THIÊN CHÚA MỜI GỌI, CHUẨN BỊ VÀ SAI CHÚNG TA ĐI
Khi chúng ta bước chân vào đời, trải qua bao thăng trầm cuộc sống từ lúc được dưỡng nuôi trong vòng tay yêu thương của bố mẹ, gia đình, rồi đến lúc phải tự thân vận động, bương trải với cuộc sống ngoài xã hội. Và cũng đến khi chọn bậc sống cho mình. Người người bước vào đời sống gia đình, nuôi dạy con cái, người thì đáp trả lời mời gọi dấn thân trong bậc sống dâng hiến, phục vụ, và khá nhiều người sống độc thân cho lý tưởng cao cả. Nhìn lại tất cả quãng đường ấy với một chút suy tư đọng lại, chúng ta có thể nghiệm ra được nhiều điều bất hủ, đầy xác tín là: Thiên Chúa hiện diện trong mọi khoảnh khắc ấy, cho dù lắm lúc chúng ta không nhận ra Ngài đang đồng hành sánh bước cùng ta; nhiều lúc, chúng ta chưa cảm nhận vòng tay yêu thương, luôn chở che, chăm sóc ta; và cũng không thiếu những giây phút chúng ta nghiệm ra tiếng gọi của Thiên Chúa, nhận biết phương thức Ngài trang bị, chuẩn bị cho ta và lời Người sai ta đi loan truyền Tin Mừng.
Các bài đọc hôm nay gợi cho chúng ta một Thiên Chúa không áp đặt, hay ‘chỉ tay năm ngón’, sai bảo... mà là Đấng yêu thương, mời gọi con người chia sẽ, tham dự vào đặc tính Chân, Thiện, Mỹ của Ngài. Nếu chúng ta đặt địa vị mình vào hoàn cảnh của ông Áp-ra-ham trong bài đọc I, thử hỏi chúng ta có suy nghĩ, và hành động thế nào? Thiên Chúa kêu mời Áp-ra-ham từ bỏ quê hương, họ hàng, nhà cửa tổ tiên, mà lên đường đến miền đất Chúa hứa ban (x. St 12, 1- 4). Đón nhận lời mời gọi này đã là chuyện khó rồi, huống chi thực thi nó lại càng khó hơn! Tuy nhiên, Áp-ra-ham đã đặt trọn vẹn niềm tin tưởng vào Thiên Chúa mà lên đường, rời bỏ những gì thân thương, quý giá nhất. Chẳng phải Áp-ra-ham kỳ vọng vào miền đất hứa với biết bao vật lạ, của quý mà dường như khá dễ dàng cho ông khi phải từ bỏ quê quán, tổ tiên để cất bước lên đường như lời Thiên Chúa mời gọi; nhưng chính vì lời Thiên Chúa là lời chân thật, và Thiên Chúa là Đấng thiện hảo, công minh, luôn thực hiện những gì Ngài hứa ban, cho nên Áp-ra-ham đã từ bỏ tất cả, nhanh chân đáp trả lời mời gọi ra đi đến miền đất hứa, mặc dù chẳng biết hình thù miền đất ấy ra sao! Lòng tín thác, tin tưởng đáp trả lời gọi của Áp-ra-ham là bài học quý giá cho chúng ta, đặc biệt trong khung cảnh đầy chuyển biến, được cho là ‘năng động’ của thời đại công nghệ, thông tin ‘chóng mặt’ này. Với một xã hội thực dụng, con người ngày nay muốn nhìn tận mắt, nghe tận tai, sờ, đụng, cầm nắm chắc trong tay...chứ chẳng mảy may đặt lòng tin vào sức mạnh của Đấng đầy quyền năng và hằng thấu suốt tâm can con người. Thiên Chúa không ích kỷ, thu nhỏ mình vào vỏ bọc, hay chơi trò chốn tìm, nhưng Ngài đầy lòng thương cảm con người. Ngài đã ra khỏi chính mình để đến chia sẻ, mời gọi chúng ta thông phần vào tình thương vô biên ấy của Ngài. Như Thiên Chúa đã kêu mời Áp-ra-ham ra đi làm chứng cho lòng tín thác trọn vẹn vào Ngài; và như Chúa gọi mời Thánh Phao-lô ra tiến bước trên con đường làm chứng cho Tin Mừng, thì mỗi chúng ta cũng được mời gọi từ bỏ con người của mình, cái tôi của mình, từ bỏ những gì dễ giải giam hãm chúng ta trong vỏ bọc ương hèn, giả tạo, tự cao, ngạo mạn...mà mặc lấy con người mới biết tín thác, tin tưởng hoàn toàn vào Thiên Chúa, biết đáp trả lời mời gọi tha thiết của Ngài mau mắn “đồng lao cộng tác với nhau vì Tin mừng và nhờ quyền năng của Thiên Chúa” (x. 2Tm 1, 8b).
Thiên Chúa chẳng chờ đợi chúng ta kêu xin, rồi Ngài gọi; nhưng Chúa luôn đi bước trước kêu mời chúng ta, và một khi Ngài mời gọi, Ngài sẽ có phương cách, chương trình chuẩn bị cho chúng ta nên ‘thiện chiến, dũng sĩ của Tình yêu’. Thánh Phao-lô đã khẳng khái nhắc nhở ông Ti-mô-thê trong bài đọc II rằng: “...vì Tin Mừng, nhờ quyền lực của Thiên Chúa, Đấng giải thoát và kêu mời chúng ta bằng ơn thiên triệu thánh của Người, không phải do công việc chúng ta làm, mà do dự định và ân sủng đã ban cho chúng ta...” (x. 2Tm 1, 8b). Chẳng phải vì chúng ta xứng đáng, giỏi dang, tài năng nên được gọi, được trang bị! Nhưng tiên vàn, trên hết mọi sự do lòng nhân từ, sẻ chia, ‘bỏ mình’ của Thiên Chúa mà chúng ta được mời gọi thông phần vào tình yêu sâu xa của Ngài, và được Ngài đoái trông cân nhắc, chuẩn bị hầu chúng ta trở nên ‘cây cọ vẽ nhỏ bé trong đôi tay thần kỳ của nhà hội hoạ tài ba’, trở nên ‘nốt nhạc dường như lạc bè trong một tác phẩm hùng ca dưới sự điều khiển của vị nhạc trưởng tài danh’.
Trước lời mời liên lỉ của Thiên Chúa, cũng như cảm nghiệm qua những phương thức Ngài trang bị cho chúng ta nơi đời sống thường nhật, đặc biệt trong đời sống tu đức, tâm linh, chúng ta một lần nữa được Chúa Cha mời gọi tiến bước xa hơn trên con đường trọn lành như Ngài kêu mời ba Tông đồ Phê-rô, Gio-an và Gia-cô-bê trong trình thuật Đức Giê-su Biến hình trên núi Ta-bo: “Đây là Con Ta yêu dấu, rất đẹp lòng Ta, các ngươi hãy nghe lời Người” (Mt 17, 5). Thiên Chúa mọi gọi chúng ta bằng nhiều phương thế khác nhau, qua hoàn cảnh, sự kiện khác nhau, nhưng chung quy một điều, đó là: một khi Ngài kêu mời ai, thì Ngài cũng có chương trình chuẩn bị cho họ. Ngài kêu mời ta từ bỏ con người cũ, quảng đại đáp trả và tin tưởng, tín thác, cộng tác với ơn Ngài mà ra đi. Và hành vi ‘ra đi’ cao cả nhất đó là ‘vâng nghe lời Đức Giê-su Ki-tô, học nơi Ngài, sống như Ngài, yêu thương, hy sinh và chết như Ngài’. Trước thách thức ấy, không một ai trong chúng ta không cảm thấy rụt rè, sợ hãi vì chúng ta được sai đi ‘như chiên giữa sói rừng’ (x. Mt 10, 16). Tuy nhiên, hình ảnh trong đoạn Phúc Âm hôm nay: Chúa Giê-su đến gần, động đến các ông và bảo “các con hãy đứng dậy, đừng sợ” (x. Mt 17, 7) đã an ủi và động viên chúng ta trên mọi bước đường, mọi bậc sống, mọi hoàn cảnh cho dù nó chẳng như ta mong muốn, không như ta trông mong, thì Chúa vẫn ở bên, đang đồng hành, chở che chúng ta.
Ước gì tâm hồn chúng ta luôn mở rộng, đôi tay đón lấy, và đôi chân tiến bước, hầu đáp trả lời mời gọi của Chúa, tín thác vào chương trình của Ngài và chan chứa niềm hy vọng được trở nên sứ giả Tin Mừng trong đời sống hôm nay. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn








Những nét chính yếu của Sứ điệp Ngày Thế giới Truyền thông xã hội năm 2026
Sứ điệp của Đức Thánh Cha Lêô XIV nhân Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội lần thứ 60
“Xin bà cho tôi uống nước.”
Ủy ban Thần học Quốc tế: Tương lai của nhân loại nằm ở các mối tương quan - Isabella Piro
Đào tạo Loan báo Tin mừng, đặc biệt tại các chủng viện và dòng tu