Suy niệm Lễ Đức Maria - Mẹ TC và Lễ Hiển Linh - Lm. Xuân Hy Vọng

Thứ tư - 29/12/2021 21:32  143
VỚI MẸ THIÊN CHÚA, CON THÊM TUỔI MỚI

Trong giây phút ngày đầu năm mới 2022, nhiều nơi trên khắp thế giới đang nô nức đón chào thời khắc đổi thay, giao mùa. Riêng người dân xứ sở Phù Tang, Nhật Bản, họ mừng năm mới bằng việc ngắm mặt trời, đón chào những tia nắng ấm áp đầu tiên trong khí trời lạnh giá, rét buốt. Còn chúng ta là người Công Giáo, chúng ta tụ họp với nhau tại ngôi Thánh đường giáo xứ, dâng lời chúc tụng, cảm tạ Thiên Chúa, cũng như phó thác mọi sự trong bàn tay yêu thương quan phòng của Ngài, qua sự chuyển cầu quyền thế của Mẹ Ma-ri-a, Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ nhân loại.

Chuyện kể rằng: Vào buổi bình minh sáng tạo, Thượng đế tạo dựng muôn loài muôn vật, và ban cho chúng tuổi thọ nhất định. Thế nhưng, một ngày nọ, chú lừa bước tới hỏi Thượng đế:
- Thưa ngài, ngài cho con được sống bao nhiêu năm?
Thượng đế liền đáp:
- Hai mươi lăm năm, ngươi hài lòng chăng?
Con lừa vội than van:
- Xin Thượng đế niệm tình thương xót, đó là thời gian quá dài đối với cuộc sống gian truân vất vả của con. Từ sớm đến khuya, không lúc nào là con không kéo xe, thồ hàng, gánh gồng chở nặng…Xin giảm cho con ít năm thôi ạ!           
Nghe thế, Thượng đế liền hạ xuống còn mười sáu năm. Đến lượt, chú chó xù chạy tới, Thượng đế hỏi:
- Còn ngươi, ngươi muốn sống bao lâu?
Chú chó sủa thưa lại:
- Dạ, nếu ngài cho con sống lâu, thì chắc chân con không chạy nổi nữa, sủa cũng chẳng ra tiếng, lúc ấy con chỉ chạy loanh quanh xó nhà mà gầm gừ thôi ạ.
Thượng đế nghe thế, bèn cho chú chó xù sống mười năm. Và cứ lần lượt, ngài quy định tuổi thọ cho từng con vật. Sau cùng, với dáng vẻ khỏe mạnh và vui tươi, con người tiến đến xin Thượng đế ban cho tuổi thọ. Thượng đế nói:
- Ta cho ngươi sống ba mươi năm đã đủ chưa?
Con người giãi bày:
- Ba mươi năm quả là thời gian quá ngắn ngủi. Lúc đó, con chưa được thưởng thức sự gì, con mới trồng cây chưa kịp ăn quả, con mới bắt đầu sự nghiệp, chưa gặt hái thành công, xin ngài tăng thêm tuổi thọ cho con ạ!
Thượng đế liền bộc bạch:
- Ta đã cho ngươi sống hơn tuổi của con lừa, chú chó và nhiều con vật khác rồi, nhưng vì ngươi xin, nên Ta sẽ ban cho ngươi sống một thời gian vừa đủ, hầu nếm trải mọi vui buồn, sướng khổ, cay đắng ngọt bùi của đời này, vì chưng Ta yêu quý con người hơn tất cả!

Đúng vậy, qua câu chuyện trên, cứ mỗi khi thời khắc giao mùa, năm cũ nhường bước cho năm mới, thì Thiên Chúa lại ‘lì xì’ cho mỗi người chúng ta vô vàn ân sủng, nhất là thời gian quý giá, cụ thể: 1 năm, 12 tháng, 52 tuần, 365 ngày, 8.760 giờ, 525.600 phút, 31.536.000 giây (nếu là năm nhuần, sẽ là: 366 ngày, 8.784 giờ, 527.040 phút và 31.622.000 giây). Trên thực tế, chúng ta lắm lúc vẫn chưa nhận ra đây là ơn ích, cơ hội để sống tốt, để sống theo Thánh ý Chúa, để sống bác ái như Chúa dạy, để tha thứ, yêu thương anh chị em mình! Dường như chúng ta mặc định rằng: giả như chúng ta không xin, thì Ngài vẫn ban cho chúng ta. Tuy nhiên, mọi thời khắc, thời điểm, sức khoẻ của chúng ta chính là ân sủng của Chúa ban. Thật thế, như dân Is-ra-el khi xưa được Thiên Chúa chúc phúc thế nào, thì giờ đây, khi chúng ta đón chờ ngày đầu năm mới, Ngài tuôn đổ muôn hồng phúc xuống trên mỗi người chúng ta: “Họ sẽ kêu cầu danh Ta trên con cái Is-ra-el, và Ta sẽ chúc lành cho chúng” (Ds 6, 27).

Tuy nhiên, Thiên Chúa cũng mong mỏi chúng ta mặc lấy con người mới khi được Ngài ban cho một tuổi mới, sống xứng đáng là con cái của Cha trên trời như Thánh Phao-lô khẳng khái dạy rằng: “Bạn không còn phải là tôi tớ, nhưng là con; mà nếu là con, tất bạn cũng là người thừa kế, nhờ ơn Thiên Chúa” (Gl 4, 7). Thật vậy, nhờ Thần Khí, chúng ta mới được gọi Thiên Chúa là ‘Abba, cha ơi’ (x. Gl 4, 6), và chúng ta trở nên con cái của Ngài. Vì thế, với ân sủng làm con Thiên Chúa, hơn ai hết, chúng ta học đòi nơi gương sống của Mẹ Ma-ri-a, Mẹ Thiên Chúa, Mẹ nhân loại và là Mẹ chúng ta: “Còn Ma-ri-a thì ghi nhớ tất cả những việc đó và suy đi nghĩ lại trong lòng” (Lc 2, 19), ngõ hầu biết dùng thời gian mà Thiên Chúa ‘lì xì’ cho chúng ta để luôn tín thác hơn là ngờ vực, để sống phó thác hơn là phó mặc, để mãi ký thác đường đời cho Ngài hơn là chỉ bám víu, sống ký sinh vào những đam mê thế tục.

Được vậy, chúng ta thật sự ‘mang tới tình yêu tươi mới cho cuộc đời này’ vốn dĩ đầy dẫy lo toan, gian truân, sầu khổ, bất an, sợ hãi mà do đại dịch gây ra. Và dư âm của nó vẫn còn lan rộng, khiến trong tâm hồn mỗi chúng ta như thể có ‘một trận đại dịch khác mang tên: vi-rút xa cách, xa lánh anh chị em’. Khi mọi người đón mừng năm mới, là lúc người Công Giáo chúng ta mừng kính lễ Mẹ Thiên Chúa, cũng là ngày cầu nguyện cho thế giới được bình an thực sự, bình an được xây dựng trên nền tảng công lý, công bình và yêu thương. Mẹ Ma-ri-a là người luôn có tâm hồn bình an, vì trong Mẹ mãi có sự hiện diện của Chúa; qua Mẹ, Chúa thực hiện bao kỳ công; và Mẹ ‘xin vâng’ với mọi chương trình yêu thương của Thiên Chúa. Ước gì, chúng ta từng bước sống như Mẹ!

Hạ nắng ghé sang nhà chơi
Thu chờ gió mát à ơi ru chiều
Đông tàn lạnh giá đìu hiu
Xuân sang mang tới tình yêu cuộc đời.
Và,
Xuân sang, năm mới, tết đến
Cầu chúc ông bà tình mến dạt dào
An vui, hạnh phúc dường bao
Bên con, cháu chắt cùng trao tâm hồn.
Xin chúc mọi người:
1 năm bình an,
12 tháng hân hoan,
52 tuần chứa chan nụ cười,
365 ngày người người vui tươi,
8.760 giờ tràn đầy hạnh phúc,
525.600 phút tận tình chia san,
31.536.000 giây thắm thiết tỏa lan. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
THIÊN CHÚA ĐI TÌM CON NGƯỜI
Kính thưa quý ông bà và anh chị em thân mến! Thiên Chúa là Đấng quyền năng, vượt trên hết mọi sự. Ngài dùng tất cả mọi phương thế hầu mạc khải ơn cứu độ cho muôn người thuộc mọi thời, mọi nơi. Hôm nay, cùng với Giáo Hội mừng kính lễ Chúa Hiển Linh, chúng ta theo chân các nhà đạo sĩ lên đường đến thờ lạy, dâng kính, tán tụng Chúa Hài Đồng.
Chúng ta thường hay gọi Ba Vua, nhưng thực ra họ là những người chiêm tinh, nhìn trăng sao, nghiên cứu những điềm thiêng dấu lạ, mà qua đó Thiên Chúa muốn mạc khải chương trình Cứu độ của Ngài. Họ là những người biết sử dụng tài năng, tài trí, các phương tiện, trí khôn, tinh hoa thời đó mà tiến bước theo tiếng gọi, lời mời của Thiên Chúa qua những sự kiện gần gũi với cuộc sống của họ. Từ phương Đông, các đất nước xa xôi, họ không ngại gian nan nguy khó, lên đường dù nghìn trùng trắc trở, theo sự hướng dẫn của Thiên Chúa qua ngôi sao lạ, tiến đến Bê-lem để bái thờ, dâng kính Chúa Hài Nhi như tiên tri I-sai-a loan báo “vinh quang của Ðức Chúa như bình minh chiếu toả trên ngươi. Kìa bóng tối bao trùm mặt đất, và mây mù phủ lấp chư dân; còn trên ngươi Ðức Chúa như bình minh chiếu toả, vinh quang Người xuất hiện trên ngươi” (Is 60, 1-2) Thiên Chúa không ẩn mình hay khép kín, hoặc xa lánh con người tội lỗi, nhưng Ngài thổ lộ, mạc khải kế hoạch yêu thương, chương trình cứu độ, và chỉ dẫn chúng ta biết nhận ra Ngài qua mầu nhiệm Nhập thể của Con Một Ngài. Đây không phải là một lời hứa suông, mà chính là ý định của Thiên Chúa được thực hiện qua Đức Ki-tô Giê-su. Hơn nữa, một cách cụ thể, Thánh Phao-lô đã xác tín và trình bày rõ ràng qua thư gửi cho Giáo đoàn Ê-phê-sô “tôi đã được thấu hiểu mầu nhiệm mà con cái loài người các thế hệ khác không được biết, nhưng nay đã mạc khải cho các thánh Tông đồ của Người, và cho các vị Tiên tri, nhờ Thánh Thần. Và nhờ Tin Mừng, các dân ngoại được nên đồng thừa tự, đồng một thân thể và đồng thông phần với lời hứa của Người trong Chúa Giê-su Ki-tô” (Ep 3, 3. 5-6). Một Thiên Chúa gần gũi, luôn đi bước trước dìu dắt, yêu thương trọn hảo, chẳng chê bỏ con người yếu đuối, mỏng dòn, hay xa ngã như chúng ta.
Mặc khác, Thiên Chúa không chờ đợi chúng ta đi tìm Ngài, nhưng Ngài đi tìm chúng ta trước; và còn hướng dẫn, dạy dỗ, chỉ đường cho chúng ta đến với Ngài qua mọi phương tiện, sự kiện, cảm nghiệm, dấu chỉ, kể cả sự cố xảy trong đời chúng ta. Để rồi, nhờ ơn Chúa giúp và sự vâng phục đáp trả lời kêu mời của Ngài, chúng ta nhận biết Ngài, nhận ra chương trình của Ngài trong đời sống, trong mối tương quan, trong những lãnh vực khác nhau, v.v…Thiên Chúa đã dùng dấu chỉ ‘sao trời, lĩnh vực mà ba nhà đạo sĩ am hiểu mà dẫn đường chỉ lối cho họ tiến đến Bê-lem gặp gỡ Con Thiên Chúa xuống thế làm người, cứu độ nhân loại. Ngược lại, Vua Hê-rô-đê và những người thông luật, am hiểu Kinh Thánh Cựu ước, biết ý định của Chúa qua li các tiên tri ‘tại Bê-lem thuộc xứ Giu-đa, vì đó là lời do Ðấng Tiên tri đã chép: Cả ngươi nữa, hỡi Bê-lem, đất Giu-đa, không lẽ gì ngươi bé nhỏ hơn hết trong các thành trì của Giu-đa, vì tự nơi ngươi sẽ xuất hiện một thủ lãnh, Người đó sẽ chăn nuôi Israel dân tộc của Ta(Mt 2, 5-6), nhưng họ không dùng những phương tiện ấy để nhận ra Thiên Chúa - một vị Thiên Chúa hiện hữu, gần gũi và hằng đi tìm con người. Vì lòng đố kỵ, ‘cái tôimà Vua Hê-rô-đê và các nhà thông luật, đại giáo trưởng đã phớt lờ tiếng gọi của Chúa thúc giục trong tâm hồn họ qua lời Kinh Thánh mà họ nằm lòng. Trong cuộc sống của mỗi người chúng ta, dù tất bật đến đâu, dù bận rộn và thăng trầm, vui buồn sướng khổ, dù ở bậc sống nào chăng nữa, Thiên Chúa cũng mời gọi chúng ta, đi tìm chúng ta, trông chờ chúng ta, biểu lộ chương trình Ngài cho chúng ta và hằng hướng dẫn chúng ta biết nhận ra Ngài; nhưng thật đáng buồn, dường như chúng ta lại trở nên giống Vua Hê-rô-đê, các kỳ lão hơn là ba nhà đạo sĩ vâng phục đáp trả lời mời của Chúa! Vì vậy, chúng ta xem ý định, chương trình, kế hoạch của bản thân, của cộng đoàn, của hội nhóm hơn những điều Chúa muốn, Chúa mong mỏi và biểu lộ hằng ngày qua đời sống cầu nguyện, đời sống phục vụ, tận hiến, truyền giáo cũng như các việc bác ái ca chúng ta!
Và khi gặp gỡ Hài Nhi Giê-su cùng với Mẹ Ma-ri-a và thánh Giu-se, ba nhà đạo sĩ đã quỳ gối, bái lạy Ngài, và dâng lên những gì quý giá nhất của họ: vàng, nhũ hương và mộc dược, thể hiện niềm tín thác trọn hảo của họ, lòng cậy trông vô bờ bến cũng như tình yêu son sắt không phai tàn. Còn chúng ta, chúng ta dâng gì cho Chúa Hài Đồng khi được diện kiến Ngài? Lễ vật quý giá của chúng ta là gì? ‘Vàngcủa chúng ta là gì? Có phải lòng yêu Chúa không hề thay đổi và tình mến thương anh chị em vô vị lợi? ‘Nhũ hươngcủa chúng ta là chi? Chẳng phải là niềm trông cậy thắm thiết vào chương trình đầy lòng thương xót của Thiên Chúa sao? Và ‘mộc dượccủa chúng ta là gì? Niềm thành tín sâu sắc, chẳng hề nhạt phai chăng?
                   Mau chân cất bước ra đi,
                   Ba nhà đạo sĩ ngại gì xa xôi.
                   Một lòng đáp trả lời mời,
                   Tiến về hang đá đầy vơi vui mừng.
                   Con đây mang đến lễ dâng,
                   ‘Vàngthì chẳng có, bâng khuâng nỗi niềm.
                   Đời này vẹn mãi con tim,
                   Kiên trung, tín thác, kiếm tìm ý Cha.
                   ‘Nhũ hươngcậy mến bao la,
                   Trọn đời son sắt, lời ca hát mừng.
                   Lòng con vang mãi tưng bừng,
                   ‘Mộc dượcthành tín, hoà cùng muôn dân.                    
                   Cảm tạ Tình Chúa tri ân
                   Sống sao cho trọn, ân cần lòng Cha. Amen!

                                                                   Lm. Xuân Hy Vọng

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

dcgiuseminh
 
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập44
  • Máy chủ tìm kiếm13
  • Khách viếng thăm31
  • Hôm nay23,862
  • Tháng hiện tại373,429
  • Tổng lượt truy cập23,998,289

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây