Một gia đình giàu có, quý tộc người Anh, dẫn đứa con trai yêu quý về miền quê chơi. Trong khi nô đùa, chẳng may em bị rơi xuống một hố nước sâu mà cha mẹ không hay biết. Nhưng rất may tiếng kêu cứu của em đã được một chú bé, con của người làm vườn nghèo khó nghe được và chạy đến cứu sống.
Bấy giờ vị linh đạo mới dẫn giải: “Con cảm thấy cần gặp Chúa như con cần khí thở không? Nếu con cảm thấy cần như thế, con sẽ gặp được Ngài tức khắc. Ngược lại, nếu con không hề cảm thấy cần như thế thì cho dù con có vận dụng tất cả trí tài mà nỗ lực chăng nữa, con cũng sẽ không gặp được Ngài đâu”.
Thánh An-tôn Pa-đu-a (Anton Padua) rất khao khát được dự lễ và rước Chúa Giê-su Thánh Thể, nhưng vì ngài phải nằm liệt giường tại phòng bệnh, không thể tới dự lễ và rước Chúa được. Một hôm, khi nghe tiếng chuông rung trong lúc Linh mục chủ tế dâng Mình Thánh Chúa lên...
Năm 1958, sau khi Đức Giáo hoàng Piô XII qua đời, báo chí khắp nơi mô tả ngài như một ngôi sao sáng chói đã lịm tắt trên bầu trời, vì ngài xuất thân từ gia đình quý tộc, hấp thụ nền văn học uyên thâm và đã để lại bao nhiêu công trình lớn lao cho hậu thế, cũng như cho Giáo Hội.
Biến cố lớn lao đã được khởi động trong Giáo Hội là mừng năm sinh thứ 2000 của Chúa Giê-su. Như Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II (giờ là Thánh Giáo hoàng) đã khẳng định trong Tông Thư “Tiến đến Thiên niên kỷ thứ ba”. Chủ đề học hỏi của ba năm chuẩn bị là mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi.
Thời nay, Thánh Giáo hoàng Gio-an Phao-lô II, trong Tông thư ‘Tiến tới Thiên niên kỷ thứ Ba’ (TMA) chuẩn bị cho toàn thể Giáo Hội mừng Đại Năm Thánh 2000 đã mời gọi “trân trọng đặc biệt tất cả những gì Chúa Thánh Thần đã nói với Giáo Hội (Kh 2, 7)
Một gánh xiếc nọ trên đường đi lưu diễn, ngẫu nhiên đóng trại tại vùng ven của ngôi làng kia. Vào buổi tối trước giờ trình diễn không lâu, người ta thấy ngọn lửa bùng lên trong chiếc lều. Ông giám đốc gánh xiếc liền sai một anh hề, lúc đó đã mặc trang phục, sẵn sàng cho buổi diễn đi vào làng kế cận để xin được giúp đỡ...
Giai thoại kia thuật lại câu chuyện này: Một hôm tướng quỷ Sa-tan triệu tập tất cả sứ giả của hắn lại, để sai đến trần gian với sứ mạng duy nhất là giải thích cho con người biết Thiên Chúa đã chết rồi. Các sứ giả ra đi, nhưng chẳng mấy chốc trở về.
Một người đàn ông nọ sa cơ thất thế phải đi khất thực, kiếp sống cơ cực khiến ông hồi tâm muốn quay trở về với Chúa. Trong lời cầu nguyện tha thiết dâng lên Chúa, ông chỉ xin được đủ ăn, đủ mặc, và Ngài đã nhận lời ông.