Suy niệm Tin Mừng tuần VII Tn – Lm Phêrô Phạm Ngọc Lê

Thứ sáu - 17/05/2024 06:45  856
Chúa Nhật Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống

Thánh Thần là Thần Khí của Đức Kitô và là Ngôi Vị thần linh đấng làm cho thế giới có khả năng noi gương Đức Kitô, mang Đức Kitô đến với mọi người và làm cho Ngài sống trong chúng ta.

Trong việc giảng dạy và hoạt động của Đức Kitô, không có gì thiết yếu hơn việc tha thứ. Ngài đã tuyên bố vương quốc tương lai của Chúa Cha là vương quốc của tình yêu thương xót. Trên thập giá, cùng với hy tế toàn hiến, Ngài đã xóa tội lỗi chúng ta, khiến tình yêu thương xót chiến thắng công bằng và trật tự. Trong chiến thắng vượt qua, Ngài đã hoàn thành mọi sự. Do đó, Chúa Cha, nhờ Chúa Con, tuôn đổ Thánh Thần của sự tha thứ. Trong Giáo hội của các tông đồ sự tha thứ được trao ban qua các bí tích rửa tội và giao hòa và trong các cử chỉ của đời sống kitô.

Thiên Chúa đã ban tặng cho dân Người một quyền uy lớn lao bằng việc ban ơn cứu độ cho con người qua trung gian Giáo hội. Nhưng uy quyền này, để phù hợp với ý hướng của Thánh Thần, luôn phải được thực hiện với lòng thương xót và niềm vui, là những đặc tính của Đức Kitô chịu đau khổ và đã sống lại, Đấng luôn hân hoan trong Thánh Thần.

Ta là nhà của Thiên Chúa

Đã đến ngày kết thúc Mùa Phục Sinh. Đã qua 50 ngày. Số 50 là số dùng để chỉ sự tròn đầy của thời gian. Tại Roma ngày xưa người đến tuổi 50 được miễn đi quân dịch, trong khi người do thái lại là năm toàn xá. Lễ Ngũ Tuần chỉ một thời gian đã kết thúc. Thời gian của Đức Giêsu lịch sử và những lần Ngài hiện ra đã kết thúc và mở ra cho thời gian của Giáo hội, của chúng ta.

Đức Giêsu đã về trời. Vậy điều gì sẽ tiếp theo? Ngài đã lệnh cho các môn đệ tiếp tục làm điều mà Ngài đã làm: loan báo tin mừng của Thiên Chúa, Đấng yêu thương con người cách điên dại và nhưng không.

Các Tông đồ đã thất đảm, sợ sệt, thất vọng. Và họ tự hỏi: ‘Giờ đây chúng ta phải làm gì?’
Chúng ta cần có một sự trợ giúp. Chúng ta cần có Tình Yêu của Ngài, Chúa Thánh Thần. Đức Giêsu đã nói: ‘Các con hãy ra đi, đừng sợ, giờ đây các con có sức mạnh để thực hiện điều đó. Thánh Thần của Ta sẽ ở trong các con’.

Ta hãy nhớ lại một vài điểm giáo lý trước khi lãnh nhận bí tích Thêm Sức, để tìm gặp một ít thông tin về Chúa Thánh Thần. Có thể ta sẽ gặp được một vài định nghĩa hay đẹp về Ngài, nhưng Chúa Thánh Thần phải được nhận biết vì những việc Ngài làm hơn là vì những phát biểu của ta về Ngài.

Chúa Thánh Thần không phải là một điều gì, nhưng là một ngôi vị, một hiện hữu, bởi lẽ Tình yêu là một ngôi vị, một hiện hữu. Ta không thể định nghĩa Tình yêu được.

Ngày ấy, các tông đồ đã làm một bước nhảy về phẩm chất. Về mặt thể chất, họ không còn nhìn thấy Đức Giêsu như trước đây nữa nhưng trong một mức độ tinh thần họ có Ngài ở trong họ như tình yêu, can đảm và say mê.

Chúa Thánh Thần được gởi đến cho mỗi người để biến đổi cái thể chất thành tinh thần. Tất cả là tinh thần cho ai có Thánh Thần trong lòng. Tất cả đều là thể chất đối với người không biết nâng tâm hồn lên cao. Tinh thần đây không có ý muốn nói là thoát tục. [Từ ngữ spiritual trước đây thường được Giáo hội công giáo dịch là tinh thần, tu đức. Trong khi anh em Tin lành dịch là thuộc linh. Lối dịch này thiết nghĩ sát nghĩa hơn, thuộc về Thánh Thần]

Khi nói một người sống tinh thần ta thường nghĩ ngay đến một đan sĩ, một vị ẩn tu chỉ biết sống cầu nguyện suốt ngày. Người sống tinh thần không phải là là người cầu nguyện nhiều, hoặc làm những việc tôn giáo, đi nhà thờ, đi hành hương. Một người tinh thần qua lối sống của mình cho thấy điều mình có bên trong. Là một lối sống.

Thánh Thần không gì khác hơn là cách Thiên Chúa ở trong chúng ta.

Một lần nọ, Mẹ Têrêxa Calcutta nói với một ký giả: ‘Tôi thấy Thiên Chúa cách rõ ràng. Chính là nơi con người đau khổ này, nơi người bại liệt nằm trên chiếc giường, bị mọi người bỏ rơi kia. Thiên Chúa ở trong tôi. Thiên Chúa ở trong bạn. Nếu bạn không thấy Ngài, đó là việc của bạn. Đối với tôi điều đó rất hiển nhiên!’

Mọi sự là thể chất và là tinh thần, ánh sáng và năng lực. Tất cả là thể chất hoặc tất cả là tinh thần. Tùy thuộc vào cách chúng ta nhìn. Là thể chất tấm bánh ta đặt trên bàn thờ. Là tinh thần khi ta tin nhận Đức Kitô trong tấm bánh ấy. Là thể chất mỗi sáng thức dậy tôi phải đối diện với một ngày lao động mới. Là tinh thần khi tôi nhận ra rằng đây là một cơ hội nữa để yêu thương và được yêu thương. Cùng chính một cuộc sống có thể hoàn toàn là thể chất một cách đáng sợ hoặc là tinh thần cách tuyệt vời. Tất cả có thể là thể chất hoặc tinh thần, tùy thuộc vào tâm hồn ta.

Cùng với lễ Hiện xuống, sự hiện diện của chính Thiên Chúa cũng làm một bước nhảy vọt về phẩm chất. Không còn là một vị Thiên Chúa ‘trước mặt chúng ta’[Thiên Chúa trong Cựu ước], không chỉ là Thiên Chúa ‘ở với ta’ [Emmanuel] nhưng còn là Thiên Chúa ở trong ta.

Thật đẹp! Chúng ta trở thành nhà của Thiên Chúa!

Từ nay chúng ta không còn làm những việc cho Thiên Chúa nữa, nhưng ta còn có thể làm những việc của Thiên Chúa. Từ nay chúng ta không còn bị buộc phải yêu nữa, nhưng ta có có khả năng yêu.

Đức Giêsu sẽ không cho ta những chỉ dẫn nào về những việc phải làm (Tin mừng không phải là quyển cẩm nang dạy ứng xử!). Mười giới răn nói cách cụ thể điều gì nên làm và điều gì không được làm. Tám mối phúc kitô giáo chỉ cho ta con đường, một hướng đi. Đó là vẻ đẹp và sức thu hút của kitô giáo nhưng cũng là gánh nặng. Thế nhưng từ nay ta có thể sống theo Thiên Chúa!
Làm thế nào để vâng phục Thánh Thần? Bốn thái độ.

Họ cùng họp nhau trong một nơi’. Để chuẩn bị cho việc thông hiệp với Thiên Chúa, ta cần phải quyết định trở về hiệp nhất với nhau, Là một chọn lựa! Sẽ không có cuộc hiện xuống nào cho chúng ta nếu chúng ta không quyết định trở về để cùng suy tư với nhau, để nhận ra rằng số phận của chúng ta gắn kết với người bên cạnh ta. Cái ‘chúng ta’ này sẽ cứu chúng ta.

Họ chuyên cần, đồng tâm nhất trí với nhau trong việc cầu nguyện’. Họ trở lại cùng nhau cầu nguyện. Đặt việc đối thoại liên lỉ với Thiên Chúa làm trung tâm đời sống mình. Cầu nguyện không có nghĩa là đọc kinh. Cầu nguyện có nghĩa là làm cho Thánh Thần lớn lên, Đấng đã ở sâu bên trong chúng ta và chỉ muốn được tỏ hiện ra bên ngoài. Tuy nhiên cầu nguyện không chỉ bằng cách chuyên chăm, mà còn ‘đồng tâm nhất trí với nhau’ nữa, nghĩa là một lòng một ý. Ta càn phải trở về để biết lắng nghe nhau.

Họ…cầu nguyện cùng với Đức Maria. Thông thường, Đức Maria trong đời sống của ta là sự hiện diện mang tính đạo đức, hình thức. Lễ Hiện xuống mạc khải cho thấy sự hiện diện của Mẹ hết sức cần thiết. Thật đẹp khi nghĩ rằng Đức Maria giống như khe hở qua đó Thánh Thần tuôn tràn. Đức Maria, trong lễ Hiện xuống, cho ta thấy một nét đẹp sâu thẳm. Tựa như người mẹ đưa ta đến trường cùng với áo quần tinh sạch, mọi sự đâu vào đó. Ta cảm nhận được sự chăm sóc và tình thương của mẹ. Không thiếu những lần ta gặp những cộng đoàn không mấy đẹp chỉ vì quên mất tình mẫu tử của Đức Maria.

Như gió mạnh thổi đến’. Thánh Thần như gió mạnh, mạnh hơn những chia rẽ và khép kín của chúng ta. Khi ta cảm thấy hoang mang và bất lực, ta hãy nhớ đến quyền lực của Thánh Thần. Thánh Thần mạnh hơn sự chán nản, thất vọng và bất lực của ta.

Vẻ đẹp của Chúa nhật hôm nay? Thánh Thần luôn hướng dẫn Giáo hội cho dẫu con người làm đủ mọi cách để chống lại Ngài. Hãy an tâm, Thánh Thần vẫn tiếp tục thổi. Ta hãy mở các màn che và để cho Ngài hướng dẫn.

Thứ Hai tuần VII Tn

Đức Maria, Mẹ Giáo Hội

Ngày 21/11/1964  kết thúc Khóa Ba Công Đồng Vaticanô II Giáo Hội tuyên bố Đức Trinh Nữ Maria là ‘Mẹ Giáo Hội’ nghĩa là của toàn thể dân kitô giáo, giáo dân cũng như mục tử kêu cầu Mẹ là Mẹ rất đáng yêu mến’. Tòa Thánh, dịp Năm Thánh Hòa Giải (1975), đã đặt một thánh lễ ngoại lịch tôn kính Mẹ Maria Mẹ Giáo Hội, sau đó được đưa vào Sách Lễ Roma; cũng đưa vào Kinh Cầu Đức Bà tước hiệu này (1980). Đức Thánh Cha Phanxicô sau khi xem xét kỹ tước hiệu này và nhận thấy có thể giúp phát triển ý nghĩa hiền mẫu của Giáo Hội, cũng như lòng đạo đức bình dân chân chính đối với Đức Mẹ, đã cho thiết lập năm 2018 lễ nhớ kính Đức Mẹ, Mẹ Giáo Hội, và được kính như lễ nhớ buộc vào ngày thứ Hai sau Chúa Nhật lễ Hiện Xuống.

+++

Ta có thể sánh ví thế giới chúng ta với đứa bé bị thần ô uế ám; thực tế đứa bé thường bị những cơn động kinh. ‘Nhiều khi quỷ xô nó vào lửa hoặc đẩy xuống nước cho nó chết, vào lửa của bạo lực chiến tranh, trong nước của sự dễ dãi, của sự cuồng nhiệt thụ hưởng. Và thế giới này, ta có bổn phận phải chữa trị nó. Chúa đã nói với ta rằng chúng ta là muối đất và ánh sáng thế gian, nên ta phải đưa nó ra khỏi sự khờ dại và những kinh động. Nhưng làm thế nào được? Ta cảm thấy mình bất lực! Đức Giêsu chỉ cho ta phương cách: đức tin và cầu nguyện. Cần phải có lòng tin thực sự, khi ấy ta có thể làm được ngay cả trong những trường hợp khó khăn nhất. Và với lòng tin ta có thể cầu nguyện cách hiệu quả.

Vì sao cầu nguyện lại cần thiết? Trong tin mừng hôm nay ta thấy sự trị liệu là một cái chết mở ra cho sự sống lại. Thánh Matcô đã viết trình thuật của mình bằng cách gợi lên cái chết để được sống lại.

Đứa bé, để được chữa lành phải trải qua cái chết: ‘Đứa bé ra như chết, khiến cho nhiều người nói: Nó chết rồi. Nhưng Đức Giêsu cầm lấy tay nó, đỡ nó dậy và nó đứng lên’. Chết và sống lại.

Thế giới chúng ta bị lay chuyển bởi không biết bao nhiêu kinh động, cần phải trải qua cái chết nhưng không phải bất cứ cái chết nào: cái chết chuẩn bị cho việc sống lại, sự từ bỏ dẫn đến sự tái sinh. Do đó việc cầu nguyện cần thiết. Chính Đức Giêsu, để có thể chấp nhận chết để sống lại, đã cầu nguyện lâu giờ và tha thiết trong khi hấp hối và như thế ngài đã gặp được, qua cái chết, con đường dẫn đến sự sống lại.

Đây là sự khôn ngoan khôn dò của Thiên Chúa, ta nên luôn cầu xin để được soi sáng bằng sự khôn ngoan đó. Hãy cầu xin cho có được ơn đức tin và biết cầu nguyện, để thế giới, qua cái chết sẽ gặp được con đường của sự phục sinh.

+++

Số những người bị quỷ ám trong thời hiện đại thật nhiều hơn những gì người ta tưởng. Chỉ cần nhìn con số gia tăng những cuộc chiến tranh, hành hạ, bạo lực, lường gạt, ghen ghét, mua bán ma túy, những vụ lừa đảo đủ loại. Những kẻ bị quỷ ám đang hoạt động mạnh mẽ trong thế giới, và các môn đệ của Đức Giêsu Kitô tuyên bố là họ không thể khu trừ ma quỷ. Ngược lại Đức Giêsu nói với ta: ‘Giống quỷ ấy, chỉ có cầu nguyện mới trừ được’. Câu hỏi cần phải đặt ra là: Có một ai cầu nguyện không?

Để có thể cầu nguyện dễ dàng. Đức Kitô đã thiết lập các bí tích. Nhưng các bí tích được nhận lãnh mà không có tấm lòng bên trong thì chẳng mang lại lợi ích gì: chẳng khác gì những nghi thức ma thuật. Nếu tôi lãnh nhận phép lành tha tội, mà tôi không thật lòng sám hối, không thay đổi con người nội tâm của mình, thì chẳng có một hiệu quả nào cho tôi.

Quay trở lại đoạn tin mừng, chúng ta thấy một người đầy lòng đố kỵ đối với anh em là một con người lòng dạ của một con rắn độc. Bị quỷ ghen ghét ám. Nếu người đó cầu nguyện và sám hối chân thành, như thánh Phêrô, thì con rắn độc ấy sẽ bị khu trừ. Nhưng nếu trong lòng vẫn tiếp tục ghen ghét, cho dầu miệng nói lời bác ái, tha thứ và nhân từ, người ấy đã che khuất hình ảnh của Thiên Chúa có trong lòng mình từ ngày nhận bí tích thanh tẩy.

Tôi khóc thương thế giới bị quỷ ám, như Đức Giêsu đã khóc thương Giêrusalem. Tôi khóc thương khi thấy thế giới này đang tìm kiếm chân lý không phải nơi nguồn suối đích thật, và đang tự hủy mình trong những ảo tưởng. Con người đang khao khát cái tuyệt đối. Con người đang khao khát nhưng lại tìm đến những giếng nước khô cạn, trong khi nguồn suối nước tinh khiết đang ở trong lòng con người, qua sự hiện diện của Đức Giêsu, chỉ cần mở một chút lòng mình ra cho Người. Ta hãy liên kết với các thánh và những con người cầu nguyện để xua đuổi ma quỷ ra khỏi thế giới này.

Thứ Ba Tuần VII Tn

Hôm nay ta có đoạn sách Huấn Ca, bằng một ngôn ngữ thân tình, dịu dàng đưa vào lòng ta một giáo huấn rất cần thiết. ‘Con ơi, nếu con muốn dấn thân phụng sự Đức Chúa…’ Khi một người tự đặt mình phụng sự Chúa, người đó có thể được an bình, dù không nhận được gấp trăm ở đời này ngay, nhưng ít ra là sự bình an tâm hồn. Nhưng ở đây ngược lại, lời Chúa nói: ‘Nếu con muốn dấn thân phụng sự Đức Chúa, thì con hãy chuẩn bị tâm hồn để đón chịu thử thách’. Chuẩn bị để đón chịu thử thách. Thử thách không phải là điều xấu cho ta, nhưng là một điều tốt, một dấu chỉ tình yêu của Thiên Chúa, là điều kiện để lớn lên trong tình yêu của ngài, để lãnh nhận những ân huệ quý giá.

Và còn viết tiếp: ‘Trải qua bao thăng trầm, con hãy cứ kiên nhẫn. Vì vàng phải được tôi luyện trong lửa, còn những người sáng giá thì phải được thử trong lò ô nhục’. Vì ta có nơi mình điều gì đó quý giá hơn nhiều, Thiên Chúa để ta bị thử thách nhằm thanh luyện kho tàng ấy, để làm cho nó đẹp hơn và xứng đáng với ngài. Nhưng trong thử thách, điều kiện cần phải có là cậy trông vào Chúa: ‘Hãy tin vào Người, thì Người sẽ nâng đỡ con; đường con đi hãy giữ cho ngay thẳng và trông cậy vào Người’. Ở một nơi khác trong sách Huấn ca ta còn đọc thấy: ‘Khốn thay những tâm hồn hèn nhát, những bàn tay rã rời và những người tội lỗi lập lờ nước đôi’. Cuộc đời những ai muốn phụng sự Chúa cần phải đi trong đường ngay thẳng, được hướng dẫn bằng chính tình yêu của Thiên Chúa; không phải tiến thân trong sự sợ hãi mà trong lòng kính sợ Chúa, nghĩa là trong sự tôn kính sâu xa, tất cả đều thấm đượm tình yêu. Có như thế ta mới có thể chắc chắn như lời sách Huấn ca viết: ‘Hỡi ai kính sợ Đức Chúa, hãy đợi trông ơn lành, niềm vui khôn cùng và lòng thương xót’.

Bài tin mừng cho ta một ánh sáng rõ hơn: thử thách là tham dự vào mầu nhiệm chết và sống lại của Đức Giêsu. ‘Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ba ngày sau khi bị giết chết, Người sẽ sống lại’. Chúng ta tiến bước trong cuộc đời không phải với ảo vọng: những thử thách, những bách hại sẽ luôn có, nhưng đã được soi chiếu bằng ánh sáng phục sinh, chúng sẽ làm cho ta nên phong phú và soi chiếu cả thế giới này.
+++
Đức Giêsu nói với các môn đệ về những sự kiện liên quan đến lịch sử cứu độ và tương lai của thế giới, vậy mà các ông lại nghĩ đến vinh quang của họ! Họ tìm để được ca tụng, tưởng thưởng ngay trần gian này. Nhưng đó có phải thực là điều họ nhắm đến khi đi theo Đức Giêsu không? Người nói về sự sống lại, về sự sống vĩnh cửu, còn họ lại nghĩ đến việc được tôn vinh trên trần gian. Thật đáng thương cho các môn đệ! Họ cần phải được trải nghiệm nhiều hơn nữa trên con đường thiêng liêng để mới xứng đáng được gọi là môn đệ.

Nhưng Đức Giêsu không thất vọng: Người chấp nhận họ như chính họ; Người tin rằng họ sẽ biến đổi. Người biết cần phải tiến bước chậm rãi và nhẫn nại dạy dỗ họ như với những đứa trẻ, bắt đầu từ những hình ảnh, dụ ngôn, những ví dụ quen thuộc với họ. Chợt Người bồng một em bé lên và nói: ‘Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa như một em nhỏ…’ Mọi người đều biết rằng một em nhỏ yêu mến hết lòng không tính toán, hết sức hồn nhiên và tín thác, phó thác hoàn toàn cho vòng tay của cha mẹ và không đổi cha mẹ mình để lấy bất cứ thứ gì trên trần đời này, trẻ nhỏ say mê cái đẹp…

Như thế các môn đệ sẽ hiểu rằng sự cao trọng đích thực nằm ở chỗ trở nên bé nhỏ, hệ tại việc cho đi tất cả, chịu khổ vì người khác, quên mình vì người khác và chết vì người khác. Không chỉ có Đức Kitô đã làm điều đó cho ta, mà cùng với Người, hàng ngàn người kitô hữu cũng đã cho đi tất cả ngay cả cái chết. Đây là điều làm nên sự thánh thiện của Hội Thánh.

Thứ Tư Tuần VII Tn

Điều làm cho tôi kinh ngạc hết sức trong cuộc đối thoại này đó là Gioan đã thốt ra lời chống đối một người trừ quỷ nhân danh Đức Giêsu, mà lại không thuộc về nhóm các môn đệ của Người. Thánh Gioan tác giả của tin mừng thứ tư và các thư, chắc chắn đã trải qua một hành trình biến đổi lớn lao từ lúc ấy cho đến khi đứng dưới chân thập giá trên đồi Canvê, cho đến lúc viết những tác phẩm thánh kinh đầy tràn Thánh Thần.

Đừng ngã lòng: nếu ta có điều gì trong lòng, hãy nói với Chúa Giêsu, hãy nói cách đơn sơ như Gioan vậy. Chúa Giêsu sẽ đáp trả cách nhẹ nhàng và dạy cho ta biết rằng ‘không ai lấy danh nghĩa Thầy mà làm phép lạ, rồi ngay sau đó lại có thể nói xấu về Thầy’.

Thay vì cứ kiên trì mãi trong cơn giận dữ và chống đối, ta hãy thưa với Đức Giêsu, với Thánh Thể. Đức Kitô sẽ trả lời chúng ta bằng cách tạo ra nơi ta một cách đón nhận mới và làm cho ta tiến triển dần dần, cho đến độ đạt đến đỉnh cao của mầu nhiệm và của sự thánh thiện như tông đồ Gioan.

Thứ Năm Tuần VII Tn

Đừng trì hoãn, hãy trở về với Đức Chúa đi; đừng lần lữa hết ngày này sang ngày khác

Việc làm của người khôn ngoan được diễn tả ra bên ngoài trước mắt chúng ta: phong phú ân huệ, tài năng và đam mê là kho tàng thúc đẩy ta chia sẻ, nhưng cũng có thể là một cái bẩy đóng khung chúng ta lại trong nguy cơ của điều ‘tôi có đủ cả rồi…’ (Hc 5,1).

Đây là cảnh báo mà sách Huấn ca đưa ra cho ta. Tin chắc rằng cố gắng của tôi phù hợp với mọi tiêu chuẩn của sự công chính có thể làm mờ nhạt ý hướng chân thực của hành động của ta và đưa ta đến tình trạng quá an toàn vì lòng nhẫn nại và sự tha thứ của Chúa, khi ta vượt quá những giới hạn. Quả thực lòng thương xót của Chúa thật lớn lao, không đo lường được. Nhưng lòng thương xót ấy không thể dẫn đến cái ‘mình đủ cả rồi’.  Thế nên ta không còn mong mình được che chở với tin tưởng vô biên vào sự hướng dẫn yêu thương và khôn ngoan của ngài, ta không trì hoãn ngày lại ngày khả năng bước theo ngài cách đúng đắn.

Xin hãy đến, lạy Thánh Thần của sự khôn ngoan, đấng tác tạo nên sự sống trên trời cao cũng như dưới vực thẳm; xin hãy mở cửa sự thật, xin chiếu soi lòng trí chúng con ánh sáng của sự thật.

+++

Đấng Cứu Thế không chỉ mở lối cho ta từ cõi chết bước vào cõi sống, bằng cách ban cho ta Thần Khí của Người qua bí tích Thánh Tẩy, nhưng còn tiếp tục hiện điện nơi ta qua Thánh Thể, và nếu có khi nào ta xa lìa Người, thì Người như người cha, chờ đợi đứa con hoang đường sám hối trở về, để nói lời tha thứ, yêu thương, để mở tiệc ăn mừng.

Cho anh em một chén nước…một chút thân tình, một chút yêu thương, một chút niềm vui, một chút an bình, một chút hiện diện…làm cho lòng người nhận thấy sự hiện diện của Thần Khí Đức Giêsu. Phần thưởng thật lớn lao cho người trao ban chén nước. Và nếu, những kẻ đã được rửa tội hay không, ý thức mình là thừa tác viên của Đức Kitô, có chức thánh hay không, giúp đỡ người anh em, Đức Kitô sẽ trả công cho họ, bởi lẽ họ sẽ được liên kết với Người trong tác vụ tình yêu. Hãy nhớ thánh Augustinô đã nhận ra Đức Kitô nơi người Samariatanô nhân hậu.

Muối của tình yêu, làm cho cuộc đời nở hoa tình yêu, không phai nhạt nhưng mang hương vị cho mọi điều ta làm. Nhưng nếu muối của tình yêu mất đi hương vị, nghĩa là mất đi tình yêu, nó chẳng còn hương vị gì để trao tặng cho cuộc đời, vì đã khước từ tình yêu duy nhất có khả năng ban tặng cho nó hương vị.

Thứ Sáu Tuần VII Tn

Hôm nay chúng ta đọc hai bài đọc nói về sự trung thành, trung thành trong tình bạn và trung thành trong hôn nhân. Lòng trung thành phù hợp với ý muốn của Thiên Chúa: Thiên Chúa muốn người ta sống trung thành. Ngay cả thánh Phêrô cũng kêu gọi: ‘Anh em hãy tha thiết yêu mến nhau với tất cả tâm hồn. Vì anh em đã được tái sinh, không phải do hạt giống mục nát, mà do hạt giống bất diệt’. Bất tử và trung thành đi đôi với nhau. Đây là một bài học mà con người không dễ dàng hiểu, vì họ quan niệm tình yêu theo cách thức hết sức tự nhiên, trộn lẫn với tư lợi. Đúng là trong tình yêu con người có cả tư lợi lẫn quảng đại và chính đó là lý do khiến ta cần phải huấn luyện tình yêu mình luôn luôn trung thành và vô vị lợi.

Ngay cả trong hôn nhân việc kết hợp thực sự không thể đặt trên đam mê và sự hay thay đổi của tình cảm, nhưng trên sự trung thành. Không phải dễ, vì mỗi người bị cám dỗ đi tìm hạnh phúc riêng và nghĩ rằng đó là tình yêu. Nhất là, nếu tình yêu không được tinh luyện, khuynh hướng thúc đẩy thỏa mãn bản năng tính dục trổi vượt và khi sự thỏa mãn này người ta không tìm thấy hoặc người ta nghĩ mình có thể tìm thấy tốt hơn nơi chỗ khác, thì sẽ xảy ra ly tán.

Chương trình của Thiên Chúa thì khác hẳn: ‘Cả hai sẽ thành một xương một thịt. Như vậy họ không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt’. Đức Giêsu nhắc nhớ dự tính của Thiên Chúa, mà con người phải lấy làm của riêng mình, khi không tìm thỏa mãn riêng, hạnh phúc riêng nhưng là hạnh phúc của kẻ khác, cho dẫu mình phải từ bỏ chính mình. Như thế điều mà thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly. Là một giới luật của Thiên chúa và đồng thời là một ân ban của Thiên Chúa, như sách Huấn ca nói về tình bạn.

Ta đọc thấy hôm nay bản văn hay: ‘Người bạn trung thành là phương thuốc xoa dịu cuộc đời, những ai kính sợ Đức Chúa sẽ gặp được người như vậy’, nghĩa là những người kính tôn Thiên Chúa bằng sự vâng phục và yêu thương mà Kinh thánh gọi là ‘kính sợ Đức Chúa’.

Nếu một người mở lòng ra cho Thiên Chúa, sẽ mang vào tình bạn của mình lòng quảng đại xuất phát từ Thiên Chúa; do đó, ‘người kính sợ thì điều khiển tình bạn của mình’. Đặt nền tảng trên Chúa, đấng là tình yêu quảng đại, con người sẽ quảng đại và trung thành và sẽ gặp được một người bạn giống như mình, ‘vì bản thân mình thế nào, thì cận thân mình cũng thế’.

+++

Đức Giêsu, Ngôi Lời của Thiên Chúa làm người, đã không dạy cho ta biết Người ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Người, và còn cầu xin Chúa Cha gởi Thần Khí chân lý đến cho ta đó sao? Người đã không cầu nguyện trong vườn Giếsêmani để cho ta nên một, như Người và Cha là một đó sao? Đức Giêsu nhắc ta biết: Thiên Chúa là sự hiệp thông (một Chúa, ba Ngôi), tạo dựng nên con người giống hình ảnh mình, là thông hiệp.

Giáo lý của Đức Giêsu liên quan đến hôn nhân là giáo lý của nguồn cội: không có hôn nhân mà không có thông hiệp, thông hiệp thân xác, thông hiệp tinh thần và tâm hồn; nhưng thân xác cộng với tinh thần cộng với tâm hồn trong tiếng do thái là Bachar, nghĩa là nhục thể. Khi ta nói Ngôi Lời làm người, không chỉ có nghĩa là Ngôi Lời mặc lấy thân xác của một con người. Không, còn có nghĩa là Ngôi Lời mặc lấy tất cả cái Bachar, xác, tinh thần và tâm hồn. Nhưng cái Bachar ấy không thể sống được nếu không nhờ thần khí của Thiên Chúa. Nếu nó tách rời khỏi thần khí, như Ađam và Evà, nó sẽ chọn lấy cái chết.

Hiệp thông thân xác, nhưng điều đó chỉ có thể khi có sự hiện diện Thần khí của Thiên Chúa. Theo nghĩa đó, Đức Giêsu nói: ‘Thần khí mới làm cho sống chứ xác thịt chẳng có ích gì’ (Ga 6,63). Tội ngoại tình là xua đuổi thần khí ra khỏi xác thịt. Vì thế nên Phaolô viết cho các kitô hữu thành Côrintô: ‘nào anh em chẳng biết rằng thân xác anh em là phần thân thể của Đức Kitô sao? Tôi lại lấy phần thân thể của Đức Kitô mà làm phần thân thể của người kỹ nữ sao? Không đời nào! Anh em chẳng biết rằng ăn ở với người kỹ nữ là nên một thân xác với người ấy sao? Thật thế, có lời chép rằng cả hai sẽ thành một xương một thịt. Ai kết hợp với Chúa thì nên một tinh thần với Người’ (1Cr 6,15-17).

Đây là những nguyên tắc. Để sống những nguyên tắc ấy, ta cần Thần Khí của Thiên Chúa. Đức Giêsu nói: ‘Vậy nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình của tốt lành, phương chi Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao?’ (Lc 11,13).
Vậy hãy cầu xin Cha ban Thần khí trước khi chọn người bạn đời cho mình, khi quyết định và sau khi trao cho nhau lời thề hứa. Bằng cách đó Đức Kitô làm người trong các bạn mãi mãi, trong một sự hiệp thông, theo hình ảnh Thiên Chúa Ba Ngôi.

Thứ Bảy Tuần VII Tn

Anh em hãy thú tội với nhau và cầu nguyện cho nhau để được cứu thoát. Vì lời cầu xin tha thiết của người công chính rất có hiệu lực.

Mối dây tội lỗi-bệnh tật không là điều đương nhiên, và mỗi bệnh tật đều là hậu qủa của tội, nhưng  thật sự có mối liên hệ giữa chúng. Tiếng ‘Không’ đầu tiên chống lại Thiên Chúa ngay khởi đầu thế giới, đã gây ra điều dữ và sự hỗn độn vô trật tự. Chính vì thế mà thánh Giacôbê nói đến việc nhìn nhận tội lỗi, việc xưng thú tội lỗi của bí tích Hòa giải, nhìn nhận nhau là anh chị em, thay vì chỉ tay lên án nhau, nhưng là khiêm tốn nhìn nhận tội lỗi mình, đi tìm sự thật, tìm sự hoán cải. Khi đau bệnh người ta đi tìm các dược liệu chữa bệnh, nhưng cũng tốt khi biết cầu xin sự chữa lành của Thiên Chúa. Trong cái nhìn kitô giáo bệnh tật là thời gian thanh luyện và hy sinh. Và việc cầu nguyện, qua mọi phương cách, giúp các bệnh nhân đón nhận bệnh tật trong thanh thoát và từ bỏ.

Cầu xin Chúa cho con đi vào trong cái nhìn kitô giáo. Lạy Chúa, nếu có thể, xin gìn giữ con và những người thân của con khỏi mọi sự dữ, nhưng khi xảy ra đau bệnh, xin giúp con biết sống thời gian này như việc thanh luyện tội lỗi của con cũng như việc hiến dâng chính mình con cùng với Chúa lên Chúa Cha, những đau khổ của con để cứu độ thế giới.

Việc tốt đẹp là cầu nguyện cho nhau, là hiến dâng mình cho Thiên Chúa nhân hậu, nơi đó không còn xa cách, không còn chia ly.

+++

Bài đọc 1 hôm nay ca tụng sự cao trọng của con người: ‘Người mặc cho nó sức mạnh tương xứng với mình và theo hình ảnh mình mà làm ra nó…trí khôn, lưỡi, mắt, tai và trái tim để chúng suy nghĩ. Người làm cho chúng được đầy kiến thức thông minh, tỏ cho chúng biết điều tốt điều xấu’. Và đây là điều quý giá hơn hết: ‘Người đã lập với chúng một giao ước muôn đời và tỏ cho thấy những điều Người phán quyết’. Dĩ nhiên Người nói về giao ước với Môsê và hai bia đá lề luật. Ta càng phải ca tụng lòng tốt lành của Thiên Chúa hơn nữa khi nghĩ đến giao ước mới được ký kết trong máu Đức Kitô và lề luật ghi khắc trong lòng ta, giúp ta sống trong Thánh Thần như con cái Thiên Chúa! Trong tin mừng, Đức Giêsu lập lại nhiều lần cho con người cao trọng vì những ân ban của Thiên Chúa ấy, phải ‘trở nên trẻ nhỏ’: là điều kiện để vào trong Nước Chúa Cha. Để trở nên trẻ nhỏ, ta có sẵn một con đường: làm con cái của Đức Maria, mẹ đã trở nên bé nhỏ: ‘Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa vì Người nhìn đến phận hèn tôi tớ Người’. Thật khó mà bằng lòng với những giới hạn của mình! Bí quyết là trở nên khiêm tốn và rộng lượng, do đó mẹ Maria đã có thể nói về mình sự cao cả và khiêm tốn.

Đức Maria trưởng thành trong đức tin, đã dùng trí khôn để biện phân, như sách Huấn ca nói: mẹ đã hỏi sứ thần để có được lời giải thích rõ ràng hơn. Và mẹ đã trở nên bé nhỏ, vâng phục và phó thác vào Thiên Chúa. Ta còn đọc thấy trong sách Huấn ca: ‘Danh thánh Người chúng sẽ ca ngợi, những công trình vĩ đại của Người chúng sẽ kể ra’. Trong cuộc thăm viếng Êlisabét, Mẹ Maria đã cất lời ca tụng Chúa: ‘Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi những điều trọng đại, danh Người là thánh’.
Hãy cảm tạ Chúa đã ban tặng cho ta mẹ Maria làm mẫu gương và người mẹ, giúp ta hiểu cần thiết phải nên bé nhỏ theo tin mừng và lớn lên để lãnh nhận ân phúc của Thiên Chúa.

+++

Cái chạm tay của Đức Giêsu. Đôi tay của Đức Giêsu hòa nước bọt cùng với đất thành bùn để chữa lành mắt người mù. Đôi tay đã làm cho kẻ chết sống lại: ‘Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy’ (Mc 5,41). Đôi tay viết trên cát sự vô tội của người thiếu phụ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình! Đôi tay lật sách ngôn sứ Isaia để đọc lời phong vương cứu thế. Đôi tay chúc lành và hóa bánh và cá ra nhiều. Đôi tay vò gié lúa trong ngày Sabát. Đôi tay xoa đầu các em bé. Đôi tay cầm lấy bánh và rượu trong bữa tối cuối cùng. Đôi tay bị đóng đinh vào thập giá. Luôn là đôi bàn tay ấy. Những người mẹ mong rằng đôi tay ấy có thể mang lại niềm vui và thiện hảo cho con cái mình. Họ không biết rằng Đức Kitô là Con Thiên Chúa hằng sống, họ tưởng Người là một ngôn sứ.

Như các thánh thời Cựu Ước, bà Sara, Rêbecca, Lia, Rakhel, các bà này đã dâng các con của mình cho vị Ngôn sứ, đấng mang phúc lành của các tổ phụ Ápraham, Isaác và Giacób, để truyền lại cho con cái của họ.
Các môn đệ bực mình. Các ông chưa sẵn sàng cho sự sống mới mà Đức Kitô mở ra cho họ: phải trở nên như các em nhỏ để đón nhận Nước Thiên Chúa.

Không một ai bị loại trừ ra khỏi Nước Thiên Chúa, nhất là các em nhỏ, vì Nước Trời là của chúng và những ai giống như chúng.

Trở nên trẻ nhỏ: đến với Đức Giêsu để Người chạm đến, để Người ôm hôn và chúc lành vì Người thấy tâm hồn ta là tâm hồn của một em nhỏ. Nước Thiên Chúa thuộc về ta. Kiêu căng, tham lam bạc tiền, ham muốn xác thịt ngăn cản ta đến với Đức Kitô. Xin Chúa biến đổi chúng con nên giống trẻ thơ để con có thể nhận được Người.

Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê

Lập Tòa Thánh Phêrô

Phụng vụ hôm nay soi sáng cho ta tư tưởng về tình phụ tử của Thiên Chúa. Chính Đức Giêsu khẳng định rằng nhờ mạc khải của Chúa Cha mà Phêrô mới nhận ra Ngài là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa: ‘Anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mạc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha Thầy, Đấng ngự trên trời’. Từ Chúa Cha xuất phát mọi điều tốt lành, nhất là sự sống siêu nhiên mà khởi đầu và nền tảng là niềm tin vào Đức Giêsu.

Đức Giêsu vâng phục Chúa Cha. Người không dùng sáng kiến riêng để chọn người đứng đầu các Tông đồ nhưng chờ đợi Chúa Cha tỏ ra, và chỉ sau việc nhìn nhận của Phêrô, dầu chỉ Chúa Cha tuyển chọn, Người mới nói: ‘Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng đá, trên tảng đá này Thầy sẽ xây Hội thánh của Thầy’. Một sự nhìn nhận nhau đặt nền tảng trên sáng kiến của Chúa Cha. Simon nhìn nhận Đức Giêsu là Con Thiên Chúa, còn Đức Giêsu nhìn nhận Simon là Tảng đá xây dựng Hội Thánh.

Trong thư thánh Phêrô cũng cho thấy sự vâng phục của ông đối với mạc khải của Chúa Cha và lòng tri ân của ông đối với Người. Trong những câu đầu tiên, thánh nhân nói đến sự thông biết trước của Chúa Cha: tất cả mọi sự được thực hiện nhờ Thiên Chúa, đấng chọn những kẻ ưu tuyển nhờ sự thánh hóa của Thần Khí để vâng phục Đức Giêsu Kitô. Đó là công trình của Ba Ngôi. Ngay sau đó là lời chúc tụng: ‘Chúc tụng Thiên Chúa là Thân Phụ Đức Giêsu Kitô’ vì những ân sủng Người đã đổ tràn cho ta và những ai Người chuẩn bị: ‘Chúc tụng Thiên Chúa là Thân Phụ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta! Do lượng hải hà, Người cho chúng ta được tái sinh’. Đã ban cho ta sự sống, giờ lại còn cho ta được tái sinh, ‘nhờ Đức Giêsu Kitô đã từ cõi chết sống lại’. Chúa Cha mạc khải cho ta qua việc cho ta sự sống bên kia cái chết, sự sống vĩnh cửu.

Lòng quảng đại mà Chúa Cha tỏ bày trong quá khứ là lời hứa một sự quảng đại vĩ đại hơn nữa cho tương lai. Quả vậy Phêrô viết: ‘Người đã tái sinh ta để lãnh nhận niềm hy vọng sống động’. Ta đã có sự sống vĩnh cửu, nhưng chỉ như hạt mầm, một hạt mầm tràn đầy hy vọng, hướng về việc hoàn thành. Phêrô không có đủ những lời hay ý đẹp để diễn tả điều Thiên Chúa sẽ ban tặng cho ta: ‘Một gia tài không thể hư hoại, không thể vẩn đục và tàn phai…dành ở trên trời’.

Là một viễn ảnh hết sức tích cực. Phêrô nhìn thấy lòng tốt lành của Thiên Chúa trong quá khứ, cũng như cho tương lai.

Và giữa hai khoảng cách mênh mông của niềm vui có một chút thử thách: ‘Anh em sẽ được hân hoan vui mừng, mặc dầu còn phải ưu phiền ít lâu giữa trăm ngàn thử thách’.

Thực sự tất cả những khó khăn, những nghịch cảnh, những khổ cực của đời sống thường che kín chân trời của ta, làm ta ngộp thở, thánh Phêrô nhìn thấy như một cái gì đó không đáng kể, một giây phút ngắn ngủi khổ sở giữa hai cực thể hiện lòng tốt lành vô bờ của Thiên Chúa.

Và những thử thách này cũng được đọc một cách hết sức tích cực, cần thiết để thanh luyện niềm tin của ta, như vàng thử trong lửa.

Cách nhìn đời sống kitô như thế là điều an ủi cho ta, cuộc đời mà ta sống từng ngày, mà thánh Phêrô trình bày cho ta với hứng khởi.

Cầu xin thánh nhân giúp ta biết vâng phục Chúa Cha và tràn đầy tin tưởng phó thác vào tình yêu của Người.

+++

Lễ Đức Maria đi viếng bà Êlisabét

Tin mừng cho ta thấy Đức Maria là nữ hoàng của sự hiệp thông và tiếp nhận.

Mầu nhiệm Thăm viếng là mầu nhiệm của sự hiệp thông với nhau giữa hai phụ nữ khác nhau về tuổi tác, môi trường và tính khí, của sự tiếp nhận nhau trong tôn trọng. Hai phụ nữ, mỗi người mang trong mình một bí mật để chia sẻ, một bí mật thật kín nhiệm mà một người phụ nữ có thể cảm nghiệm trên bình diện thể lý: đón chờ một người con.

Êlisabét khó nói ra vì tuổi tác, vì sự lạ thường. Maria khó nói ra vì không thể giải thích những lời của thiên sứ. Nếu theo tin mừng, Êlisabét đã ẩn mình trong nhiều tháng trong cô tịch, thì sự cô tịch của Maria còn lớn hơn gấp bội phần. Có lẽ vì thế mà Mẹ đã ‘vội vã’ lên đường; mẹ cần có một ai đó thông hiểu và từ những lời do miệng thiên sứ thốt ra, mẹ thấy người chị họ mình là người thích hợp nhất cho việc chia sẻ này. Khi cả hai gặp nhau, Maria là nữ hoàng trong việc cất tiếng chào đầu tiên, là nữ hoàng trong việc biết ca tụng người khác, vì vương quyền của Mẹ hệ tại tính quan tâm ân cần đón trước, cũng là đức tính nên có của bất cứ phụ nữ nào. Êlisabét thông hiểu và thốt lên: ‘Em được chúc phúc giữa các người nữ’. Hãy tưởng tượng niềm vui và sự ngạc nhiên của Maria khi thấy mình được hiểu biết, yêu mến.

Mầu nhiệm Thăm viếng cho ta thấy sự trao ban của hai tâm hồn, một sự tiếp nhận nhau thật thâm sâu, không do nhiều lời, nhưng chỉ cần những dấu chỉ đơn sơ như ánh sáng của ngọn đuốc trong đêm tối, cũng đủ để làm nên một sự thông hiệp hoàn hảo rồi.

Thánh Bônifaciô

Sứ Giả Tin Mừng. Một tu sĩ được sai đi rao giảng Tin Mừng; một nhà chiêm niệm trở thành một người hoạt động, với nhiệm vụ thiết lập cộng đoàn Giáo Hội. Điều mà Đức Grêgôriô đã sai Augustinô đến Nước Anh, thì Ngài cũng đã làm khi sai Bônifaciô đến nước Đức. Người kitô phải học cách sống liên kết hành động và chiêm niệm, trở thành nhà chiêm niệm trong khi hành động. Loan báo Tin Mừng. Thế kỷ VIII là thời kỳ hết sức khó khăn: các cuộc xâm lăng của dân man di làm tan rã hoàn toàn đế quốc Lamã; bè rối Ariô làm khuynh đảo đức tin. Khẩn trương tái lập lại một nếp sống mới cho các Giáo Hội, làm cho các Giáo Hội thông hiệp với nhau và với Giáo Hội Roma. Đó là công việc của Bônifaciô nhà thừa sai của Tin Mừng. Trong mọi thời, Giáo Hội chỉ có thể sống nhờ đón nhận Thánh Thần, Đấng thông truyền nhiệt huyết truyền giáo.

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

ducchasi
 
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập124
  • Máy chủ tìm kiếm42
  • Khách viếng thăm82
  • Hôm nay22,969
  • Tháng hiện tại306,767
  • Tổng lượt truy cập49,064,831

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây