đại chia rẽ và chủ nghĩa cá nhân, Mùa Chay mời gọi chúng ta trở thành men của sự hiệp thông: những gia đình cùng nhau cầu nguyện, những cộng đồng chào đón, những Kitô hữu vui mừng làm chứng rằng sự sống không kết thúc trong bụi đất, mà nở rộ trong sự Phục Sinh.

Tro tàn cho chúng ta biết rằng chúng ta chỉ là bụi đất: " Ngươi là bụi đất, và ngươi sẽ trở về bụi đất ", nhưng là bụi đất quý giá trong mắt Chúa. Giống như A-đam, được tạo nên từ đất (x. St 2:7), chúng ta được mời gọi để được nhào nặn bởi bàn tay Ngài.

Chúng ta đừng lãng phí 40 ngày này! Hãy để ba câu hỏi đơn giản hướng dẫn chúng ta:

- Tôi phải "dập tắt" điều gì (thói quen, lời nói, suy nghĩ) để nhường chỗ cho Chúa?

- Tôi phải "thắp sáng" điều gì (cầu nguyện, tha thứ, bác ái) để sưởi ấm trái tim mình?

- Tôi phải bước đi với ai để không bị lạc trong sa mạc?

Mùa Chay là cuộc hành trình hướng tới tự do. Vậy, chúng ta hãy can đảm lên đường. Tro tàn là khởi đầu của một ngọn lửa: ngọn lửa của Chúa Thánh Thần, Đấng biến đổi sự yếu đuối của chúng ta thành ánh sáng Phục Sinh. Vậy, chúng ta hãy trở về với Chúa, như tiên tri Giôên đã viết, bằng cả tấm lòng, và Ngài sẽ đổi mới chúng ta và dẫn chúng ta đến ánh sáng Phục Sinh. Amen!

Thứ năm sau lễ Tro

Cứu hay mất mạng sống

Đức Giêsu là người tôi tớ đau khổ hiến mình cho Thiên Chúa Cha. Thập giá là điều ô nhục, đòi hỏi một sự sám hối sâu xa và liên tục. Niềm tin và việc chọn lựa đi theo Đức Kitô được ghi dấu trên hành trình thập giá. Đức Giêsu mạc khải mầu nhiệm ý định của Thiên Chúa mà con người không thể nghĩ ra cũng không thể chấp nhận được. Đức Giêsu không phải là Đức Kitô theo kiểu người đời mong chờ, nhưng là Con Người đi theo hành trình của người tôi tớ đau khổ của Thiên Chúa. Đó là việc tự mạc khải đầu tiên của Đức Giêsu, cốt lõi của niềm tin kitô, mầu nhiệm cái chết và sự sống lại của Ngài. Ý muốn của Thiên Chúa là đổ tràn tình yêu của Ngài trên chúng ta là những tội nhân. Thiên Chúa phải chết trên thập giá vì chúng ta, vì Ngài yêu chúng ta. Mầu nhiệm Đức Giêsu là sự đau khổ của Người tôi tớ Thiên Chúa, đấng yêu mến Chúa Cha và anh em mình. Thập giá là sự dữ của ta mà Ngài gánh lấy vì yêu ta.

Đức Giêsu không tự cứu mình (x. Lc 23, 34-39), nhưng đã chết vì liên đới với chúng ta những kẻ đáng chết: Ngài là Thiên Chúa Tình Yêu, liên đới với đau khổ của chúng ta để đưa chúng ta vào vương quốc của Ngài (x. Lc 23,40-43). Đức Giêsu mời gọi: Ai muốn theo Ta.. là một lời mời gọi cùng với Ngài đi vào con đường dẫn đến Chúa Cha. Để chung chia số phận của Đức Giêsu trên hành trình tiến về Chúa Cha, cần phải từ bỏ chính mình và vác lấy thập giá mình mỗi ngày. Từ bỏ chính mình là chấp nhận cuộc đời mình như là hồng ân lãnh nhận chứ không phải như là chủ nhân, vác thập giá mình mỗi ngày là vác gánh nặng của việc phục vụ anh em và việc tự hiến cuộc sống cho kẻ khác, gánh nặng của những thử thách, của những chống đối và bách hại. Con đường Nước Trời là con đường thập giá, vì Đức Kitô và vì các kitô hữu.

Vấn đề nền tảng duy nhất là cứu hay mất mạng sống mình. Vậy theo Đức Giêsu và từ bỏ chính mình là vấn đề then chốt của cuộc sống: là vấn đề sinh tử. Con người không thể tự cứu mình, không tự mình là nguồn mạch sự sống cho chính mình. Không phải là Đấng Tạo Hóa nhưng chỉ là tạo vật. Ơn cứu độ là chấp nhận Thiên Chúa Đấng luôn yêu và nghĩ đến tôi. Con người tự hoàn thiện bằng tình yêu. Nhưng để yêu cần phải được yêu. Người kitô hữu có thể yêu Đức Giêsu và mất mạng sống vì Ngài bởi vì Ngài là người đầu tiên đã yêu và đã tự hiến vì họ (x. Gal 2,20). Người tín hữu phó thác cho Ngài, trong sự sống cũng như trong sự chết, vì Đức Kitô đã chết vì tất cả mọi người, chiến thắng mọi ngăn trở của sự dữ và sự sợ hãi.

Ích gì nếu được lời lãi cả và thế gian mà thiệt mất linh hồn mình? Cám dỗ đầu tiên của con người để cứu chính mình là thu tích của cải. Thấy mình bị giới hạn nên con người lấy của ăn và sự sống làm bảo đảm bằng cách chiếm hữu, tích trữ và vơ vét tất cả. Của cải là thứ bảo đảm giả tạo (x. Lc 12,15-21; Tv 49). Tham vọng của cải sẽ dẫn đến hư mất: ‘bám víu vào tiền của là cội rễ mọi sự dữ (1 Tm 6,10). Những thiện hảo duy nhất mà chúng ta được nơi vĩnh cửu chính là những điều chúng ta trao ban vì lòng thương yêu trong cuộc sống hiện tại này.

+++

30:15-20: Đây là sự tự do lớn lao nhất mà chúng ta được ban cho, và đó cũng là sự lựa chọn mà chúng ta phải thực hiện mỗi ngày. Trong thâm tâm, chúng ta liên tục trải nghiệm sự xung đột này giữa bản năng ích kỷ và Thánh Linh (xem Gl 5:13-26), nhờ phép rửa tội, ngự trong chúng ta (x. Rm 8:9; 1 Cr 3:16). Chỉ có cầu nguyện và đọc Lời Chúa mỗi ngày mới cho phép chúng ta lựa chọn sự sống, điều tốt lành cho chính mình và cho tất cả những người mà chúng ta tương tác.

Lạy Chúa, nguồn sống, con cảm ơn Ngài vì luôn yêu thương con và giúp con ngày càng đến gần Ngài hơn.

"Trong guồng quay cuộc sống, chúng ta phải có can đảm dừng lại và lựa chọn. Và Mùa Chay chính là để làm điều này: biết cách đưa ra những lựa chọn đúng đắn. Khi bắt đầu hành trình Mùa Chay, Giáo Hội mời gọi chúng ta suy ngẫm về lời của Môsê và Chúa Giêsu: các con phải lựa chọn. Vì vậy, điều quan trọng là phải suy ngẫm về nhu cầu lựa chọn trong cuộc sống của tất cả chúng ta. Và Môsê nói: 'Này, hôm nay ta đặt trước mặt các con sự sống và điều thiện, sự chết và điều ác: hãy chọn. Chúa đã ban cho chúng ta sự tự do, tự do để yêu thương, để bước đi trên con đường của Ngài. Vì vậy, chúng ta được tự do và chúng ta có thể lựa chọn; nhưng lựa chọn không dễ dàng.'" Sống thoải mái hơn khi để mặc cho sự trì trệ của cuộc sống, của hoàn cảnh, của thói quen cuốn trôi. Đó là lý do tại sao Giáo hội hôm nay nói với chúng ta: Bạn có trách nhiệm; bạn phải lựa chọn. Bạn đã lựa chọn chưa? Bạn sống như thế nào? Lối sống của bạn, phong cách sống của bạn ra sao? Nó nghiêng về phía sự sống hay về phía cái chết?

Thứ sáu sau lễ Tro

Tình yêu thì hơn việc ăn chay

Tuân giữ việc đền tội như dấu chỉ và ý muốn hoán cải tâm hồn, đặc biệt trong tình yêu cụ thể là chia sẻ của cải mình với những kẻ khác. Việc canh tân tâm trí chúng ta nằm trong những chọn lựa của ta. Tin mừng hôm nay nói cách riêng về việc các môn đệ Đức Giêsu không ăn chay, bởi vì họ hiểu rằng có điều gì đó, hay đúng hơn có một ai đó, vượt trội hơn việc giữ chay: Chúa Giêsu. Khi Ngài không còn hiện diện hữu hình nơi trần gian này với họ nữa, khi đó họ ăn chay, nghĩa là những chứng nhân trung thành trong sự đau khổ và bách hại. Việc giữ chay của ta có liên hệ đến sự thương khó của đức Kitô. Ngài mời gọi chúng ta thờ phượng Thiên Chúa trong tinh thần và chân lý. Đối với kitô hữu, việc giữ chay là cơ hội để làm chứng sức mạnh tinh thần. Trong một quyển sách rất cổ kính của giáo hội, quyển Giáo Huấn của các Tông Đồ (Didaché), khuyên các kitô hữu không ăn chay vào các ngày mà người do thái ăn chay, nhưng vào ngày thứ sáu, để nhớ đến sự thương khó của Đức Giêsu. Nên khi chúng ta thực hiện một việc hãm mình, chay tịnh, luôn phải liên kết với Chúa. Vì khi ta liên kết với sự thương khó của Chúa, chúng ta sẽ khó có thể tự hào vì những việc tiết chế của mình. Sự thương khó của Đức Kitô không được thực hiện như một nghi lễ đền tội, nhưng như một hành vi yêu thương. Sự thương khó của Ngài vừa là sự vâng phục Chúa Cha vừa là cử chỉ yêu thương tột đỉnh, liên đới với tất cả chúng ta. Trong sự thương khó, Đức Kitô tháo cởi những xiềng xích bất công, ích kỷ và kiêu căng của ta…Ngài chia sẻ cơm bánh với người đói khát, với kẻ cơ bần. Hãy múc lấy nơi Đức Kitô lòng mến chân thật, và lòng chúng ta sẽ rộng mở cho mọi người; lòng mến của chúng ta thật là một mùa chay thánh, vì chúng ta biết quan tâm đến kẻ khác hơn là chính mình, chúng ta sẽ sẵn sàng để làm điều lành.

+++

Is 58:3b-7: Nếu chúng ta áp dụng đoạn Kinh Thánh này vào đời sống, nó cho chúng ta thấy rõ ràng Chúa đòi hỏi sự kiêng ăn nào trong Mùa Chay này, ngoài những gì Điều khoản 1251, được trích dẫn vào thứ Tư, đã nêu. Qua đoạn Kinh Thánh này, Chúa cho chúng ta biết rằng Ngài muốn chúng ta sống công chính, và Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã giải thích điều này rất rõ trong phần bài giảng dưới đây.

"Làm sao các ngươi có thể nói về ăn chay và sám hối mà lại không đóng góp cho người giúp việc nhà hoặc trả lương công bằng cho nhân viên bằng cách trả lương không khai báo? Chính vì nguy cơ sa vào cám dỗ đi chệch hướng của sự phù phiếm, muốn tỏ ra tốt lành bằng cách dâng hiến một khoản tiền tốt đẹp cho Giáo Hội trong khi bóc lột người khác. Đó là một kiểu ăn chay "giả tạo" - đây là từ mà Chúa Giêsu thường dùng - và đó là kiểu ăn chay để được người khác nhìn thấy hoặc cảm thấy mình công chính, nhưng trong khi đó tôi đã phạm những điều bất công, tôi không công chính, tôi bóc lột người khác. Không thể nói: Tôi rộng lượng, tôi sẽ dâng hiến một khoản tiền tốt đẹp cho Giáo Hội. Thay vào đó, hãy nói cho tôi biết: các ngươi có trả lương công bằng cho người giúp việc nhà không? Các ngươi có trả lương không khai báo cho nhân viên không? Hay trả theo đúng luật để họ có thể nuôi con cái? Đó là lời của Chúa dành cho những người đang thực hành kiểu ăn chay giả tạo này, dường như được nói cho thời đại chúng ta. Chúng ta hãy suy nghĩ về tấm lòng mình, về cách chúng ta ăn chay, cầu nguyện, bố thí; điều đó sẽ giúp chúng ta suy nghĩ về cảm giác của một người sau một..." "Ông ấy đã trả tiền cho bữa tối, không biết nữa, khoảng hai trăm euro, ông ấy về nhà và thấy ai đó đang đói nhưng không nhìn người đó mà cứ thế bước đi." 

Thứ bảy sau lễ Tro

Ý thức mình là tội nhân

Đoạn tin mừng hôm nay cho thấy Đức Giêsu chờ đợi ta hoán cải: cần nhìn nhận mình là tội nhân và đến với Ngài như với Đấng cứu độ; cần nhìn nhận mình là người đau bệnh để đến với Ngài như vị lương y…Điều tệ hại là chúng ta tin rằng mình là kẻ công chính, nghĩa là tự hài lòng về mình, chẳng có gì đáng trách cả: vì với việc làm đó chúng ta tự tách mình xa khỏi lòng thương xót của Thiên Chúa. Nhưng khi chúng ta nhìn nhận mình là tội nhân, chúng ta có thể ngay tức khắc đi vào trong trái tim của Đức Giêsu. Ngài không chờ chúng ta hoàn hảo rồi mới mời gọi ta theo Ngài. Ngài kêu gọi chúng ta dù biết rõ rằng chúng ta là những tội nhân đáng thương, yếu đuối. Điều quan trọng là trong đáy lòng ta vẫn còn liên kết với Ngài. Tội lỗi của chúng ta sẽ không bao giờ là ngăn trở cho việc kết hiệp với Thiên Chúa, nếu chúng ta ý thức mình là những tội nhân đáng thương, nghĩa là những tội nhân sám hối, khiêm cung, phó mình cho lòng thương xót của Thiên Chúa chứ không dựa vào sức riêng mình.

Suốt Mùa Chay chúng ta được mời gọi để hối cải quay về trong tình yêu và khiêm cung, để gặp gỡ Đấng Cứu Độ của chúng ta. Tất cả chúng ta đều cần phải sám hối và cần được chữa lành và chúng ta hiện đang thế nào thì Đức Giêsu đón nhận chúng ta như thế ấy. Với ánh mắt nhân từ chúng ta cũng phải nhìn anh em chúng ta, không lên án như người con trưởng trong dụ ngôn đứa con hoang đàng, không lấy làm xúc phạm vì thấy lòng nhân lành bao la của Cha dành cho những đứa con lỗi tội.

+++

Is 58:9b-10: Trong đoạn Kinh Thánh ngắn này, Chúa tiếp tục nói với chúng ta về sự thay đổi mà chúng ta phải thực hiện trong chính mình. Ngài một lần nữa mời gọi chúng ta thực hành công lý bằng cách tránh áp bức, như chúng ta đã học được từ bài đọc hôm qua. Ngài yêu cầu chúng ta tránh vu khống (lời nói độc ác) và buộc tội (chỉ trích), nhưng phải cảm thông với những người đau khổ về thể xác (người đói) và những người đau khổ về tinh thần (người đau buồn), rõ ràng là không phán xét. Nếu chúng ta làm việc vì lợi ích của người khác, theo sự hướng dẫn của Ngài, chúng ta có thể là ánh sáng cho người khác (xem Mt 5:14-16), nhưng để làm được điều đó, chúng ta phải lắng nghe Lời Ngài, thấu hiểu nó và thực hành nó, như Thánh Gia-cô-bê nói với chúng ta trong thư của ngài: "Như thân xác không có linh hồn thì chết, thì đức tin không có việc làm cũng chết" (Gc 2:26).

Lạy Chúa, ngày phán xét luôn rình rập con, xin giúp con đóng cánh cửa đó lại.

"Tuy nhiên, thật không may, điều đầu tiên thường nảy sinh xung quanh những người phạm lỗi là chuyện tầm phào, trong đó mọi người đều biết về lỗi lầm, với tất cả các chi tiết, ngoại trừ người có lỗi! Điều này không đúng, thưa anh chị em, điều này không làm đẹp lòng Chúa. Tôi không bao giờ mệt mỏi khi nhắc lại rằng chuyện tầm phào là một tai họa cho cuộc sống của cá nhân và cộng đồng, bởi vì nó mang lại sự chia rẽ, đau khổ, tai tiếng, và không bao giờ giúp cải thiện, không bao giờ giúp phát triển. Một bậc thầy tâm linh vĩ đại, Thánh Bernard, đã nói rằng sự tò mò vô ích và những lời nói hời hợt là những bước đầu tiên trên nấc thang của sự kiêu ngạo, nấc thang này không dẫn lên mà dẫn xuống, đẩy con người đến sự diệt vong và hủy hoại. Đức Giáo Hoàng Phanxicô 

Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê

 

 

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

ducchasi
 
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập72
  • Máy chủ tìm kiếm14
  • Khách viếng thăm58
  • Hôm nay20,143
  • Tháng hiện tại159,158
  • Tổng lượt truy cập64,752,259

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây