Joseph Ratzinger: Mầu nhiệm truyền tin là mầu nhiệm ân sủng

Thứ ba - 22/03/2022 04:19  272
Bài suy tư sau đây được trích từ hai tác phẩm của Đức Hồng y Joseph Ratzinger (Nguyên Giáo hoàng Bênêđictô XVI).
d
"Virgin Mary Annunciate" (1431-33) của Fra Angelico [WikiArt.org]
Mầu nhiệm truyền tin cho Đức Maria không chỉ là mầu nhiệm thinh lặng. Trước hết và trên tất cả đó là một mầu nhiệm của ân sủng.
Chúng ta cảm thấy buộc phải tự hỏi: Tại sao Chúa Kitô thực sự muốn sinh ra bởi một trinh nữ? Chắc chắn Ngài có thể được sinh ra từ một cuộc hôn nhân bình thường. Điều đó sẽ không ảnh hưởng đến tư cách Con Thiên Chúa của Ngài, vốn không phụ thuộc vào việc sinh ra từ người mẹ trinh khiết của Ngài và cũng có thể được kết hợp với một kiểu sinh nở khác. Ở đây không có vấn đề gì liên quan đến sự hạ thấp giá trị của hôn nhân hay về mối liên hệ hôn nhân; và cũng không phải vấn đề liên quan đến việc bảo vệ tốt hơn tư cách Con Thiên Chúa. Tại sao vậy?
Chúng ta tìm thấy câu trả lời khi mở Cựu Ước và thấy rằng mầu nhiệm Đức Maria đã được chuẩn bị sẵn sàng ở mọi giai đoạn quan trọng trong lịch sử cứu độ. Mầu nhiệm đó bắt đầu với Sarah, mẹ của Isaac, là người son sẻ, nhưng khi bà đã già đi theo năm tháng và không còn khả năng sinh con nữa, thì lại trở thành mẹ của Isaac, nhờ quyền năng của Thiên Chúa và do đó thành mẹ của dân được chọn.
Quá trình tiếp tục với Anna, mẹ của Samuel, cũng là người cằn cỗi, nhưng cuối cùng đã sinh con; Quá trình tiếp tục với mẹ của Samson, hoặc một lần nữa với Êlisabét, mẹ của Gioan Tẩy giả. Ý nghĩa của tất cả những sự kiện này đều giống nhau: ơn cứu rỗi đến, không phải từ con người và quyền năng của họ, mà chỉ đến từ Thiên Chúa - từ một hành động của ân sủng của Ngài.[1]
Việc truyền tin cho Đức Maria xảy ra với một phụ nữ, ở một thị trấn tầm thường ở Galilê, có nửa số dân là người ngoại giáo, mà cả sử gia Josephus và bộ kinh Talmud đều không nhắc đến. Toàn bộ khung cảnh là “bất thường đối với sự nhạy cảm của người Do Thái. Thiên Chúa tỏ mình ra, ở đâu và cho ai là tùy Ngài muốn”. Một cung cách mới bắt đầu như thế, nơi trung tâm của nó không còn là đền thờ nữa, mà là sự đơn sơ của Chúa Giêsu Kitô. Bây giờ Ngài là đền thờ đích thực, là Lều Hội Ngộ.
Lời chào Đức Maria: “Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Thiên Chúa ở cùng bà.” Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. Sứ thần liền nói: “Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Ngài ngai vàng vua Đavít, tổ tiên Ngài.” (Lc 1: 28-32) được mô phỏng gần gũi với Sôphônia:
Reo vui lên, hỡi thiếu nữ Sion,
hò vang dậy đi nào, nhà Israel hỡi !
Hỡi thiếu nữ Giêrusalem, hãy nức lòng phấn khởi.
Án lệnh phạt ngươi, Thiên Chúa đã rút lại,
Thù địch của ngươi, Người đã đẩy lùi xa.
Đức Vua của Israel đang ngự giữa ngươi, chính là Thiên Chúa.
Sẽ chẳng còn tai ương nào khiến ngươi phải sợ.
Ngày ấy, người ta sẽ bảo Giêrusalem:
"Này Sion, đừng sợ, chớ kinh hãi rụng rời ."
Thiên Chúa của ngươi đang ngự giữa ngươi,
Ngài là Vị cứu tinh, là Đấng anh hùng.
Vì ngươi, Chúa sẽ vui mừng hoan hỷ,
sẽ lấy tình thương của Ngài mà đổi mới ngươi.
Vì ngươi, Chúa sẽ nhảy múa tưng bừng
(Xôphônia 3: 14-17).

Đức Maria là con gái Sion đã được nói đến ở đó, được mời gọi “vui lên”, được thông báo rằng Thiên Chúa đang đến với bà. Nỗi sợ hãi của bà đã được xóa bỏ, vì Chúa đang ở nơi bà để cứu bà. Laurentin đưa ra nhận xét rất hay về bản văn này: “… Như thường lệ, lời Chúa chứng tỏ là một hạt cải…. Người ta hiểu tại sao Đức Maria lại sợ hãi trước sứ điệp này (Lc 1, 29). Nỗi sợ hãi của Mẹ không đến từ sự thiếu hiểu biết cũng như sự lo lắng của lòng dạ nhỏ mọn mà một số người muốn giảm bớt nó như vậy. Nỗi sợ hãi đó đến từ sự rung động của cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa, niềm vui vô bờ bến đó cũng có thể làm cho những bản tính cứng cỏi nhất phải rung chuyển”.
Trong diễn từ của thiên thần, hình mẫu cơ bản nơi bức chân dung của Đức Maria, theo Luca diễn tả, đã nổi lên bề mặt: chính bản thân Mẹ là Sion đích thực, mà những cõi lòng hy vọng đã khao khát suốt trong tất cả những hủy hoại của lịch sử. Mẹ là dân Israel đích thực, nơi Giao ước Cũ và Mới, Israel và Giáo hội, trở nên một, không thể phân chia được. Mẹ là “dân Thiên Chúa” sinh hoa kết trái nhờ quyền năng sủng ái của Thiên Chúa…
Vượt lên trên mọi trở ngại, lòng sùng kính Mẹ Maria là sự vui mừng hân hoan vô ngần trên dân Israel đích thực, không thể hủy diệt; Đó là một niềm hạnh phúc tràn trề khi bước vào niềm vui của bài ca Magnificat và do đó bài ca ấy trở thành lời ca ngợi dành cho Đấng mà nữ tử Sion phải chịu ơn Ngài về toàn bộ con người của mình và là Đấng mà Mẹ mang trong cung lòng. Mẹ là Hòm Bia Giao Ước đích thực, không thể bị hư hoại, không thể bị phá hủy.[2]
Phêrô Phạm Văn Trung
Chuyển ngữ từ: 
ignatiusinsight.com
Nguồn: hdgmvietnam.com

[1] Joseph Ratzinger,  Dogma und Verkundigung - Tín điều và tuyên ngôn, được trích trong Co-Work of the Truth – Đồng lao cộng khổ với sự thật: Suy niệm cho mỗi ngày trong năm, trang 99-100 (Ignatius Press, 1992)
[2] Joseph Ratzinger,  Nữ tử Sion: Suy niệm về Niềm tin của Giáo hội vào Mẹ Maria, trang 42-43, (Nhà xuất bản Ignatius, 1983):

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

dcgiuseminh
 
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập183
  • Máy chủ tìm kiếm85
  • Khách viếng thăm98
  • Hôm nay33,065
  • Tháng hiện tại558,511
  • Tổng lượt truy cập26,356,500

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây