SỐNG NIỀM VUI PHỤC SINH GIỮA ĐỜI
Tại một làng nọ, có một người đạo đức thánh thiện đầy khôn ngoan, được mọi người yêu mến và ai ai cũng gọi đây là vị thánh sống. Người ta khắp nơi đổ về, tư vấn, hỏi han mọi chuyện. Trong đó có một vị bề trên tu viện đến tìm và lo lắng trình bày về tình trạng bi đát của tu viện. Được biết, trước kia tu viện này là một trung tâm thu hút vô số khách hành hương; nhà nguyện lúc nào cũng vang tiếng hát của giáo dân khắp nơi tuôn đến; nhà dòng không còn chỗ nhận thêm người xin gia nhập. Thế mà bây giờ tu viện hoang vắng hơn ‘chùa Bà Đanh’; nhà thờ chìm lắng, số tu sĩ èo uột, leo teo mấy người. Cuộc sống thật buồn tẻ!
Vì thế, vị bề trên đánh liều đến hỏi người khôn ngoan này về nguyên nhân nào hay lỗi lầm nào đã đẩy tu viện tới tình trạng trên. Người khôn ngoan đạo đức thánh thiện này ôn tồn đáp: ‘Có lẽ, sai lầm của cộng đoàn là thái độ vô tình, dửng dưng chăng!’ Và ông tiếp tục giải thích: ‘Đấng Cứu Thế đã cải trang thành một người hiện diện giữa quí vị, nhưng dường như quí vị không nhận ra Ngài!’ Nghe lí giải xong, vị bề trên này trở về tu viện. Từ đó trở đi, ai ai cũng thay đổi thái độ, đối xử với nhau như với Đấng Cứu Thế vậy. Chẳng bao lâu, bầu khí yêu thương huynh đệ trở nên thắm thiết, sức sống mới nảy sinh, và niềm vui tràn ngập tu viện. Khắp nơi người ta lại tìm đến tu viện tĩnh tâm cầu nguyện; các bạn trẻ quay về xin gia nhập cộng đoàn.
Niềm hân hoan khôn tả này khởi sự từ tin mừng vui, đó là Đức Giê-su Ki-tô đã phục sinh khải hoàn; ánh sáng Ngài rạng ngời, chiếu tỏ khắp nơi, xoá tan bóng đêm tăm tối tử thần và tội lỗi, ngỏ hầu dẫn đưa con người chúng ta bước vào miền ánh sáng sự sống. Lòng sung sướng, sức sống hồi sinh này phát xuất từ tin vui mừng Đức Giê-su Ki-tô Phục Sinh luôn hiện diện giữa những ai tin Ngài sống lại hiển vinh, mang lại cho họ niềm hoan hỷ và bình an trong đời sống mới. Nếu ngôi mộ u tối đã không thể chôn giữ Chúa Giê-su Ki-tô Phục Sinh, và gông cùm sự chết đã bị bẻ gãy, xiềng xích tội lỗi bị phá tan, thì không còn gì có thể tiêu diệt chúng ta được. Thật vậy, Thánh Phao-lô Tông đồ đã xác tín rằng: “Ai có thể tách rời chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Ki-tô? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ hay gươm giáo?…không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Ki-tô Giê-su, Chúa chúng ta” (Rm 8, 35. 39).
Chúa Ki-tô Phục Sinh là nền tảng cho đức tin của chúng ta. Đây là một biến cố lớn lao nhất, vĩ đại nhất chứng thực Đức Giê-su là Thiên Chúa. Đó là lí do Thánh Phao-lô đã không ngần ngại tỏ bày: “Nếu Đức Ki-tô đã không trỗi dậy, thì lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng, và cả đức tin của anh (chị) em cũng trống rỗng” (1Cr 15, 14). Thật vậy, “Đức Giê-su là Chúa, Ngài đã sống lại từ cõi chết” (Rm 10, 9) là trọng tâm, cốt lõi của Tin Mừng khởi nguyên (kerygma), lời rao giảng của các Tông đồ, vì chưng Chúa đã báo trước Ngài sẽ trỗi dậy từ cõi chết và sai các Tông Đồ ra đi loan truyền tin vui ấy cho hết mọi người. Hơn nữa, Lễ Phục Sinh đem lại cho chúng ta niềm vui tràn trề hy vọng và ơn can đảm trong cuộc sống đầy đau khổ và thử thách này, bởi vì chúng ta xác tín rằng mình còn có cuộc sống vinh hiển mai sau với Chúa Ki-tô. Vì thế, sống niềm vui Phục Sinh chính là chết đi cho tội lỗi để sống lại với Chúa trong đời sống mới, đời sống Phục Sinh. Sống niềm vui Phục Sinh chính là tin rằng Chúa đã sống lại khải hoàn, đã cứu thoát chúng ta khỏi vòng tội lỗi, nên chúng ta hãy đặt niềm tin tưởng phó thác và lòng trông cậy nơi Ngài. Sống niềm vui Phục Sinh chính là sống vui tươi, an bình và yêu thương trong sự hiện diện của Chúa Giê-su Phục Sinh. Sống niềm vui Phục Sinh không phải ‘hô một cái, đau khổ biến mất’, mà đức tin vào Chúa Phục Sinh mang lại ý nghĩa trổi vượt cho đau khổ, và chiếu sáng tia hy vọng lên khổ đau, cũng như những ai đang trầm kha khốn cùng. Bởi vậy, dù vẫn sống giữa những đau thương, nhưng Chúa Ki-tô Phục Sinh hằng ân ban cho tâm hồn chúng ta niềm vui khôn tả, tuy âm thầm nhưng chất chứa và bình an sâu lắng.
Tắt một lời, cộng đoàn tu viện trong câu chuyện kể trên chỉ tìm lại được bầu không khí yêu thương và niềm vui huynh đệ khi và chỉ khi mọi người nhận ra Chúa Cứu Thế, Đức Ki-tô Phục Sinh đang sống-đồng hành với họ, đang hiện diện giữa họ, và trong người anh em. Chúa đã sống lại thật, nào chúng ta hãy hoan hỷ mừng vui, Hal-lê-lui-a!
Lạy Chúa Ki-tô Phục Sinh, xin cho mọi người chúng con luôn biết sống niềm vui Phục Sinh giữa đời đầy biến động này. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn








Hành trình hiệp thông Ad Limina 2026 của Hội đồng Giám mục Việt Nam - Ngày I
"Giáo hội yêu thương con cái của mình" - ĐGM Giuse Huỳnh Văn Sỹ
Cái nhìn tổng quát về Giáo hội Việt Nam qua số liệu thống kê năm 2025
Suy niệm Lời Chúa: Chúa Nhật IV Phục Sinh -Lm. Xuân Hy Vọng
Chuyện đời - chuyện đạo (116)