Suy niệm Lời Chúa, Chúa Nhật XXV Thường Niên – Năm B “Trở nên và tiếp đón người phận nhỏ” - Lm Gioan Phan Tiến Dũng

Thứ năm - 16/09/2021 04:03  250
Suy niệm Lời Chúa, Chúa Nhật XXV Thường Niên – Năm B “Trở nên và tiếp đón người phận nhỏ
Sống trên đời, được làm người có địa vị lớn nhất, người có quyền cao chức trọng, người được nhiều người trọng vọng, kính nể…Thiết tưởng, có rất nhiều người trong chúng ta đã, đang và sẽ mong muốn làm sao để đạt được. Tệ hại hơn, cũng có lắm người, còn dùng cả những mưu mô thủ đoạn, xảo trá, đê hèn để làm sao đạt cho bằng được những danh phận phù du trong cuộc đời tạm bợ chóng qua này. Trong khi đó, là người phận nhỏ, người nghèo, người không địa vị, không danh phận hay không có tiếng nói, người bị gạt ra bên lề xã hội…thì chắc chắn không ai muốn. Còn với mỗi người chúng ta, là con cái Chúa, là Kitô hữu, là môn đệ Chúa Kitô, chúng ta thực sự mong muốn trở nên người như thế nào, hay chúng ta đã, đang và sẽ phấn đấu, quyết tâm làm gì để trở nên mẫu người mà mình mong muốn?
Tin mừng hôm nay (Mc 9, 29-36) thuật lại cho chúng ta biết, các môn đệ của Chúa, mặc dầu đã theo Chúa, sống với Chúa, đã được Chúa chỉ dạy và huấn luyện, thế nhưng, các ông vẫn còn có những cung cách suy nghĩ và thái độ sống rất thế tục của con người, nên họ đã tranh luận với nhau, xem thử ai trong các ông là người lớn nhất. Vì biết rõ những tư tưởng, ý định sai lệch của các ông, nên Chúa Giêsu đã giải thích: “Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người”. Thật vậy, cách thức, hành động mà Chúa Giêsu mong muốn cũng như đã sống để làm gương, chỉ dạy cho các môn đệ và cho chúng ta, thì hoàn toàn trái ngược với cung cách suy nghĩ, hành động và mong muốn của con người. Thế thì, thử hỏi, có ai trong chúng ta muốn sống và làm theo cách của Chúa không? Chúng ta sẽ tự bào chữa, Chúa dạy khó và trái ngược như vậy, thì ai mà thực thi được, ai mà muốn trở nên, hay ai khờ dại gì mà làm theo.
Thưa ACE, thật đúng vậy, sống và làm theo những gì Chúa dạy, thì thật là khó, đúng ra là không thể đối với con người chúng ta. Vì sức của chúng ta hạn hẹp, vì bản tính con người thường tự kiêu, vị kỷ, vì chúng ta không muốn chịu thua kém ai, vì không muốn trở nên người phận nhỏ bao giờ. Thế nhưng, tại sao Chúa biết rõ bản tính, khả năng của con người là như vậy, mà Chúa vẫn muốn dạy chúng ta làm theo cách của Chúa? Thưa vì, Chúa muốn chúng ta được trở nên giống như Người, muốn chúng ta trở nên người con sống đẹp lòng Chúa Cha, thế nên, Chúa Giêsu đã không những chỉ dạy mà còn đi bước trước để làm gương cho chúng ta. “Con Người sẽ bị nộp vào tay người ta và họ sẽ giết Người. Khi đã bị giết, ngày thứ ba, Người sẽ sống lại”. Là Thiên Chúa thật, là Đấng đầy uy quyền trong lời nói cũng như trong hành động, thế mà, Chúa Giêsu đã tự hạ, để chấp nhận cung cách và lối sống của con người phận nhỏ. Thêm vào đó, qua cách thế, hành động này của Chúa, những ai chấp nhận, tin và làm theo, thì chính Chúa là Đấng sẽ ban ơn giúp sức cho và chính Ngài sẽ làm thay cho chúng ta, mỗi khi chúng ta khiêm tốn để cho Chúa có toàn quyền trên cuộc sống của chúng ta.
Trên một bình diện khác, Chúa còn mời gọi chúng ta hãy đi xa hơn, làm điều tốt hơn, đó chính là hãy đón tiếp, yêu thương và giúp đỡ ACE của mình, đặc biệt những con người phận nhỏ, người nghèo. “Người đem một em bé lại đặt giữa các ông, ôm nó mà nói với các ông rằng: Ai đón nhận một trong những trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón tiếp chính mình Thầy. Và ai đón tiếp Thầy, thực ra không phải đón tiếp Thầy, nhưng là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy”. Thật ra, không dễ dàng chút nào để thực thi điều này, bởi lẽ, theo suy nghĩ tính toán hơn thiệt của con người, chúng ta thường muốn lãnh nhận thật nhiều, chứ không muốn cho đi. Vì thật ra, khi đón tiếp và giúp đỡ những người phận nhỏ này, chúng ta thường sợ mình không thu được ích lợi gì nhưng đôi lúc chúng ta còn phải chuốc vào thân những sự phiền hà, rắc rối…
Xin được chia sẻ một chút kinh nghiệm, niềm vui trong đời sống mục vụ; lúc tôi còn làm việc tại Tòa Giám Mục, tôi thường có một “vị khách đặc biệt” hay đến thăm, vì cứ khoảng vài ba tháng một lần, mỗi lần nghe báo “Cha có khách” thì tôi đều biết là mình sẽ gặp ai. Mỗi lần gặp anh, tôi thường hỏi đùa, “Anh đi đâu?” Thì anh thường trả lời: “Thưa Cha, lâu ngày rồi, nên hôm nay con lại đến thăm Cha” và sau khi chào hỏi thì anh nói: “Hôm nay, con có chút quà mới mua biếu Cha, khi thì bó đũa, lúc thì con dao, lần khác là cái chổi… tôi không nhận quà, mà trái lại, biếu tặng lại cho anh ít tiền và gạo để đem về cho gia đình. Vị khách này là người dân tộc thiểu số, nên thú thật, mỗi lần anh ta chào tôi ra về, lòng tôi dường như cảm nhận được niềm vui, bình an, thật khó tả trong lòng. Giờ đây, trong vai trò là Linh mục quản xứ, tuần nào, tôi cũng có những vị khách đến muốn gặp tôi: “Thưa Cha con đang đau, con của con đang bị bệnh, con không có đủ tiền mua thuốc-khám bệnh, nhà con hết gạo, con thế này, thế kia…con không biết chạy đi đâu, nên con vô Cha, xin Cha thương giúp”. Nhiều lúc gặp đi gặp lại “những vị khách đặc biệt” này, thú thật, một đôi lúc, có vài người đã làm tôi không hài lòng, nhưng tôi chợt giật mình và nhớ lại, tại sao mình lại không vui hay bực mình, mình đang bỏ lỡ một cơ hội để gặp và tiếp đón Chúa. Thế nên, khi đã hồi tâm và giúp chút xíu gì cho họ xong, khi khách ra về, tâm hồn tôi thực sự lại đón nhận được sự bình an và cảm thấy có niềm vui. Thật đúng vậy, tiếp đón người phận nhỏ nhân danh Chúa, chính là phần thưởng, ơn ban cao quý mà Chúa luôn dành riêng cho chúng ta. Chúng ta không phải thương hại hay bố thí, làm phúc cho những con người phận nhỏ, người nghèo này, nhưng khi chúng ta tin rằng, chính họ là cũng là con cái Chúa, là người mà Chúa gởi đến và khi tiếp đón Chúa qua họ, thì thật vậy, những con người này lại trở nên quà tặng và ơn ích mà Chúa dành cho chúng ta.
Lạy Chúa, xin dạy chúng con luôn biết sống khiêm tốn, đơn sơ, và trở nên những người phận nhỏ như Chúa muốn. Đồng thời, xin Chúa cũng thương ban cho chúng con những trái tim biết yêu thương, trái tim biết rung cảm trước những người phận nhỏ và những nhu cầu cần thiết của họ, vì nhờ họ mà chúng con có thể dấn thân, hy sinh, quên mình để yêu mến và phục vụ Chúa. Amen.

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

dcgiuseminh
Logo mvgt 2021
 
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập30
  • Máy chủ tìm kiếm10
  • Khách viếng thăm20
  • Hôm nay15,784
  • Tháng hiện tại403,887
  • Tổng lượt truy cập22,432,310

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây