Suy niệm Chúa Nhật 2 Mùa Vọng -Lm. Xuân Hy Vọng
Thứ năm - 04/12/2025 23:22
265
“TÌM MỘT CON ĐƯỜNG, TÌM MỘT LỐI ĐI”
Cứ đến Mùa Vọng, chúng ta lại được nghe tiếng kêu trong hoang địa của Gio-an Tẩy Giả (hoặc Gio-an Tiền hô) gọi mời mỗi người dọn đường, dọn tâm hồn đón Chúa Cứu Thế.
Thế nhưng, ai nấy đều muốn ‘tìm một con đường, tìm một lối đi’ nào đó mà quên đi nẻo đường sám hối, nẻo đường hối cải, “anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần” (Mt 3,2). Nếu hối lỗi là lời đoạn tuyệt với quá khứ tội luỵ, thì cải thiện là lời quyết tâm dấn thân ngay từ giây phút hiện tại và tiến bước vào một tương lai tươi mới với tâm hồn mở rộng, tâm thế chờ trông cùng tâm tình khiêm nhu tín thác.
Giai thoại kia được kể lại rằng: khi bắt đầu vẽ bức hoạ nổi tiếng ‘Bữa Tiệc Ly’, Lê-ô-na-đô đờ Vin-chi (Leonardo de Vinci) đã cãi vã dữ dội với một anh bạn. Ông mắng nhiếc người ấy thậm tệ, nói những lời gay gắt, cay độc như xát muối vào vết thương lòng, và còn doạ nạt nữa. Tuy nhiên, sau khi cuộc cãi vã chấm dứt, ông trở lại với việc hoạ hình khuôn mặt của Chúa Giê-su, thì ông không thể nào vẽ được, dù chỉ một nét đơn giản. Cuối cùng nhận ra sự phiền lòng, bứt rứt tâm can ấy, ông liền bỏ bút vẽ xuống, đi tìm anh bạn mà ông đã xúc phạm, làm hoà với người đó, và xin tha thứ. Khi trở về, với tâm an, tinh thần phấn chấn vui tươi, ông đã vẽ xong khuôn mặt Chúa Giê-su.
Thiết nghĩ nẻo đường sám hối, hoà giải mà danh hoạ Lê-ô-na-đô đờ Vin-chi đã nhận ra, tìm thấy và tiến bước cũng chính là con đường và lối đi mà mỗi người chúng ta đang tìm kiếm, cũng như nỗ lực cất bước hằng ngày. Thử ngẫm xem nếu thật lòng tịnh tâm, khách quan và khiêm nhu, thì ai nấy đều dễ dàng nhận ra ít nhiều mình đã bao lần có tà tâm, tà ý, tiểu xảo, ma mãnh, ứng xử vụ lợi, vun quén cá nhân, hay đang nỗ lực sống theo lời Chúa dạy, đó là: bỏ mình, hy sinh, yêu thương, tha thứ, dấn thân phục vụ tha nhân! Hơn nữa, càng xét mình, chúng ta càng nhận ra tư tưởng, lời nói, hành động của mình; liệu chúng ta biết cảm thông, chân thành, cư xử đúng mực ngay thẳng, trở nên hữu ích, sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ, và thương xót tha nhân, hay hoàn toàn ngược lại! Nếu trót lỡ lầm như vậy, chúng ta còn chần chờ chi nữa, mà không ăn năn, sám hối?
Hơn nữa, nẻo đường sám hối không đơn thuần dừng lại ở việc thống thiết ân hận, xin chừa thói hư tật xấu, mà còn phải cải tiến, đổi mới, tân trang, ‘lên đời’ sao cho xứng đáng là chiên ngoan hiền của Vị Mục Tử Nhân Lành Giê-su nữa. Vì Ngài hằng mong tấm lòng bao dung khoan nhân chân tình, chứ chẳng ưa hình thức rềnh rang bề ngoài, “Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế” (x. Hs 6,6; Mt 12,7). Tương tự, đọc lại những lời tâm đắc của ĐHY Phan-xi-cô Xa-vi-ê Nguyễn Văn Thuận, Bậc Đáng Kính, chúng ta sẽ nghiệm ra rằng mình đã thật sự sống đạo, đã sám hối thiết thực chưa? Ngài viết: “Một người giữ đạo, đọc nhiều kinh, dự nhiều lễ, mà không sống đạo, chẳng khác gì người được hỏi: “Bạn có khỏe không?” Liền đáp: “Tôi ăn một ngày sáu bữa”. Chưa hẳn ăn nhiều bữa là đã khỏe” (Đường Hy Vọng, số 101).
Sau cùng, khi đối diện với nhiều hạng người, thậm chí bọn xấu, tìm đến Gio-an Tẩy Giả xin lời khuyên, thì ông đã khẳng khái công bố “các anh hãy sinh hoa quả để chứng tỏ lòng sám hối” (Mt 3,8). Như thế, sám hối cần có hành động tốt lành cụ thể tiếp theo, chứ không chỉ thú tội suông rồi kết thúc. Đối với bản thân, chúng ta cần chay tịnh, hãm mình, bỏ cái tôi, không chiều theo đam mê xác thịt… Đối với tha nhân, chúng ta cần nhân ái, khoan dung, tha thứ, tận tuỵ phục vụ, vác thập giá mình mỗi ngày mà bước theo Chúa. Được như vậy, chúng ta sẽ cảm nghiệm được lời Thánh Phao-lô nhắn nhủ giáo đoàn Rô-ma trong bài đọc II: “Những lời ấy làm cho chúng ta nên kiên nhẫn, và an ủi chúng ta, để nhờ đó chúng ta vững lòng trông cậy” (Rm 15,4).
Tóm lại, Mùa Vọng đích thực là mùa của màu tím sám hối. Tím không ở chân trời nắng xế, tím cũng không ở dòng sông Gio-đan ngày nào. Tím không ở sắc phục linh mục dâng lễ, mà tím ở tâm can của những ai biết chân thành ăn năn sám hối liên lỉ. Thánh Âu-gus-ti-nô đã từng nói: “Khi tạo dựng chúng ta, Chúa không cần hỏi ý kiến chúng ta. Nhưng để cứu chuộc chúng ta, Ngài cần chúng ta ưng thuận và cộng tác với Ngài”. Thật vậy, tâm tình sám hối ăn năn chính là sự cộng tác, chính là sự góp phần nhỏ bé của chúng ta vào công trình cứu chuộc của Thiên Chúa.
Để kết thúc bài chia sẻ này, xin được mượn lời của cha Andrew Costello, CSsR (DCCT), trong tác phẩm của ngài ‘Thanks God - It’s Friday’ (tạm dịch: Tạ ơn Chúa vì Ngày thứ sáu), ngài viết: “Người phải hối cải chính là người đang ngồi trong chỗ tôi ngồi, đang ở trong làn da của tôi, đang suy tưởng với khối óc của tôi”. Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết thật tâm sám hối. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng