Suy niệm Lời Chúa hằng ngày tuần XXXIV thường niên-Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê

Chủ nhật - 20/11/2016 02:42  1370
Thứ hai tuần XXXIV Tn
Đức Mẹ dâng mình trong đền thờ

Hôm nay chúng ta chiêm ngắm một thiếu nữ hiến dâng hoàn toàn cho Chúa.

Giáo hội hiểu rằng thái độ của Mẹ Maria trong ngày truyền tin không phải là điều gì do ngẫu hứng và trong tâm hồn mẹ, việc dâng hiến đã được chuẩn bị từ rất lâu, và được thực hiện cách tiệm tiến. Thật cảm động khi thấy một thiếu nữ bị cuốn hút bởi sự thánh thiện của Thiên Chúa, muốn dâng mình cho Chúa, và hiểu rằng công trình của Thiên Chúa rất quan trọng; cần phải sẵn sàng phục vụ Ngài, mỗi người tùy theo khả năng của mình, mở lòng ra cho Chúa; một thiếu nữ hiểu rằng người ta không thể làm công việc gì của Thiên Chúa mà không được Ngài thánh hóa, mà không toàn hiến cho Ngài, bởi vì sẽ không thể hiểu được thánh ý Ngài nếu sự nặng nề xác thịt còn đè nặng đôi mắt.

Maria thực hiện điều mà thánh Phaolô sau này đề ra như lý tưởng cho các kitô hữu: hiến dâng chính mình, ‘tôi khuyên nhủ anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa…Đừng rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa’ (Rm 12,1-2).

Chúng ta tìm hiểu cách sâu xa hơn những điều kiện của việc dâng hiến. Hãy chú ý đến bài ca Magnificat: biến cố dâng mình của Maria không được ghi lại. Bài ca Magnificat không phải là điều lỗi thời, bởi vì nó diễn tả những tâm tình sâu trong cõi lòng của Maria ngay trước ngày truyền tin, những tình cảm làm nền cho việc dâng hiến của Mẹ: từ việc hiến dâng thời niên thiếu, đến việc hiến dâng lúc được sứ thần truyền tin và cuối cùng việc dâng hiến trên đồi Calvê. Tất cả đều nói lên lòng biết ơn đối với những ơn lành của Thiên Chúa. Trước việc dâng hiến, luôn có ân sủng của Thiên Chúa và việc tri ân vì ân huệ này. ‘Ngài đã đoái nhìn đến phận hèn tôi tớ Ngài…Ngài đã làm cho tôi biết bao điều cao cả… lòng thương xót Chúa trải từ đời nọ đến đời kia: là khám phá ra tình yêu của thiên Chúa, Đấng thúc đẩy ta suy nghĩ đến việc hiến dâng. Việc hiến dâng luôn là một đáp trả lại ân huệ Chúa ban: Thiên Chúa đi bước trước bằng tình yêu của Ngài và chúng ta dâng cho Ngài điều mà Ngài đã ban tặng cho ta. Thánh Phaolô trong thư gởi tín hữu Rôma đã nói: ‘Chúng ta có những đặc sủng khác nhau, tùy theo ân sủng Chúa ban cho mỗi người’ và việc hiến dâng của chúng ta chỉ là những ân huệ mà ta đã lãnh nhận, mà ta nhận biết là ân sủng nhưng không, không do chúng ta nhưng chỉ do tình yêu của Thiên Chúa.

Vì thế, khi nhận ra tình yêu của Ngài, chúng ta đặt tất cả các ân ban trong tư thế sẵn sàng, như lễ vật tạ ơn. Thiên Chúa luôn đòi hỏi những ân huệ chúng ta dâng lên cho Ngài phải được thánh hóa. Mà duy chỉ có Ngài mới có thể thánh hóa và thánh hiến; điều mà chúng ta chỉ có thể làm được là ‘dâng’ lên cho Ngài: Mẹ Maria dâng mình trong đền thờ.

Thánh Phaolô dạy ta hãy hiến dâng thân mình chúng ta, nhưng việc biến đổi là việc làm của Thiên Chúa và trong khi hiến dâng, chúng ta xin Ngài biến đổi nên hoàn hảo điều ta dâng, bởi vì những gì của ta đều bất toàn. Chúng ta xin Ngài biến đổi những thực tại trần gian nghèo hèn mà chúng ta dâng lên, những ân ban của con người đến từ tạo thành của Ngài, tất cả đều cần được biến đổi để phục vụ sự hiệp thông với Ngài. Và vì việc hiến dâng của ta luôn là một lời nguyện xin, ta có thể dâng hiến tất cả, ngay cả điều mà đối với ta xem ra là chẳng ích lợi gì cho cuộc đời: những gánh nặng mà ta cảm nhận như một trở ngại, những khó khăn, những đau khổ phi lý theo một nghĩa nào đó. Đức Kitô bị đóng đinh dạy cho ta hiểu rằng chúng ta có thể dâng cho Thiên Chúa tất cả, để tất cả được biến đổi và những điều xem ra chẳng có lợi ích sẽ được biến đổi cách tuyệt diệu. Chẳng có gì là vô ích hơn cây thập giá, khổ hình dành cho các tội phạm, tuy nhiên chính trên thập giá đã xảy ra cuộc biến đổi quan trọng, tạo nên đất mới và làm cho tình yêu Thiên Chúa thấm nhuần mọi sự.
+++
Sự mẫn cảm của Đức Giêsu trong tin mừng hôm nay gợi lên trong ta lòng kính phục và niềm khích lệ lớn.

Thật vậy bà goá nghèo đã không kiêu hãnh về của dâng cúng của mình, chỉ muốn ẩn mình đi khi bỏ mấy đồng xu vào thùng tiền đền thờ: có đáng là gì so với những của dâng của những người giàu có! Những kẻ này ắt hẳn kiêu hãnh lắm: vì họ cho nhiều mà! Đức Giêsu lật ngược tình thế: ‘Thầy bảo thật anh em: bà goá nghèo này đã bỏ vào nhiều hơn ai hết’. Chúa không nhìn vẻ bên ngoài, ngài nhìn tấm lòng và biết đâu là lòng quảng đại đích thực.

Điều này khích lệ chúng ta khi ta ở trong cùng hoàn cảnh ấy, nhưng cũng khuyến khích chúng ta khiêm tốn, nếu ta có khả năng để cho đi nhiều; chúng ta đừng nên kiêu căng, vì tất cả đều là của Chúa ban. Thứ đến, khiêm tốn khi ta cho đi ít, khi ta thấy mình nghèo trong mọi phương diện: nghèo về mặt thể lý, về khả năng sánh với kẻ khác. Trong những trường hợp ấy, thật khó mà quảng đại, vì ta ngã lòng và thường bị cám dỗ không cho gì cả, dù một ít cũng không: vì có đáng gì đâu! Chúa nói với ta rằng, đáng giá, đáng giá hơn điều mà người khác làm với khả năng dư thừa, nếu với khả năng ít ỏi của mình, ta cho đi tất cả những gì có được: những lễ dâng này đẹp lòng Chúa hơn nhiều.

Nếu với khiêm tốn và tình yêu chúng ta phục vụ Chúa chỉ một chút điều ta có, ta làm một điều lớn lao và gần gũi Chúa hơn khi ta có khả năng cho đi cách vui vẻ những điều lớn laobên ngoài.

Cám tạ Đức Giêsu về ánh sáng Chúa ban cho ta và xin Chúa cho ta và cho những ai thật lòng quảng đại khiêm tốn và bác ái đích thực.
 
Thứ Ba tuần XXXIV Tn
Hãy trung thành cho đến chết, và Ta sẽ ban cho ngươi triều thiên sự sống

Chỉ trong vài từ nhưng có tầm quan trọng: nhị thức ‘sống-chết’. Bí quyết, vì đây là lời cuối cùng của đời sống, là sự trung thành với Đức Kitô Giêsu. Chúng ta dấn thân cùng với ân sủng của ngài để sống những giáo huấn Tin mừng, nhất là giới răn yêu Chúa và yêu người.

Lời hứa của Chúa thật tuyệt vời! Sự trung thành là chìa khóa để đi vào căn tínhsâu xa của tình yêu.Nếu bạn yêu một chút và rồi vứt bỏ bổn phận của mình, vì thấy mỏi mệt khi phải yêu thương, thì còn ý nghĩa gì cho đời sống của bạn? Lời hứa của Chúa nâng đỡ ta, làm cho ta vui mừng và ban sức mạnh cho ta.

Vâng, tôi sẽ có triều thiên sự sống và nhìn thấy sự chết bị tiêu diệt vì Ngài là Sự Sống, thần linh và bất tử, tôi sẽ không còn chán nản nữa nhưng hạnh phúc yêu thương mãi mãi.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho con ân sủng cần thiết để nơi con tỏa sáng niềm vui sống và làm cho nhiều người cảm nhận niềm vui ấy.
Niềm vui là hình thức tri ân giản đơn nhất.
+++
Hôm nay Thầy Giêsu mời gọi ta không đặt lòng ta dính kết với những viên đá, dù đẹp thật, của những nơi nhà ở của ta, của những di tích, của các thành phố. Trải nghiệm của các cư dân Giêrusalem, nhìn thấy đền thờ vĩ đại do Hêrôđê xây dựng hơn bảy mươi năm, bị đốt cháy và tiêu hủy do quân đội la mã, ghi ấn tượng sâu xa cho cộng đoàn kitô. Đức Giêsu quả quyết: sự sống ở nơi khác, ta sống trên trần gian này như những lữ khách, vui hưởng biết bao niềm vui Chúa ban tặng nhưng không để lòng mình dính kết với những điều ấy. Và rồi Chúa còn bảo ta: không ai biết lúc nào là ngày sau cùng. Ta thường có cảm tưởng rằng thế gian này sắp nổ tung: những hiện tượng thiên nhiên, chiến tranh, biến cố chính trị luôn thúc đẩy ta đến ngày sau hết…Đừng sợ, nhưng hãy ngẩng đầu lên! Sự kết thúc đối với ta chỉ là khởi đầu xác định việc Thiên Chúa đến và việc hoàn tất vuuơing quốc của Đức Kitô. Hãy luôn ghi nhớ điều chỉ dẫn này của Đức Giêsu, nhất là khi có ai đó, nhân danh mình bày tỏ cho ta những cái gọi là cuộc hiện ra riêng tư không bao giờ có thể đối nghịch lại với mạc khải chung do Thiên Chúa


Thứ Tư tuần XXXIV Tn

Đoạn tin mừng hôm nay đề ra một vài vấn nạn căn bản của đời sống: ơn cứu độ, những cuộc bách hại, ngày sau cùng. Khi nào thì tất cả những việc ấy xảy ra? Những vấn nạn ấy, luôn hiện thực, diễn tả sự bối rối trong cuộc sốngcủa ta. Nên ta muốn biết, khám phá ý nghĩa của qúa khứ và tương lai của mình. Bằng cách đó ta tìm vượt qua sự thất vọng, sợ hãi của mình khi đối diện với ngày sau cùng, đứng trước những đau khổ được liệt kê ra trong đoạn này. Niềm tin của ta vào quyền năng của Thiên Chúa thường bị dao động.

Nhưng tất cả những tra tấn, những bách hại chịu đựng vì vinh quang Thiên Chúa đối với ta là cơ hội làm chứng quyền năng của Đấng Cứu Thế và Tình Yêu của Thiên Chúa.

Tin mừng không mang lại cho ta giải pháp tức thời cho mọi vấn đề. Chỉ nhắc cho ta rằng điều quan trọng là cần kiên trì và cắm rễ vào chân lý của Đức Giêsu Kitô. Trong cuộc sống trần gian chúng ta không thể tránh khỏi những cám dỗ, những đau khổ, những khó chịu, những hiểu lầm.

Nhưng tất cả những việc ấy là những điều của trần gian và cuộc sống, chiến thắng trên mọi sự nằm trong tay Đức Kitô (Lc 21,8-9).

Các môn đệ và những người tin vào Đức Kitô, những người đã xây dựng cuộc đời mình trên lời của Chúa, có thể đối mặt với mọi nghịch cảnh và chiến thắng, vì được thêm sức mạnh bằng ân sủng của Chúa chúng ta. Do đó, là những người tin Chúa, ta phải bảo vệ những giá trị nhân văn mà thế gian thường chà đạp. Là bổn phận của ta: bảo vệ những giá trị này và phẩm giá con người, vì là anh em của ta trong Đức Kitô.

Giữa thế giới xem thường và chế nhạo những giá trị thánh thiêng của con người và của Thiên Chúa, ta cần phải bảo vệ và tiếp tục thực hành những giá trị ấy.
+++
Giữa bài đọc thứ nhất và bài tin mừng hôm nay, thoạt đầu dường như chẳng có liên quan gì với nhau. Một đàng, trình thuật về bữa tiệc nhà vua thiết đãi bị quấy rầy vì một sự kiện lạ lùng; đàng khác lời tiên báo Đức Giêsu về những bách hại chống lại các môn đệ. Tuy nhiên vẫn tìm thấy một liên hệ đối nghịch hết sức ý nghĩa.

Quả vậy, trong bài đọc 1 ta thấy chiến thắng của một nhân vật giàu có, quyền lực, đạt đến đỉnh cao thành đạt của con người: nhà vua Balthasar thực thi quyền hành trên một đế quốc rộng lớn và có khả năng cho những tổ chức hoành tráng: ‘mở tiệc khoản đãi một nghìn đại thần’ (Đn 5,1). Còn trong bài tin mừng, Đức Giêsu loan báo số phận khác biệt cho các môn đệ ngài: ‘Người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh em, nộp anh em cho các hội đường và bỏ tù…sẽ bị mọi người thù ghét’ (Lc 21,12.16.17). Thay vì hạnh phúc được dự tiệc là số phận đau khổ của những người bị xem như tội phạm.

Sự đối nghịch giữa hai hoàn cảnh gây căm phẫn, vì không phù hợp với đòi hỏi của sự công bình chút nào cả. Nhà vua Balthasar,lạm dụng quyền hành để gây ra những hành động phạm thánh: ra lệnh cho mang ra dùng trong bữa tiệc những chén thánh lấy trong đền thờ Giêrusalem và phàm tục hoá các đồ thánh này bằng cách dùng để uống rượu (Đn 5,23). Đúng là hình ảnh của kẻ thù địch đắc thắng và táo bạo mà thánh vịnh 73 nói đến (Tv 73, 3.12).

Cũng gây phẫn nộ không kém, nỗi bất hạnh của các môn đệ Đức Giêsu, vì họ không đáng phải bị đuổi bắt, bỏ tù và thù ghét như vậy. Nguyên do duy nhất dẫn đến sự chống đối họ là vì họ liên kết với Đức Giêsu, tin vào ngài. Đức Giêsu nói: ‘Người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh em…vì danh Thầy’ (Lc 21,12); ‘vì danh Thầy anh em sẽ bị mọi người ghen ghét’ (Lc 21,17). Thật lạ lùng! Tại sao liên kết với một con người tốt lành và nhân hậu mà lại gây ra bách hại và đố kỵ? Hoàn toàn vô lý! Đây là mầu nhiệm của sự gian ác (2 Tx 2,7).

Kinh thánh không để ta bị ấn tượng của gương xấu, đã chứng minh cho thấy tình trạng của các môn đệ bị bách hại thì đáng chuộng hơn tình trạng của vị vua đắc thắng. Chiến thắng của nhà vua thì mỏng manh; những vui thích của vua chỉ hời hợt bên ngoài. Xét về chiều sâu, nhà vua hoàn toàn ở trong tình trạng bất ổn, vì ông thiếu một chỗ nương tựa duy nhất vững chắc thực sự quan trọng, là mối liên hệ tốt đẹp với Thiên Chúa. Sự xuất hiện của bàn tay ‘viết lên bức tường của hoàng cung’ (Đn 5,6) đã khiến cho vua biến sắc, tâm trí bàng hoàng, ruột gan đòi đoạn, gối run cầm cập.

Trái lại, các môn đệ bị bách hại vì niềm tin vào Đức Giêsu ở trong tình trạng hoàn toàn an bình. Tự thâm tâm, họ cảm thấy bình an thanh thản. Bị kéo đến trước toà án, họ không lo phải nói gì để tự bảo vệ mình. Đức Giêsu hứa: ‘Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật khôn ngoan, khiến tất cả địch thù của anh em không tài nào chống chọi hay cãi lại được’ (Lc 21,15). Quả vậy, các thù địch của thánh Stêphanô ‘không địch nổi lời lẽ khôn ngoan mà Thần Khí đã ban cho ông’ (Cv 6,10). Các môn đệ của Đức Giêsu biết rằng chính khi mất sự sống là lúc cứu được nó (x.Mt 16,25; Mc 8,35; Lc 9,24). Không có gì bị thiệt mất cả. ‘Dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu’ (Lc 21,18). Cho dù có bị mọi người ruồng bỏ, như thánh Phaolô trong cuộc xét xử (2 Tm 4,16), thì người môn đệ đích thực có Chúa ở bên cạnh, có Chúa ban sức mạnh (2 Tm 4,17) và sẽ giải thoát họ khỏi mọi sự dữ, sẽ cứu và đưa họ vào vương quốc vĩnh cửu của Chúa (2 Tm 4,18).

Điều duy nhất quan trọng là mối tương quan cá biệt của ta với Đức Kitô phải đích thực. Nếu ta sống thực sự cho Người, không gì có thể làm hại chúng ta, tất cả đều trở thành cơ hội cho tiến triển và chiến thắng. Trong mọi thử thách, ‘chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta’ (Rm 8,37).
 
Thứ Năm tuần XXXIV Tn
Thánh Anrê Dũng Lạc và Các Bạn Tử Đạo Việt Nam

Vào thế kỷ XVI tại Đàng Ngoài, Annam và Đàng Trong – Việt Nam ngày nay –Tin mừng lần đầu tiên được rao giảng, công trình của những vị thừa sai trung kiên. Tử đạo càng làm cho mùa gặt được bội thu, trên mãnh đất bé nhỏ Á châu này. Từ 1625 đến 1886, trừ một ít thời gian yên lành, là giai đoạn những cuộc bách hại mà các vua quan đã thực hiện bằng mọi hình thức xảo trá và tinh ranh để đè bẹp giáo hội non trẻ. Số các vị tử đạo, trong vòng ba thế kỷ lên đến 130.000 người. Sự tàn ác của các lý hình không khuất phục được sự kiên cường của các vị chứng nhân đức tin: chém đầu, đóng đinh, thắt cổ, cưa chặt thân thể, chịu nhiều cực hình khủng khiếp trong ngục tù và trong những việc nặng nhọc, họ làm sáng tỏa vinh quang của Chúa, ‘Đấng biểu tỏ quyền năng trong những điều yếu hèn và ban cho những người yếu đuối sức mạnh tử đạo’. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II vào ngày Chúa Nhật 19.06.1988 đã tuyên phong hiển thánh 117 vị tử đạo thuộc nhiều quốc gia và hoàn cảnh xã hội khác nhau: linh mục, chủng sinh, giáo lý viên, giáo dân trong số đó có một người mẹ và nhiều người cha gia đình, lính, nông dân…Anrê Dũng Lạc, linh mục, tử đạo năm 1839 và được Đức Giáo Hoàng Lêô XIII phong chân phúc năm thánh 1900. Ngoài ra, chúng ta cũng không quên Chân Phúc Anrê Phú Yên, vị tử đạo tiên khởi.
+++
Một đối nghịch lớn giữa điều Đức Giêsu nói về những biến cố tận cùng, biến đổi trời đất và lời khích lệ sau hết của Ngài: ‘Khi những biến cố ấy bắt đầu xảy ra, anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc’. Thay vì sợ hãi, các tín hữu phải vui mừng, chờ đợi sự giái thoát gần kề.

Đoạn tin mừng này làm liên tưởng đến một sự kiện cá nhân. Trong chiến tranh có người bị bắt phải làm trong một nhà máy chế thuốc súng của quân đội Phátxít. Một đêm nọ anh ta bỗng tỉnh giấc vì tiếng động cơ máy bay và những đốm loé sáng trên bầu trời. Anh vội vàng chạy ra cánh đồng gần đó. Trong khi chạy anh thấy các bạn đồng đội la hét, hoảng hốt; khi đó ngược lại anh ta cảm thấy một niềm vui thật lớn trong lòng: các máy bay ấy chống lại quân địch Phátxít và mình sắp được giải thoát rồi.

Đọc lại đoạn tin mừng ‘‘Khi những biến cố ấy bắt đầu xảy ra, anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc’, ta mới hiểu rõ ý nghĩa lời Chúa nói hơn. Như thế mọi thử thách đều là cơ may của chiến thắng, nếu trong đó ta biết ngoan nguỳ theo hướng dẫn của Thần Khí đấng đổi mới mọi sự; như thế đau khổ sự chết là giải thoát về với Đức Kitô, trong cuộc sống đời đời. Ta nhớ lời thánh Phaolô: ‘tôi muốn lìa thân xác để được ở cùng Đức Kitô’.

Hãy mặc cho mình cái nhìn kitô giáo này, để đọc những biến cố dưới ánh sáng đức tin và hy vọng. Ta sẽ luôn ở trong bình an, bình an mà Đức Giêsu phục sinh mang lại cho ta.
 
Thứ Sáu tuần XXXIV Tn

Hai suy tư mang tính khải huyền làm nên bản văn này: một dụ ngôn về những dấu chỉ của thời sau cùng (Lc 21,29-31) và một phán quyết bí ẩn về sự Triều Đại Thiên Chúa sắp đến gần (lc 21, 32-33).

Như cây cối đâm chồi nẩy lộc vào mùa xuân, những biến cố được Luca nêu lên trong chương 21 là những dấu chỉ tiên báo sự kết thúc thế giới này: chiến tranh, bách hại những tín hữu, khiếp sợ và sự chết (Lc 21,26-27).

Đọc cẩn thận đoạn tin mừng giúp ta khám phá dấu chỉ của sự kết thúc được ghi ẩn trong chính bản tính của con người. Sự sống của con người là một chuyển động, một đàng đi đến một khám phá luôn lớn hơn thế giới này, đàng khác đi đến sự chết và biến mất.

Cái chết và sự sống lại của Đức Kitô làm ta hiểu rằng sự sống con người nơi trần gian này âm thầm tiến đến sự tự hủy và chính sau cái chết của Đức Kitô ẩn chứa sứ điệp của sự sống mới trong Thiên Chúa, được tỏ bày cách hiển nhiên dịp lễ Phục sinh mang lại cho ta niềm vui sống. Dấu chỉ thập giá của Đức Kitô là dấu chỉ tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người và ơn cứu độ tặng ban cho con người. Toàn thể đời sống con người được bao vây bằng những mầu nhiệm của Thiên Chúa. Và hôm nay, thế giới ta sống đang ở trong tình trạng tồi tệ, ngọn lửa của niềm hy vọng vào Đức Giêsu Kitô – ngài cứu chuộc ta bằng cái chết trên thập giá – cần phải tiếp tục chiếu sáng lòng ta.

Tình yêu của Thiên Chúa thì mạnh mẽ hơn sự chết! Thiên Chúa không quên chúng ta khi ngài chết. Ngài hứa ban cho ta hạnh phúc viên mãn.
Trong thế giới này tất cả đang qua đi như những bông hoa mùa xuân. Cũng xảy ra như thế đối với con người. Điều này làm cho ta buồn phiền, nhưng sự sống lại của Đức Giêsu mang lại cho ta hy vọng mới: hy vọng sự sống vĩnh cửu trong Thiên Chúa.
+++
Tin tưởng và vui mừng
Bài đọc 1 hôm nay cho ta hiểu một điều nghịch lý: quyền lực của con người thì ‘vô nhân’; triều đại duy nhất mang tính ‘nhân văn’ là triều đại của Thiên Chúa.
Đanien nhìn thấy bốn con vật: một con sư tử khủng khiếp, đứng trên hai chân như một người và có quả tim của con người; một con gấu: ‘Đứng lên, ăn thịt cho nhiều đi’; một con beo, được ban cho quyền thống trị và sau cùng, con thú thứ tư đáng kinh, đáng sợ, ‘nó ăn, nó nghiền, rồi lấy chân chà đạp những gì còn sót lại’. Đó là quyền lực con người không phục tùng Thiên Chúa, luôn mang đến tàn bạo, vô nhân thật đáng ghét và không vững chắc.

Đối nghịch lại với thị kiến đó, Đanien nhìn thấy quyền uy của Thiên Chúa: ‘Có ai như một Con Người’, lãnh nhận quyền thống trị, vinh quang và vương vị từ chính Thiên Chúa. Là đức vua thích chịu đau khổ hơn là làm cho người khác đau khổ, đấng chấp nhận thân phận con người để thấu hiểu con người và để hướng dẫn họ một cách ‘người’, bằng hiền lành và khiêm hạ.

Sấm ngôn của Đanien đi trước mạc khải Tân Ước. Con Người, Đấng mà Thiên Chúa trao ban vinh quang, uy quyền và vương vị gợi lại hình ảnh của Đức Kitô đáp lại câu hỏi của vị Thượng Tế: ‘Ông có phải là Đấng Kitô, Con của Đấng đáng chúc tụng không? Phải, chính thế. Rồi các ông sẽ thấy Con Người ngự bên hữu Đấng Toàn Năng và ngự giá trên mây trời mà đến’. Các kitô hữu vui mừng khi đọc lại lời sứ ngôn và chiêm ngắm Đức Kitô ngự bên hữu Thiên Chúa. Trong lần gặp sau cùng với các môn đệ, Ngài đã tuyên bố thực hiện lời sứ ngôn trên: ‘Mọi quyền năng trên trời dưới đất đã được ban cho Thầy’.

Viễn ảnh đó phải là động lực thúc đẩy ta tin tưởng phó thác và vui mừng: Đức Kitô đã lãnh nhận vương quốc vĩnh cửu, là vua hiền lành và khiêm hạ của chúng ta, Đấng làm cho chúng ta nên tư tế của Chúa Cha.
 
Thứ Bảy tuần XXXIV Tn

Đức Giêsu yêu cầu chúng ta hãy tỉnh thức và sẵn sàng: ngày sau cùng đã gần kề. Cần phải chuẩn bị cho ngày đó.

Lời cảnh báo này nhắc nhở ta rằng có Sự Thật và đời sống của ta có ý nghĩa sâu xa. Sự Thật chính là Chúa, đấng làm nền tảng cho sự hiện hữu của ta và bằng ân sủng của ngài, soi sáng tâm hồn ta. Do ân sủng này và lời mời gọi này mà ta cần phải tỉnh thức và sẵn sàng.

Vì vậy, bổn phận sống tỉnh thức là một yêu cầu ưu tiên cho thế giới tương lai. Mỗi người đều có bổn phận chăm lo cho sự sống chính mình, làm sao không để cho tội trọng làm thiệt hại mình. Lời cảnh báo, khích lệ tạo nên đoạn tin mừng này, áp dụng cho tình trạng hiện nay của ta, cho tầm quan trọng, ý nghĩa và giá trị thời gian mà ta đang sống.

Để hiểu được cách đúng đắn sự kết thúc của thế giới, cần phải nhớ rằng: Nước Thiên Chúa (triều đại Đức Giêsu) ngày mai sẽ đến và càng gần đến ngày ấy sẽ có nhiều hơn những cám dỗ và cần phải chiến đấu nhiều hơn; nhưng đồng thời cũng mang đến cho ta niềm hy vọng được tham dự vào sự sống lại của Đức Kitô. Cuộc sống hiện nay của ta vừa mang dấu chỉ của sự chết và sự sống lại. Do đó ta phải lưu tâm đến lời nói của Đức Giêsu và hãy để cho lời ngài thấm đầy cuộc sống của mình để không rơi vào nguy cơ bị kết án vào giây phút phán xét sau cùng.
+++
Tin tưởng và bình an
Câu tung hô Alleluia diễn tả thái độ mà giáo hội muốn gợi lên hôm nay, ngày kết thúc năm phụng vụ: tỉnh thức và hy vọng: ‘Hãy tỉnh thức và trông cậy vào ân sủng sẽ được ban cho vào ngày Đức Giêsu Kitô trở lại’. Chúng ta hy vọng, bởi lẽ, như đọc thấy trong đoạn sách Đanien, ‘còn vương quốc với quyền thống trị cũng như địa vị cao cả của các vương quốc khắp thiên hạ, sẽ được trao cho dân thánh của Đấng Tối Cao’. Vậy hình ảnh Con Người mà chúng ta đọc trong đoạn sách Đanien ngày hôm qua có tương ứng với đoàn dân thánh này không? Cách diễn đạt ý nghĩa tập thể này luôn mang tính thiên sai và cũng không loại trừ ý nghĩa cá vị, vì Con Người vừa là thủ lãnh, vừa là vị đại diện và là mẫu mực của dân thánh: Nhiều lần, Đức Giêsu tự ví mình như Con Người. Các thánh, một thời gian bị nằm trong tay kẻ thù, nhưng rồi Thiên Chúa sẽ kéo họ ra vào trao cho họ vương quyền. Đó là niềm hy vọng của chúng ta. ‘Các con hãy vững tin, vì Thầy đã chiến thắng thế gian’. Đức Giêsu đã chiến thắng, còn chúng ta tham dự vào chiến thắng của Ngài nếu chúng ta kết hiệp với Ngài, bằng tỉnh thức và cầu nguyện.

Ngày cuối năm phụng vụ đưa ta vào bầu khí tin tưởng và an bình và chúng ta có thể hân hoan chúc tụng Thiên Chúa bằng những lời Đáp Ca: ‘Chúc tụng Chúa đi hỡi phàm nhân dương thế. Chúc tụng Chúa đi, dòng dõi Israel. Chúc tụng Chúa đi, tư tế phụng thờ Chúa. Chúc tụng Chúa đi, tôi tớ phục vụ Người. Chúc tụng Chúa đi, hồn thiêng hàng công chính. Chúc tụng Chúa đi, người thánh kẻ khiêm nhường’.
 

Tác giả bài viết: Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê

 Tags: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

dcgiuseminh
Logo mvgt 2021
 
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập80
  • Máy chủ tìm kiếm20
  • Khách viếng thăm60
  • Hôm nay12,919
  • Tháng hiện tại191,391
  • Tổng lượt truy cập18,630,030

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây