TÌNH YÊU THA THỨ ĐẾN TẬN CÙNG
Trải qua năm tuần lễ, chúng ta cùng theo chân Chúa Giê-su vào hoang địa ăn chay, cầu nguyện, hãm mình, hy sinh, sống tinh thần bác ái Mùa Chay Thánh. Giờ đây, chúng ta được mời gọi ‘đừng sợ hãi, trỗi dậy, xuống núi Ta-bor, cùng Chúa tiến vào thành Thánh Giê-ru-sa-lem’ (x. Mt 17, 7-9) không phải để được hoan hô tán tụng, mà để được tham dự vào chương trình cứu độ nhân loại của Chúa Ki-tô bằng sự vâng phục trọn vẹn theo thánh ý Chúa Cha, chịu cuộc Thương khó, chịu Khổ nạn và Phục sinh vinh thắng. Đây chính là ý nghĩa đích thật của lễ Lá mà mỗi năm chúng ta được tham dự, hầu tưởng niệm biến cố vào đền Thánh Giê-ru-sa-lem cách long trọng của Chúa Giê-su, đồng thời tôn vinh Ngài là Vua, và nhắc nhở mỗi Ki-tô hữu - những người môn đệ đang bước theo chân Thầy Giê-su - giá trị thiêng liêng cao quý của đau khổ, ngang qua mầu nhiệm Tử nạn - Phục sinh của Ngài.
Quả thật, câu nói bất hủ của cố Tổng Giám Mục Ful-tôn Shin (Fulton Sheen) cho chúng ta nghiệm ra giá trị nhiệm mầu của cuộc Khổ nạn-Chịu chết-Phục sinh của Chúa Giê-su Ki-tô: ‘Tình yêu thương của Ngài là dải ánh sáng xé toang bóng đêm hận thù, chiếu soi cả những ai ghét ghen. Tình yêu thương của Ngài tựa như loài gỗ quý nhuốm cả hương thơm vào lưỡi búa đã đốn ngã nó’. Chỉ có tình yêu tự hiến mới chiến thắng mọi hận thù, ghét ghen! Chỉ có tình yêu tận hiến mới vượt thắng muôn khổ đau! Và chỉ có tình yêu tha thứ đến tận cùng mới toàn thắng sự dữ!
Truyện kể rằng: Vào thời Thế chiến thứ hai, một vị linh mục người Hà Lan bị Đức quốc xã bắt giữ và đem về trại tập trung ở Đa-khao (Dachau). Tại đây ngài bị nhốt trong chiếc cũi; ngày ngày bọn lính gác mua vui bằng cách bắt ngài phải sủa lên như con chó mỗi lần khi họ đi qua. Trải qua bao nhục hình tủi hổ, cuối cùng ngài đã chết vì bị tra tấn tàn bạo. Sau đó, bọn lính không ngờ phát hiện ra ngài vẫn thường xuyên viết nhật ký giữa những cơn thử thách, giữa lúc đối diện với cái chết trong từng gang tấc. Đọc quyển nhật ký mới biết rằng ngài từng bày tỏ, tâm sự cùng Chúa qua một lời kinh nguyện: ‘Lạy Chúa, sẽ không có nỗi đau đớn nào làm con gục ngã, bởi vì con luôn nhìn thấy đôi mắt đầy đau khổ của Chúa. Con đường thập giá Chúa đi qua, giúp con chịu đựng mọi nỗi đắng cay một cách khôn ngoan và ý nghĩa nhất’.
Qua đây, chúng ta tường tận hơn rằng: linh mục người Hà Lan này sở dĩ có thể chịu đựng được tất cả các cực hình đau đớn là vì ngài thấu tỏ Chúa Giê-su đã từng đau đớn như thế trước ngài, cho ngài và cho cả nhân loại. Vậy trong cuộc thương khó, Chúa Giê-su đã phải chịu những khổ đau nào? Dựa vào bài Thương khó của Thánh sử Mát-thêu, chúng ta dễ dàng nhận ra đau khổ trước hết từ các môn đệ thân tín: Phê-rô chối Thầy ba lần trước đầy tớ gái (x. Mt 26, 70-72. 74); Giu-đa Is-ca-ri-ốt bán Thầy với cái giá rẻ mạt “ba mươi đồng bạc” (x. Mt 26, 15); những môn đệ khác ngoại trừ Gio-an, thì ‘cao chạy xa bay’, chẳng thấy đâu trong lúc ngặt nghèo, cần nhất người bạn đồng hành (x. Mt 26, 56). Hơn thế, khi còn bôn ba cùng với Thầy Giê-su đi rao giảng đây đó, luôn luôn có nhau; giờ đây trước giây phút cam go đối diện với cái chết, các môn đệ, kể cả ba môn đệ thân tín nhất (Phê-rô, hai anh em con ông Zê-bê-đê là Gia-cô-bê và Gio-an) cũng ngủ vùi, để Thầy một mình cầu nguyện trong vườn Ghết-sê-ma-ni “buồn sầu đến nỗi chết được” (x. Mt 26, 38). Thứ đến, đám đông dường như bị kích động lên án Đức Giê-su vốn là người đã giảng dạy, chữa lành, yêu thương họ hết mực, nhưng họ đứng ra làm chứng gian (x. Mt 26, 60; Mt 27, 20. 22)…Ngài chịu đòn roi, sỉ vả, thoá mạ, khích bác, vác thập giá, bị đánh đòn, bị đổi mão gai nhọn, bị đóng đinh treo trên thập tự, chết nhục nhã như một tên tử tội. Ngài chịu đau đớn về thể xác, cũng như xao xuyến về tinh thần (x. Mt 26, 37); nhưng “Chúa Ki-tô vì chúng ta, đã vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá…” (x. Pl 2, 8). Hơn thế, trên thập giá, Ngài còn nài xin Chúa Cha tha tội cho những kẻ đóng đinh Ngài với một lý lẻ không thể không bắt nguồn từ tình yêu tự hiến và tận hiến, tha thứ đến cùng tận, tha cho kẻ thù, kẻ hại mình: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (x. Lc 23, 34).
Vì thế, mỗi khi tham dự Thánh Lễ, chúng ta được thông phần vào cuộc Thương khó - Tử nạn - Phục sinh của Chúa Giê-su Ki-tô. Chúng ta ‘tưởng niệm’ (không chỉ ‘tái hiện’ những gì đã xảy ra trong quá khứ, mà đúng hơn là cử hành Mầu nhiệm Vượt Qua này ‘ngay giây phút hiện tại và ngay tại nơi đây’ [‘hic et nunc’; ‘here and now’]). Do vậy, nhà toán học-triết học Pas-cal (Pascal) không sai khi viết: ‘Đức Giê-su Ki-tô còn hấp hối cho đến ngày tận thế’. Nói cách khác, vì “yêu thương cho đến tận cùng” (x. Ga 13, 1), Chúa Giê-su đã chịu tử nạn cho chúng ta và cho nhân loại. Cũng vì “yêu thương đến cùng” (nt), Ngài vâng phục, tự hiến cho Chúa Cha và đã chiến thắng tử thần, Phục sinh khải hoàn: “Thiên Chúa đã tôn vinh Ngài, và ban cho Ngài một danh hiệu vượt trên hết mọi danh hiệu” (x. Pl 2, 9).
Để khép lại bài chia sẻ này, xin mạn phép mượn đôi dòng thư của nhà văn người Át-hen-ti-na tên là A-đol-tô Es-ki-vê (Adolto Eskivei), gửi cho những người bạn ở thành phố Sao Paolo, sau khi bị bắt vào đầu Tuần Thánh năm 1997, vì các hoạt động đấu tranh bất bạo động bênh vực giới nông dân nghèo ở nước này. Lá thư ấy như sau: ‘Các bạn thân mến, tôi không muốn nói với các bạn về nỗi khổ đau, nhưng tôi nói về niềm hy vọng và về ơn thánh mà Chúa đã ban cho tôi, đó là được cùng chịu đau khổ và sống với những anh chị em nạn nhân của bất công, sống với những người mà sau hai hoặc ba năm bị giam giữ, họ cũng không hề biết tại sao họ phải chịu các hình phạt như vậy. Tuy nhiên, mỗi ngày đều xuất hiện một ánh sáng chiếu soi những đau khổ này, đó chính là sự hiện diện của Thiên Chúa trong mọi giây phút, trong mọi cử chỉ, Thiên Chúa của tình yêu thương, Đấng tha thứ trên thập giá qua mọi thời đại: “Lạy Cha, xin tha thứ cho họ, vì họ không biết việc họ làm”.’
Xin cho chúng con hằng trung tín bước theo nẻo đường tình yêu tha thứ đến tận cùng. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn







