MÀU HỒNG GIỮA RỪNG CHÀM TÍM LAM
Hẳn không ít người Công Giáo rất đỗi ngạc nhiên vì sao Chúa Nhật hôm nay (Chúa Nhật IV Mùa Chay), vị chủ tế lại được mặc áo lễ màu hồng? Sắc phục Phụng vụ biểu trưng cho niềm vui, phấn khởi và hân hoan, nhưng rất hiếm hoi được thấy! Thế nên, lòng hoan hỷ giữa Mùa Chay Thánh được ví von như sắc hồng giữa rừng chàm tím lam vậy!
Thật ra, theo truyền thống Giáo Hội, hôm nay được gọi là “Chúa Nhật Laetare” (theo nguyên ngữ La-tin: Chúa Nhật ‘Hãy mừng vui’) và đây cũng chính là lời ca nhập lễ trích từ sách Ngôn sứ I-sai-a 66, 10: “Laetáre, Ierúsalem, et convéntum fácite, omnes qui dilígitis eam” (nghĩa là: Hãy vui mừng với Giê-ru-sa-lem, hãy vì Thành Đô mà hoan hỷ, hỡi tất cả những người yêu mến Thành Đô!) như thể Giáo Hội mời gọi con cái mình đang hăng say sống tinh thần Mùa Chay qua các việc cầu nguyện, ăn chay hãm mình, làm việc bác ái, cũng đừng quên vui mừng, hân hoan, hướng lòng về biến cố Chúa chúng ta vinh thắng sự chết, khải hoàn Phục Sinh!
Tuy nhiên, Mẹ Giáo Hội cũng muốn nhắc nhở mỗi chúng ta sự thật hiển nhiên là chính Chúa, Đấng trao ban cho mỗi người khả năng nhìn bằng con mắt thể lý cũng như đôi mắt tâm hồn, ngõ hầu chúng ta luôn tỉnh thức trước mọi tình trạng mù loà: mù loà thể xác, mùa loà tâm linh, mù loà tâm hồn, mù loà về bản thân, mù loà về tha nhân, mù loà về Thiên Chúa, v.v…
Anh chàng khiếm thị trong trình thuật Tin Mừng hôm nay (Ga 9) mặc dù bị mù về mặt thể lý, nhưng tâm hồn anh luôn biết mở rộng, đơn thành và đặt niềm tin tưởng vào Đức Ki-tô vì chỉ mình Ngài mới chữa lành tình trạng mù loà cho anh. Cũng nên biết rằng: không phải do tội lỗi của anh hay của cha mẹ anh, mà anh ta bị mù loà từ bẩm sinh; nhưng “chuyện này xảy ra là để các việc của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh” (x. Ga 9, 2-3). Quả thật, sống trong cảnh mù loà từ thuở mới sinh có thể khiến anh dễ gắt gỏng, tự ti, tủi hổ, không muốn chấp nhận bản thân và cũng không cần giúp đỡ từ người khác. Ngược lại, tuy mù về thể lý, nhưng tấm lòng anh đơn sơ, chân thành, chấp nhận để Đức Giê-su “nhổ nước miếng, trộn thành bùn và xức vào mắt anh” (x. Ga 9, 6), rồi vâng phục làm theo lời Ngài dặn: “Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa” (x. Ga 9, 7); thế nên anh được chữa lành về mặt thể xác, cũng như được thăng tiến về mặt tâm linh: “Họ hỏi anh: 'Còn anh, anh nghĩ gì về người đã mở mắt cho anh?’ Anh đáp: ‘Ngài là một vị ngôn sứ!’” (Ga 9, 17), và đức tin của anh ngày càng vững mạnh: “Anh nói: ‘Thưa Ngài, tôi tin’. Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Ngài” (Ga 9, 35).
Liên tưởng đến bản thân, tuy có đôi mắt sáng, trong vắt, đẹp xinh, không chút mù loà (có thể bị cận, hoặc bị viễn, hay bị bệnh về mắt, nhưng vẫn nhìn thấy, không đến nỗi bị mù), nhưng chúng ta thường thích soi mói anh chị em như cha ông ta vẫn hay nói:
‘Chân mình còn lấm bê bê,
Lại cầm bó đuốc mà rê chân người’.
Và đôi khi chúng ta sống sai với lương tri, bị mù quáng ‘các thể loại’ do tham lam, ghen tương, dục tình phát sinh. Như vậy, đây được xem là những triệu chứng của căn bệnh mù loà tâm hồn, mù loà tâm linh, mù loà về bản thân, mù loà về tha nhân, mù loà về Thiên Chúa. Có thể nói hai tai hại chính yếu từ hội chứng mù loà mà ra: một là chúng ta không biết tình trạng mù quáng của bản thân, nên chẳng cảm thấy cần được cứu chữa. Thế nên bị mù quáng cho đến mãn đời, dẫn tới lầm lỗi suốt đời; hai là không xem tình trạng mù loà nghiêm trọng, dù có nhận biết bản thân mù quáng đi nữa, nhưng vẫn không cần được cứu chữa. Tuy nhiên, đối với chúng ta - Ki-tô hữu - trong Mùa Chay Thánh này, điều quan yếu hơn cả là không chỉ dừng lại ở việc nhìn nhận khuyết tật mù loà của mình để sám hối canh tân, để được chữa lành, mà còn phải mặc lấy tinh thần tín thác, cậy trông, sống đức tin trong niềm vui tươi, hân hoan như anh chàng khiếm thị trong đoạn Tin Mừng hôm nay sau khi được sáng mắt sáng lòng. Cụ thể, đó là một đức tin chan chứa niềm hoan lạc, reo vui, cảm tạ Thiên Chúa vì biết bao ơn thánh được trao ban. Đó là một đức tin thấm đượm lòng can đảm, gan dạ, sẵn sàng trực diện với vô vàn cạm bẫy nơi dương gian này. Và đó cũng là một đức tin vững vàng, không lung lay hay đổi dời, chấp nhận thiệt thòi để sống chứng tá cho ánh sáng Tin Mừng giữa bóng đêm tội lỗi, giữa muôn vàn sa đoạ trần đời hôm nay.
Sau cùng, chúng ta cùng mượn lời Thánh Phao-lô Tông Đồ trong thư gửi tín hữu Ê-phê-sô (x. Ep 5, 8-14) mà thinh lặng nguyện cầu: “Anh em hãy ăn ở như con cái ánh sáng, bởi vì hoa trái của sự sáng ở tại tất cả những gì là tốt lành, là công chính và chân thật. Anh em hãy nhận biết điều gì làm đẹp lòng Chúa, và đừng thông phần vào những việc con cái tối tăm không sinh lợi ích gì, nhưng phải tố cáo thì hơn. Vì chưng, việc chúng làm cách thầm kín, dầu có nói ra cũng phải hổ thẹn. Nhưng tất cả những việc người ta tố cáo, thì nhờ sự sáng mà được tỏ bày ra; vì mọi việc được tỏ bày, đều là sự sáng”. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn








Chuyện đời - chuyện đạo (116)
Đức Lêô XIV: Xin cho vũ khí lặng tiếng tại Iran
CHỮ “THEO” TRONG TIẾNG VIỆT: MỘT TIẾP CẬN NGÔN NGỮ HỌC TRI NHẬN TỪ CẤU TRÚC NGỮ NGHĨA ĐẾN KINH NGHIỆM VĂN HÓA VÀ ĐỜI SỐNG ĐỨC TIN (Kỳ 2) - NGUYỄN KIM BINH
Ad Limina Apostolorum - Ý nghĩa Thần học và Linh đạo
Ad Limina 2026: Hiệp thông trong Lời cầu nguyện, đồng hành trong Sứ vụ