Thơ về Thánh Tâm Chúa Giê-su và các bài về Thánh Giuse - Lm. Xuân Hy Vọng

Thứ bảy - 12/06/2021 04:48  195
THÁNH TÂM TRÌU MẾN

Thánh Tâm Chúa GIê-su
Luôn mở rộng kêu mời
Dang cánh tay đáp lời
Đến tựa nương người ơi!

Thánh Tâm Chúa Giê-su
Tha thứ muôn lỗi lầm
Dù đời con thăng trầm
Ngài vẫn hằng đỡ nâng.

Thánh Tâm Chúa Giê-su
Ra đi tìm chiên lạc,
Con bàng hoàng ngơ ngác
Vác trên vai trở về.

Thánh Tâm Chúa Giê-su
Chịu khổ nạn nát tan
Không một chút thở than
Máu và Nước tuôn trào.

Thánh Tâm Chúa Giê-su
Dắt con vào tình mến
Ngàn dặm trường lênh đênh
Mãi chở che cạnh bên.

Thánh Tâm Chúa Giê-su
Dìu con đi từng bước
Chông gai dẫu phía trước
Loan truyền Ngài khoan nhân.


TRÁI TIM GIÊ-SU

Giê-su giáng trần
Mặc lấy xác thân
Con người hèn yếu
Sống trong thánh ân.

Giê-su vì con
Thánh Tâm nỉ non
Dẫn con quay về
Lòng Ngài sắt son.

Giê-su đau buồn
Từ nơi cạnh sườn
Giáo đồng đâm thấu
Nước và Máu tuôn.

Giê-su khao khát,
Con đây ngơ ngác
Nép mình bên Chúa.
Tình yêu dào dạt.

Giê-su kêu cầu:
Lạy Cha nhân hậu,
Xin thương tha thứ.
Vạn gánh u sầu.

Giê-su phó dâng
Nơi Cha thánh ân
Linh hồn, thân xác
Trọn đời ‘xin vâng’.
 
Lm. Xuân Hy Vọng


11. THÁNH GIU-SE VỚI CÁC EM THIẾU NHI

Dù ảnh tượng nào khắc hoạ về Thánh Giu-se, chúng ta đều thấy Ngài đều ẳm bồng Hài nhi Giê-su trên tay, nâng niu, che chở. Chắc hẳn, lúc sinh thời, Thánh Cả Giu-se hằng gìn giữ, đỡ nâng, dạy bảo trẻ Giê-su; vì vậy, Ngài cũng được mệnh danh là Đấng bầu chữa các em thiếu nhi!

Nhớ lại cung cách, thái độ đón nhận, chúc lành cho các em nhỏ của Đức Giê-su như các sách Tin Mừng thuật lại, chúng ta không khỏi liên tưởng đến cách nuôi dạy, gần gũi con trẻ của Thánh Giu-se khi còn ở làng Na-da-rét. Ngoài bản tính Thiên Chúa, Đức Giê-su là con người thật, Ngài giống chúng ta mọi đàng, chỉ trừ tội lỗi. Cho nên, mối gắn kết, cách tiếp xúc của Thánh Giu-se đối với Hài nhi Giê-su lúc thời thơ ấu ít nhiều cũng ảnh hưởng và khắc sâu trong tâm trí của Đức Giê-su, mãi đến khi Ngài ra đi rao truyền Nước Trời, bắt đầu đời sống công khai.

Vì vậy, Thánh Giu-se yêu mến các em thiếu nhi cách lạ lùng, như Ngài đã từng bao bọc, chở che Đức Giê-su nơi gia đình Thánh thất. Thoạt nhớ đến những năm đầu thế kỷ XIX, tại một giáo xứ nọ, cha quản nhiệm đang chuẩn bị cho các em sắp được Rước lễ lần đầu. Cha đang say sưa giảng dạy trong Thánh đường, bỗng dưng một người đàn ông xông vào, hớt hơ hớt hải, với khuôn mặt giận dữ, mắt liếc ngang liếc dọc như đang tìm ai đó. Cha xứ thấy thế liền hỏi ông ấy:
  • Phải chăng anh đang tìm ai?
  • Đúng vậy, tôi đang tìm thằng con trai tôi ở đây…
  • Anh có thể chờ cho đến khi tôi kết thúc, rồi đưa con trai anh về được không?
Anh liền cáu gắt, quát tháo:
  • Không đời nào, tôi vô thần, chẳng tin ai cả. Tôi đến đây để lôi thằng con trai tôi về nhà, vì bao lâu nay nó theo đạo của mẹ nó, và mẹ nó giấu tôi…

Nói thế, ông ấy choàng đến, túm cổ áo con trai, rồi kéo lê ra khỏi nhà thờ, trong sự chứng kiến đầy ngạc nhiên, sửng sốt, nhưng đầy hốt hoảng, sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt của các em. Cha xứ thấy vậy, không thể đứng yên được, can ngăn và thúc giục ông ấy bình tĩnh, nhưng mặc cho con trai khóc lóc gào thét, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm chiếc áo, ông vẫn lôi về. Tuy nhiên, trước khi về, cha quản nhiệm xin ông ấy nói đôi lời với cậu con trai bé bỏng:
  • Con à, đừng sợ hãi, cứ về với bố con. Cha và các bạn sẽ ở bên con, sẽ cầu nguyện cho con, và nhất là khấn xin Thánh Giu-se, cũng như dâng gia đình con, đặc biệt con cho Ngài…

Thật ra, trong lúc cáu giận, bố của cậu bé cũng đã xác nhận với cha xứ: trước kia, ông ấy đã đồng ý cho phép nó được Rửa tội; còn đứng tham dự bên canh vợ con trong Thánh đường này. Tuy nhiên, vì cuộc sống đổi thay, tính nết ương ngạnh, nên có thái độ ngăn cản con trai đến nhà thờ. Với tình cảnh ấy, cha xứ vẫn tiếp tục việc chuẩn bị cho các em sắp được Rước lễ lần đầu; đồng thời cũng dò hỏi những người xung quanh, hỏi thăm về cậu bé, thì mọi người cho biết: bố cậu bé chỉ không cho cậu đến nhà thờ thôi, còn những nơi khác thì vẫn cho phép, nhưng hầu hết, ông đều đưa đến nơi công sở để dễ bề quản lý…Được nghe vậy, cha và các em chuẩn bị Rước lễ lần đầu ngày càng tha thiết cầu khẩn Thánh Giu-se hơn nữa. Nhớ lại biến cố ngàn cân treo sợi tóc, khi Thánh Cả vâng phục lời Thiên thần truyền đưa con trẻ Giê-su và Mẹ Ma-ri-a lánh nạn qua Ai-cập trong đêm, hòng tránh cơn trút giận giết hại trẻ em nam sơ sinh của bạo chúa Hê-rê-đô, thì nay Ngài cũng thương trợ giúp, gìn giữ cậu bé mà bố cậu vốn ngăn cấm không cho đến nhà thờ, cũng như thực hành đời sống đạo.

Thời gian vùn vụt trôi, chẳng nhắn gửi hay dừng lại chờ đợi ai bao giờ, mặc dù cha quản nhiệm và các em chuẩn bị Rước lễ lần đầu đang háo hức, nóng lòng trông mong cậu bé được trở lại để cùng lãnh nhận Bí tích Thánh Thể lần đầu tiên trong đời. Giây phút không thể nào quên, được rước lấy chính Mình Máu Thánh Chúa Giê-su hiện diện đơn sơ qua hình bánh miến và rượu nho! Thời khắc như ngừng trôi, chứng kiến trời với đất kết giao, Con Thiên Chúa uy nghiêm hạ mình trở nên lương thực giản đơn nuôi dưỡng xác hồn nhân loại! Ôi giây phút quá huy hoàng cao cả dường nào, nhưng lại gần gũi, thiết thân làm sao! Thế rồi, ngày ấn định Rước lễ lần đầu cũng đã đến, và đúng vào dịp lễ kính trọng thể Thánh Cả Giu-se. Mọi việc diễn ra như dự kiến, Thánh lễ bắt đầu. Tuy nhiên, đến phần quan trọng cho các em Rước lễ lần đầu, thì cha quản xứ nhìn thấy bóng dáng lờ mờ của cậu bé, mà đã từng bị người bố vô thần lôi cổ về nhà. Tuy nhiên, cha không tin vào mắt mình, chỉ nghĩ chắc suy tưởng thôi! Nhưng hình dáng thư sinh, hơi gầy gò của cậu bé thật sự đang hiện diện trước mặt cha khi cha cho em Rước Mình Máu Thánh Chúa lần đầu. Mặc dù, Thánh lễ chưa kết thúc, nhưng chao ôi, lòng cha rạo rực hân hoan, sung sướng, thầm nguyện tạ ơn Thánh Cả Giu-se đã thương chuyển cầu cùng Chúa, và đưa em tới Bàn tiệc Thánh Thể tình yêu này.

Khi mọi việc kết thúc, ai nấy đều nhộn nhịp chụp hình lưu niệm, còn cha quản xứ thì chạy tìm cậu bé, cũng như mong gặp lại người bố của em. Liền lúc ấy, hình ảnh ông ấy lờ mờ đứng bẻn lẻn xa xa, cùng với dáng dấp hai người nữa, một cao và một thấp. Tiến lại gần, cha nhận ra đây là gia đình của cậu bé. Ngài hết sức vui mừng được nói chuyện thân tình với cậu bé, đặc biệt với người bố đã từng lớn tiếng to giọng trong chính ngôi Thánh đường, mà mười mấy phút trước đó, con trai của ông được diễm phúc lãnh nhận Mình Máu Thánh Chúa Giê-su lần đầu, còn ông vui mừng tham dự, chứng kiến giây phút hạnh phúc nhất của đứa con trai bé bỏng của mình.

Lạy Thánh Cả Giu-se, Đấng gìn giữ các em thiếu nhi,
Xin cầu cho các em và hết thảy chúng con nữa. Amen!



12.

THÁNH CẢ GIU-SE VỚI CHUỖI MÂN CÔI

Là người Công Giáo, hầu hết chúng ta đều yêu mến Đức Mẹ, siêng năng lần hạt Mân Côi, nhất là vào tháng Mười. Vì mỗi khi suy gẫm Mầu nhiệm Mân Côi, chúng ta dường như được tháp nhập vào cuộc đời của Mẹ, của Đức Giê-su, và dĩ nhiên cũng liên quan ít nhiều đến cuộc đời của Thánh Cả Giu-se, vì Ngài là trụ cột trong gia đình Thánh Gia Thất.

Quay ngược thời gian về khoảng thế kỷ XIX, thời Đức Giáo Hoàng Lê-ô XIII, vị Giáo Hoàng thứ 256, tại vị từ năm 1878 đến 1903. Ngài được mệnh danh là Giáo Hoàng của Kinh Mân Côi, và đã từng minh định rằng: “Kinh Mân Côi là lời cu nguyện tuyệt vời nhất và là phương cách hiệu quả nhất để đạt tới sự sống đời đời. Đó là phương thuốc cho tội lỗi ca chúng ta, và là nguồn gốc phúc lành cho chúng ta. Không có cách cầu nguyện nào tuyệt vời hơn.” Ngài là vị Giáo Hoàng thọ nhất trong lịch sử Giáo Hội – qua đời lúc 93 tuổi, với tài năng chắp bút sắc bén, thi sĩ thông minh, thần học gia nổi trội, và người sáng lập Học viện Giáo hoàng Thánh Tô-ma A-qui-nô năm 1879 – nay là Đại học Giáo hoàng Thánh Tô-ma A-qui-nô, hoặc Angelicum tại Rô-ma.

Đức Giáo Hoàng Lê-ô XIII đã ấn định tháng Mười là tháng Mân Côi, ban nhiều ân xá cho người đọc Kinh Mân Côi, ủng hộ việc xây dựng Thánh Đường Mân Côi tại Lộ Đức, thêm danh xưng “Nữ Vương Rất Thánh Mân Côi” vào Kinh Cầu Đức Bà, và ngài cũng ban bố việc đọc kinh cầu Thánh Giu-se, bổn mạng toàn thể Giáo Hội, sau khi lần chuỗi Mân Côi. Vì ngài ước mong và tin rằng: mỗi lúc siêng năng lần hạt, các tín hữu không quên suy niệm về Thánh Giu-se, bạn trăm năm Đức Ma-ri-a, và là dưỡng phụ của Chúa Giê-su. Từ thời điểm đó trở đi, cứ sau chuỗi Mân Côi, kinh cầu ông Thánh Giu-se được vang lên, và chắc hẳn chúng ta sẽ được lãnh nhận nhiều ơn lành đặc biệt qua lời bầu chữa uy quyền của Ngài.

Tuy nhiên, trong một gia đình nọ, ông bố không cùng tín ngưỡng với vợ con. Ông thuộc giáo phái Tin Lành, còn vợ và các con là tín hữu Công Giáo. Hằng ngày, vợ con ông đều tề tụ trước tượng ảnh Đức Mẹ, cùng nhau lần hạt Mân Côi; nhưng mỗi lần về tới nhà, nhìn thấy cảnh đó, ông trở nên tức giận, quát tháo. Một đêm kia, theo lẽ thường khi xong việc, ông về nhà thì lặng lẽ bước vào phòng riêng; tuy nhiên, không hiểu lí do gì ông lại bắt vợ và các con ông dừng việc đọc kinh Mân Côi. Người vợ tế nhị, kéo ông ra ngoài nói chuyện riêng với ông: “Em không thể bắt các con ngưng việc lần chuỗi được. Vả lại, đây là điều đẹp lòng Chúa, nên anh đừng ngang ngược vậy!”

Nghe thế, ông lại càng giận dữ, đóng sầm cửa bỏ ra ngoài; nhưng lát sau, ông trở về phòng, ngã lưng trên giường, rồi ngủ thiếp đi lúc nào cũng chẳng hay. Nhưng điều đặc biệt, đêm ấy ông mơ thấy một cụ già hiền lành đang chờ ông trước cổng. Khi thấy ông, cụ già ấy liền nhẹ nhàng ôm ông vào lòng và dìu đi, leo lên một ngọn núi cao. Đi được một đoạn dài, ông dừng lại, muốn bỏ về vì trước mặt ông là ngọn núi cao chót vót, khiến ông nhụt chí, đầu hàng. Nhưng cụ già hiền từ ấy không cho phép ngừng, vẫn nắm tay ông, kéo mạnh tiến về phía trước. Khi đã vượt qua đoạn cao chót vót ấy, cụ già liền nói với ông: “Hãy nhìn về phía sau mà xem!”. Tức thì, ông quay lại, bỗng trông thấy một con vật vô cùng xấu xí, nhưng từ miệng, nó phun lửa xua đuổi họ. Ông bèn sợ hãi, kêu cứu cụ già hiền lành. Thế là cuộc hành trình cứ tiếp tục cho đến khi tới đỉnh núi. Thật bao la hùng vĩ lạ thường! Nhưng trước mắt ông ấy có một cánh cửa đẹp lộng lẫy, mê hồn hơn nhiều. Cụ già liền nhẹ nhàng mở khẽ, mời ông bước vô. Vừa tiến vào, ông sửng sốt vì chứng kiến cảnh tượng một ngôi thánh đường đẹp diễm lệ tựa như thiên cung. Ở giữa thánh đường, một người phụ nữ hiền hậu ngồi trên chiếc ngai cao sang, xung quanh vô số các trinh nữ trong phẩm phục đầy màu sắc, trên tay cầm chiếc lá vạn tuế xanh tươi, và hoà giọng với nhau lần chuỗi Mân Côi. Thấy thế, ông ấy cúi chào họ, và cụ già nói với ông nhìn lên trên cao. Thay vì trần nhà, ông lại thấy luồng ánh sáng toả chiếu rực rỡ, và tức thì một tia sáng dường như thẩm thấu tâm hồn ông; liền lúc ấy, ông choàng bừng tỉnh, thức giấc. Tuy nhiên, hình ảnh ông cụ già trong giấc mơ vẫn còn vương vấn trong tâm trí, và ông chưa nhận ra là ai!

Bước ra khỏi phòng, thấy cậu con trai, ông liền hỏi: “Tối hôm qua, mấy mẹ con nói gì về bố vậy hả?”. Cậu đáp: “Có nói gì đâu bố, chỉ lần chuỗi Mân Côi thôi ạ!”. Nhưng ông cứ gặn hỏi, nên cậu bé đáp: “Thật ra, sau khi lần hạt xong, mẹ con con đọc kinh cầu ông Thánh Giu-se…”.
  • “Thế kinh đó đọc như thế nào?” ông hỏi.
  • “Mẹ và con khấn xin Thánh Giu-se ban cho bố được ơn hoán cải, trở lại đạo ạ!”

Câu trả lời của cậu con trai dường như đã giải toả thắc mắc trong tâm trí ông về hình ảnh người cụ già trong giấc mơ tối hôm qua, nên khuôn mặt ông trở nên rạng rỡ, vui tươi khó tả, rồi buộc miệng nói rằng: “Mau gọi mẹ con và em con lại đây, chúng ta cùng nhau lần chuỗi Mân Côi nào!”. Trước phản ứng kỳ lạ của bố, cậu con trai không biết chuyện gì đã xảy ra đêm qua, nhưng vẫn chạy đi gọi mẹ và đứa em như bố nói.

Ai trong chúng ta đều cho là khó tin vào chuyện này, nhưng nó lại xảy ra một cách tự nhiên, với lời bầu cử đắc lực, đầy uy quyền của Thánh Cả Giu-se. Mỗi lần chúng ta cùng nhau lần chuỗi Mân Côi, và sau đó biết chạy đến khẩn cầu với Thánh Giu-se, thì chắc chắn chúng ta sẽ được lãnh nhận vô vàn ơn lành, nhiều ân sủng mà chúng ta chẳng bao giờ ngờ tới.

Giu-se Thánh Cả hiển vinh
Đơn sơ, giản dị, lặng thinh nguyện cầu.
Với Mẹ thuỷ trung trước sau
Chở che Con Chúa, bên nhau quây quần.
Hằng ngày lời kinh ân cần
Siêng năng lần chuỗi, xếp vần yêu thương.
Là nơi chốn con tựa nương
Hăng say sống đạo, can trường vượt qua.
Nhờ lời bầu chữa thiết tha
Ra đi chan chứa bao la tình Ngài.


13.

THÁNH GIU-SE: GIỮ GÌN ƠN GỌI

Khi nói đến tiểu sử ơn gọi hoặc những câu chuyện ơn gọi, chúng ta thường được lắng nghe, học biết, chia sẻ biết bao nhiêu tình tiết, hoàn cảnh mà trong đó Chúa mời gọi chúng ta bước theo Người trên con đường tận hiến-phục vụ-truyền giáo, cũng như trao ban ân sủng đặc biệt cho một số người sống và hoạt động trong các dòng chiêm niệm.

Trong vô số chư Thánh được mệnh danh là Thánh bổn mạng cho ơn gọi không ai khác, chính là Thánh Cả Giu-se. Ngài thầm lặng chở che, giữ gìn hạt giống ơn gọi cho mọi ứng viên chuẩn bị bước vào đời sống dâng hiến. Và câu chuyện rất xúc động đã xảy ra tại đất nước xa xôi Ba-lan vào khoảng năm 1650. Sau khi sơ dòng Cát-minh tên là Tê-rê-sa Giê-su Ma-hô-luk-ka qua đời, thì câu chuyện tìm kiếm ơn gọi và sống theo ơn gọi của sơ được nhắc tới, cũng như nhiều người biết đến. Thật ra, sơ là con gái út trong một gia đình giàu có, sung túc. Vì người chị cả đã nghe tiếng Chúa mời gọi, bước vào dòng tu sống mấy năm trước, cho nên không cần nói cũng biết mọi tài sản còn lại của gia đình dĩ nhiên sẽ được trao cho sơ (lúc ấy chưa đi tu!). Tuy nhiên, từ thuở nhỏ, cô bé này đã có lòng yêu mến đặc biệt Thánh Cả Giu-se. Cũng vì được nhận Thánh nữ Tê-rê-sa A-vi-la (hoặc Tê-rê-sa Giê-su) làm quan thầy, nên cô bé hằng ngày bắt chước Thánh nữ sùng kính Cha Thánh Giu-se trong mọi giờ kinh chung cũng như riêng tư.

Tuy sống vui tươi với bố mẹ trong gia đình sung túc, nhưng tâm hồn của cô bé luôn khắc khoải, tìm kiếm điều gì đó như thể thiếu vắng vậy. Một hôm, được bố mẹ cho phép, cô bé mời các bạn đến nhà chơi, ăn tiệc mừng. Trong lúc tiệc đang diễn ra, cô bé cùng một số bạn trình diễn vở kịch ngắn, bắt chước các sơ mặc tu phục, sống trong cộng đoàn nhà dòng. Khi nhìn thấy Ma-hô-luk-ka mặc chiếc áo dòng, mọi người đều ngạc nhiên đến độ sung sướng vô cùng, và khen tặng nữa. Và chính cô bé cũng cảm thấy hân hoan, cảm giác thoải mái lúc soi mình trước gương. Trong bộ áo tu phục mượn trắng tinh ấy, cô bé dường như nhận ra ý hướng đi tu, muốn thực sự bước vào dòng, khoác trên mình chiếc áo dòng của chính mình, chứ không phải chỉ là đồ mượn để đóng kịch. Và cứ thế, dần dần ước muốn đi tu lớn lên từng ngày. Tuy nhiên, trông thấy cô bé mặc như vậy, người mẹ chẳng thích và giận ra mặt, bắt cô cởi bỏ nó ra. Bởi lẽ, bà ta có ác cảm với các nữ tu trước đó khá lâu rồi, nên bà rất khắt khe, và cấm không cho cô con gái út đi tu!

Từ đó trở đi, mối tương quan của mẹ con trở nên xa cách, lạnh nhạt. Mẹ thì cứng nhắc, răn đe, còn cô bé thì cứ nuôi khát vọng đi tu ngày càng mãnh liệt, dữ dội hơn. Mỗi ngày từ sáng đến tối, Ma-hô-luk-ka đều cầu nguyện, nài van Chúa nâng đỡ, chỉ dẫn cho cô biết phải làm thế nào để đáp lời Chúa mời gọi, bước vào đời sống tu trì. Tương tự, những lúc thế này, cô bé cũng xin lỗi Chúa vì biết bao nhiêu điều không hay không tốt, những lỗi lầm mà bấy lâu làm phiền lòng Chúa, và cha mẹ. Tình cờ một hôm, cha quản xứ thuộc dòng Cát-minh ghé thăm gia đình cô, trông thấy bộ dạng, sắc mặt cô bé, cha khẽ nói: “Con gái à, đừng lo lắng quá! Chúa sẽ cho con trở nên người phục vụ trung thành của Người mà. Hãy siêng năng cầu nguyện và chờ đợi nhé!” Vài ngày sau, cô mạnh dạn bộc bạch với bố mẹ ước muốn đi tu của mình. Dĩ nhiên, nghe xong, mẹ cô rất đỗi giận dữ, phản đối, lỡ miệng nói ra: “Nếu con vẫn muốn vào dòng tu, thì mẹ thà chết sớm còn hơn”. Lúc ấy, bà con gần xa ai cũng biết để được vào dòng tu, cô bé phải có sự cho phép của bố mẹ ruột; họ cũng đã cố gắng khuyên răn, bàn chuyện với mẹ cô, nhưng chuyện chẳng thay đổi gì, đâu vẫn vào đấy. Ma-hô-luk-ka không thể không buồn, đến nỗi đã nói hết mọi điều cho cha quản xứ biết; và ngài động viên cô bé đừng bỏ cuộc, mà nên tiếp tục cầu nguyện liên lỉ. Trong giờ cầu nguyện mỗi ngày, cô luôn chạy đến với Đức Mẹ trước tiên, sau đó khẩn khoản nài xin Thánh Cả Giu-se như đã từng được nghe đến đời sống cầu nguyện của Thánh nữ Tê-rê-sa A-vi-la. Lạ thay, cứ mỗi lần cầu nguyện, cô bé lại cảm nhận sâu sắc tình mến, sự quan tâm, chở che êm ái của Cha Thánh Giu-se. Mặc dù biết chẳng thể thay đổi tâm tính của bố mẹ, nhưng hằng ngày đều dâng lên Thánh nhân tình thế khó khăn này. Tưởng dễ thở đôi chút, nhưng mẹ cô ngày càng cấm cản, không cho cô đến nhà thờ, đến nỗi khoá cửa phòng, không cho cô ra ngoài. Dẫu chịu đựng trong nước mắt giàn giụa, nhưng cô chẳng bao giờ căm ghét mẹ mình. Nhưng khi đến tháng ba, đặc biệt lễ kính Thánh Giu-se, cô bèn can đảm xin mẹ cho phép đến nhà thờ dự lễ. Vì cũng biết đây là dịp lễ lớn, nên bà để Ma-hô-luk-ka đi lễ, với điều kiện phải về nhà ngay sau Thánh lễ kết thúc.

Đã lâu không được dự lễ, nay đến với Chúa, sau khi Rước lễ, cô bé cầu nguyện khẩn thiết, liền lúc ấy, một tiếng nói vang vọng trong tâm hồn mình: “Chắc chắn con sẽ trở nên một nữ tu thánh thiện mà!” Tuy không thể hiện ra bên ngoài sự vui mừng hân hoan, nhưng trong thâm tâm, cô cảm thấy bình an chứa chan dạt dào, khó tả, và thầm nói tạ ơn Thánh Cả Giu-se. Không lâu sau, đột nhiên mẹ Ma-hô-luk-ka thay đổi hoàn toàn, và đồng ý cho phép cô vào dòng Cát-minh. Không khỏi bồi hồi cám ơn Thánh Giu-se đã gìn giữ ơn gọi của mình, giờ đây niềm vui được sống tận hiến cho Chúa đã khiến cô quên hết những nỗi buồn, sầu khổ bấy lâu. Nay, đặt chân vào dòng Cát-minh, trở nên nữ tu thánh thiện của Chúa, trong tu phục tinh tuyền của riêng mình, chứ chẳng phải chiếc áo mượn của ai!

Đời sống dâng hiến diễn ra hằng ngày với lòng nhiệt huyết không thay đổi của cô bé, giờ đây là sơ Ma-hô-luk-ka. Tuy nhiên, bên cạnh niềm hoan lạc phục vụ-cầu nguyện-sinh hoạt trong cộng đoàn, sơ phải chịu nhiều sự cám dỗ về xác thịt, của cải cũng như về đời sống thiêng liêng. Ma quỷ khiến sơ nghi ngờ tình yêu Chúa dành cho mình, và đố kị với chị em. Những lúc này, sơ nhớ lại lời dặn của mẹ, khi chở đến nhà dòng: “Bố mẹ đồng ý cho con đi theo ơn gọi của mình, nên buồn vui sướng khổ gì con cũng nên trung thành, kiên định sống với hội dòng, vì con nhất quyết một mựt xác thực đây là cuộc sống của con mà!” Nhiều lúc, ma quỷ bóp méo lời nói này, trái lại gợi lên sự đa nghi trong lòng sơ cũng như có tiếng bố mẹ vang vọng nghi vấn về ơn gọi của sơ. Rất đau khổ, nhưng sơ cương quyết không xa rời đời sống cầu nguyện, suy gẫm, chiêm niệm, hầu vượt thắng các cơn cám dỗ thường trực này. Và cứ mỗi lần xưng tội, cha giải tội luôn khuyên răn với xác quyết, kèm theo lời hứa với Thánh Cả Giu-se: “Xin cho con một lòng sống trọn đời với ơn gọi này!”

Cơn cám dỗ vẫn còn đấy, nhưng với sự trợ giúp, gìn giữ, chở che của Thánh Cả Giu-se, sơ Ma-hô-luk-ka vượt thắng từng ngày. Đây chẳng phải công trạng hay tài năng khôn khéo của mình, mà tất cả đều nhờ lời cầu bầu quyền thế, nhờ cánh tay yêu thương đỡ nâng, đồng hành của Cha Thánh Giu-se, nên khi còn sống, sơ được chị em trong dòng, mọi người biết tới với danh xưng “bà Thánh sống”. Giờ đây, trên Thiêng đàng, chúng ta tin chắc rằng: sơ đang chung hưởng tình mến dạt dào thiết tha nơi Thánh Cả, và cùng với Ngài ca khen chúc tụng Thiên Chúa khoan nhân muôn đời.

Lạy Thánh Giu-se, xin Ngài chở che, gìn giữ mọi bậc sống, đặc biệt ơn gọi dâng hiến. Amen!
14.

THÁNH GIU-SE CHỮA LÀNH KẺ CÓ TỘI

Thánh Bê-na-đét-ta đã từng nói: “Người tội lỗi thường ưa thích làm việc xấu xa”. Tuy nhiên, như chúng ta biết: Thiên Chúa không chấp nhận tội lỗi, chứ chẳng hề ghét bỏ kẻ có tội (x. Ez 33, 11). Thế nên, khi nói về Thánh Giu-se, chúng ta dường như quên lãng thuộc tính chữa lành người tội lỗi của Ngài.

Chuyện xảy ra khá lâu tại Pa-ris, thời kỳ Cách mạng Pháp. Sau khi chấm dứt, hoà bình được lặp lại khắp nơi. Trong số đó, một quý ông được mệnh danh là nhà lãnh đạo Cách mạng Pháp tài ba, được mọi người tung hô tán thưởng. Thế nhưng, ông mắc bệnh hiểm nghèo và đang hấp hối, nằm cô đơn trong căn phòng tiện nghi, thoải mái, chẳng thiếu thứ gì tại một bệnh viện nổi tiếng tại Pa-ris.

Ngay thời cách mạng, ông được tán dương anh hùng xuất chúng; giờ đây, nằm chờ giây phút cuối cùng một mình, chẳng ai tới ghé thăm. Bệnh tình ngày càng trầm trọng đến độ hiện trạng linh hồn của ông hiện ra trước mắt ông. Hằng ngày, miệng lưỡi ông kêu gào, mắng nhiếc, nguyền rủa gia đình, xã hội, thậm chí nói phạm đến Thiên Chúa. Nhớ lại lúc được Rước lễ lần đầu, ông cảm thấy hạnh phúc lắm, nhưng không lâu sau đó, ông đã bỏ đạo, cắt đứt mối dây liên kết với giáo xứ của mình, chuyên lên án, phán xét cha quản xứ. Tuy nhiên, dù con người có tự mãn, ích kỷ, tội lỗi đến đâu, Thiên Chúa cũng chẳng bao giờ bỏ mặc họ, như Thánh Phao-lô đã quả quyết: “Nơi đâu tội lỗi ngập tràn, nơi ấy ân sủng chứa chan bội phần” (x. Rm 5, 20). Chính vì vậy, Người đã dùng bà Phi-lô-mê-na, một người có lòng yêu mến Thánh Cả Giu-se hết mực, cũng là người bạn cũ thời thơ ấu với ông.

Được biết tin ông ấy bệnh nặng, đang đau khổ chờ chết, chẳng một ai viếng thăm, bà Phi-lô-mê-na liền khăn gói đến bệnh viện thăm ông. Vừa nhìn thấy bà, ông trông vui hẳn lên, có lẽ vì ông nhớ lại thời trẻ con nô đùa, chơi với nhau. Sau khi tươi cười ôn lại kỷ niệm xưa, bà liền hỏi ông về đời sống đạo, về việc đã lãnh nhận các bí tích sau cùng chưa. Nói đến đó, nét mặt ông sầm xuống, mắt thì nhắm lại, tai thì chuyển hướng khác như thể không muốn nghe. Tuy buồn, nhưng bà chẳng lấy làm thất vọng. Bà cố gắng khuyên nhủ nhiều lần, chỉ mong muốn cứu được linh hồn ông bạn ấy. Nhưng kết quả không như mơ, bà trở nên buồn rầu. Dù vậy, bà chẳng hề quên chạy đến khấn với Cha Thánh Giu-se. Bà dâng ông bạn cho Thánh Cả mỗi ngày, với niềm trông cậy vào lời bầu cử quyền thế của Ngài, ông ấy biết trở lại, hoà giải, chịu lãnh nhận các Bí tích sau cùng.

Cứ thế, mỗi ngày, bà nỗ lực khuyên răn ông, nhưng ông một mực không nghe. Đến độ, bà nhắc lại chuyện thời thơ ấu xa xưa: “Ông không nhớ sao? Khi còn bé, tôi với ông và mọi người đều chơi vui vẻ, thân thiện với nhau, lúc nào cũng chạy đến ngôi nhà thờ trong làng. Sau đó, mọi người cùng quỳ xuống và đọc kinh Lạy Cha. Lúc ấy thật thú vị dường nào…!”

Khi nghe đến đây, vẻ mặt ông dường như đang hồi tưởng thời vui vẻ ấy, ngờ đâu, ông buông lời: “…Không, ở cái thời ấy, tôi quên hết rồi…Chẳng có gì ấn tượng cả…, nhưng hình như ngày càng thích đọc kinh thôi sao ấy…”

“Ông nói kinh nguyện sao? Vậy để giúp ông nhớ lại, tôi với ông cùng đọc kinh nhé…” Vừa nói xong, bà Phi-lô-mê-na liền nghe lời thỏ thẻ: “Lạy Cha chúng con ở trên trời. Chúng con nguyện danh Cha cả sáng…” Và như vậy, hai ông bà đọc đến khi kết thúc kinh. Vẻ mặt vui tươi phấn chấn của bà thầm cảm tạ Chúa, qua lời cầu bầu quyền uy của Thánh Cả Giu-se. Thế nhưng, cứ nghĩ đến khi nào ông ấy mới chịu xưng tội, chịu các Bí tích sau cùng, thì lòng bà lại lo lắng, chẳng thể nào an tâm. Trong khi đó, tình trạng của ông ấy càng ngày càng xấu đi. Gạt hết mọi bồn chồn lo nghĩ, bà Phi-lô-mê-na nhiệt tâm cầu nguyện nhiều hơn, thường xuyên chạy đến kêu xin Thánh Cả. Một ngày nọ, bà đem đến cho ông ấy một tấm ảnh Thánh Giu-se, và dự định sẽ treo lên tường để ông dễ dàng nhìn thấy. Khi mọi người nghỉ ngơi, bà lấy tấm hình ra và căn dặn ông: “Mỗi khi đau đớn, hãy nhìn lên bức hình này, ông sẽ cảm thấy nhẹ nhỏm, và cùng tôi làm Tuần cửu nhật kính Thánh Giu-se có được không? Tôi tin chắc, Ngài sẽ cứu giúp chúng ta”.

Nói xong, bà ra về. Trên đường, bà đi ngang qua một cô nhi viện do các sơ dòng Vin-sơn Phao-lô điều hành. Nhìn các em nhỏ ngây thơ, đáng yêu, bà thầm nghĩ phải cầu nguyện đơn sơ, tin tưởng như các em thế này, thì mới được. Bất ngờ, lúc ấy một sơ mà bà quen biết có việc đi ngang qua, bà mừng rỡ và nhờ sơ ấy cùng đọc kinh tuần Cửu nhật kính Thánh Giu-se, đặc biệt cầu nguyện cho người tội lỗi biết ăn năn sám hối trở lại, và bắt đầu ngay tối hôm đó.

Vì đã giữ lời hứa với bà Phi-lô-mê-na, ông vừa nhìn ảnh Thánh Cả vừa đọc kinh, thậm chí đọc kinh phía sau tấm ảnh luôn. Ngày tháng cứ vô tình trôi, chẳng hay biết bệnh tình của ông ngày một trầm trọng. Giây phút gần đất xa trời dần đến, mà ông vẫn chưa chịu nhận các Bí tích sau cùng. Thấy vậy, một y tá Công Giáo tại bệnh viện ấy cố gắng thuyết phục ông: “Để tôi gọi cha xứ gần đây đến ban các Bí tích sau cùng cho ông nhé! Chẳng khó gì đâu, các cha được gọi đến sức dầu bệnh nhân là đến liền thôi. Ông đừng lo chi cả. Thánh Cả Giu-se cũng luôn gìn giữ, chở che, giúp ông dọn mình thật tốt để được về cùng Chúa thôi mà…”

Mặc dù nghe vậy, nhưng ông vẫn chưa chịu thay đổi: “Không đâu, thật ra tôi chẳng có tư cách gì để được gặp linh mục cả…” Cô y tá dỗ dành: “Mọi sự đều sẽ qua, mọi lỗi lầm sẽ được tha thứ thôi…Vậy tôi gọi cha xứ gần đây đến nhé!”

Thật ngẫu nhiên, ngày mà ông chịu để cô y tá gọi cha xứ đến sức dầu, và cử hành các Bí tích sau cùng cho ông, lại là ngày thứ chín trong tuần Cửu nhật kính Thánh Giu-se. Sau khi nhận cuộc gọi của cô y tá, bà Phi-lô-mê-na chạy ngay đến bệnh viện. Trên đường, bà tình cờ gặp cô y tá và được biết: hai mươi mấy phút trước, ông ấy đã được xưng tội, lãnh nhận Bí tích sức dầu bệnh nhân và chịu Rước Mình Thánh Chúa, làm của ăn đàng về nhà Chúa rồi (Viaticum)…Bà hết sức vui sướng, hy vọng đến gặp ông ấy lần cuối cùng. Thế nhưng, ông ấy đã ra đi trong bình an vài phút trước khi bà bước vào phòng!

Đau lòng phải chia tay người bạn thuở thơ ấu, nhưng bà Phi-lô-mê-na không dấu được niềm hân hoan cảm tạ Chúa, cám ơn Thánh Cả Giu-se đã chuyển cầu, đã chở che, gìn giữ ông ấy, dẫn đưa người tội lỗi biết ăn năn sám hối trở về hoà giải với Chúa, với tha nhân và với chính mình.

Lạy Thánh Giu-se, xin dẫn đưa chúng con là những kẻ tội lỗi trở về chính lộ ngàn đời. Amen!

15.

THÁNH GIU-SE NÂNG ĐỠ BỆNH NHÂN BIẾT CẬY TRÔNG


Mỗi lần đọc kinh cầu ông Thánh Giu-se, chúng ta nhận thấy quá nhiều tước hiệu và những công trình âm thầm nhưng đầy kỳ diệu của Thánh Cả như: gìn giữ các kẻ đồng trinh, an ủi kẻ gian nan khốn khó, làm cho kẻ bệnh tật được cậy trông, v.v…

Thật sự, chúng ta biết và cảm nhận quá ít ỏi về sứ mạng tại thế ngắn ngủi của Ngài. Tuy nhiên, bao nhiêu tục truyền, câu chuyện đã minh chứng quyền năng của Thánh Cả Giu-se qua lời bầu cử uy quyền trước thiên nhan Chúa, đặc biệt đối với người lâm bệnh hiểm nghèo, các bệnh nhân khi đối diện với sự đau đớn, sự tuyệt vọng. Và trong muôn vàn câu chuyện ấy, chúng ta cùng đến với lời kể của sơ Bê-ti-na, dòng Ur-su-la tại đất nước Ba Lan.

Khi bước vào dòng, sơ đã khá lớn tuổi (28 tuổi), nhưng được ân phúc có sức khoẻ phi thường, ít ngã bệnh hoặc mắc bệnh gì. Sơ hăng hái làm mọi việc dù nặng nhọc đến mấy, cũng như sẵn sàng giúp đỡ các chị em trong phận vụ của họ. Tuy nhiên, vào một hôm, sơ cảm thấy rát rát nơi cổ họng, còn giọng nói thì dần dần nhỏ lại, đến khi không thể phát ra tiếng. Trong cơn bấn loạn, sơ được đưa đến bệnh viện kiểm tra; tuy nhiên, cơn đau ngày càng lan rộng, bệnh tình trở nên trầm trọng trước sự bất ngờ đầy sửng sốt của các bác sĩ và những nhà chuyên môn. Vài ngày trước đây, chẳng những cuống họng bị đau, mà giờ, hai bờ vai đau nhức, nặng trĩu như thể đang chất hai tảng đá to lên trên vậy. Cứ thế, đau đớn âm thầm lan nhanh đến vùng ngực, phía lưng, và khắp cơ thể.

Dĩ nhiên, sau khi kiểm tra toàn bộ, các bác sĩ thông thường sẽ đưa ra chẩn đoán và hướng điều trị; nhưng lần này lại khác thường, họ không thể đưa ra bất cứ cách điều trị nào, và cũng chẳng biết bệnh danh! Mọi hy vọng dường như tan biến, để lại bao nỗi trống trải trong lòng sơ Bê-ti-na và chị em cùng dòng. Tuy nhiên, các sơ thầm động viên nhau, ngõ hầu không đánh mất niềm tin, luôn kiên định cậy trông nơi Thánh Cả Giu-se. Hằng ngày, cả cộng đoàn đều cử hành tuần Cửu nhật kính Thánh Giu-se, phó dâng hoàn toàn cho Ngài người chị em đáng thương, đang mắc căn bệnh vô danh. Thế nhưng, hiện trạng không mấy khả quan như mong đợi. Thấy vậy, sơ bề trên cộng đoàn bèn quyết định: rước kiệu ảnh Thánh Cả quanh khuôn viên nhà dòng, và kết thúc tại căn phòng bé nhỏ của sơ Bê-ti-na. Hơn nữa, trước khi nghi thức rước kiệu kết thúc, sơ bề trên cùng các chị em cùng khấn hứa trước ảnh Thánh Cả Giu-se rằng: sẵn sàng hy sinh, hãm mình cho những bệnh nhân, đặc biệt cho người chị em Bê-ti-na đang mắc bệnh, và làm việc kính mến Cha Thánh trong bảy ngày Chúa nhật liên tiếp.

Ngày tháng cứ thế vô tình trôi, còn bệnh tình của sơ chẳng tiến triển tốt đẹp gì mấy, nếu không muốn nói ngày càng hiểm nghèo, gần kề thời điểm phải ly biệt mãi mãi. Chính vì vậy, sơ bề trên và ai ai trong cộng đoàn đều lo lắng, nhưng vẫn một lòng xác tín, tin vào lời bào chữa quyền thế của Thánh Giu-se. Lúc ấy, cũng rơi vào ngày Chúa nhật thứ bảy, một sự trùng hợp ngẫu nhiên không ai ngờ tới. Sơ Bê-ti-na ước ao được tham dự giờ Chầu Thánh Thể chung với cộng đoàn, và còn muốn ngồi ở vị trí ca đoàn nữa, dù biết bản thân không thể tự đi được. Vì thế, các chị em bàn hỏi nhau, xin sơ bề trên cho phép đưa sơ Bê-ti-na vào nhà nguyện, đặt ngồi ở vị trí ca đoàn. Suốt thời gian chầu Thánh Thể, như bao nhiêu chị em khác, miệng sơ đều mấp máy nguyện kinh, hát cùng cộng đoàn, dĩ nhiên không thể phát ra tiếng. Tuy nhiên, cũng chính lúc này, quyền năng chuyển cầu của Thánh Cả Giu-se được tỏ lộ. Ngay sau kết thúc giờ chầu, sơ Bê-ti-na đứng dậy, bước ra từ những hàng ghế ca đoàn, tiến phía sơ bề trên trước sự ngạc nhiên, sửng sốt của cả cộng đoàn. Điều kỳ lạ chưa dừng lại ở đấy, mà sơ bề trên kinh ngạc hơn khi nghe giọng của sơ Bê-ti-na nói khe khẽ, nhẹ nhàng trong tiếng khóc đầy vui sướng: “Thưa mẹ, con đã được Thánh Giu-se nâng đỡ, cầu bầu. Giờ đây, con trở nên lành lặn, bình thường trở lại…” Nghe đến đây, sơ bề trên liền ôm choàng lấy sơ Bê-ti-na, hết sức nghẹn ngào đến nỗi rơi nước mắt. Ngay lập tức, cả cộng đoàn vang lên lời chúc tụng Thiên Chúa, đã thương nhậm lời bào chữa đắc lực của Cha Thánh qua lời kinh cầu ông Thánh Giu-se đầy xác tín dường bao!

Cuộc sống dâng hiến-tu đức-phục vụ của sơ Bê-ti-na tiếp tục trong yêu thương, chất chứa bao nỗi biết ơn trìu mến, và riêng lòng tôn kính Thánh Cả Giu-se thì ngày càng trở nên đậm đà, tươi mới hơn.

Lạy Thánh Giu-se, xin chuyển cầu cho các bệnh nhân, giúp họ luôn biết cậy trông vào Ngài. Amen!

Lm. Xuân Hy Vọng
THÁNH GIU-SE NÂNG ĐỠ BỆNH NHÂN BIẾT CẬY TRÔNG


Mỗi lần đọc kinh cầu ông Thánh Giu-se, chúng ta nhận thấy quá nhiều tước hiệu và những công trình âm thầm nhưng đầy kỳ diệu của Thánh Cả như: gìn giữ các kẻ đồng trinh, an ủi kẻ gian nan khốn khó, làm cho kẻ bệnh tật được cậy trông, v.v…

Thật sự, chúng ta biết và cảm nhận quá ít ỏi về sứ mạng tại thế ngắn ngủi của Ngài. Tuy nhiên, bao nhiêu tục truyền, câu chuyện đã minh chứng quyền năng của Thánh Cả Giu-se qua lời bầu cử uy quyền trước thiên nhan Chúa, đặc biệt đối với người lâm bệnh hiểm nghèo, các bệnh nhân khi đối diện với sự đau đớn, sự tuyệt vọng. Và trong muôn vàn câu chuyện ấy, chúng ta cùng đến với lời kể của sơ Bê-ti-na, dòng Ur-su-la tại đất nước Ba Lan.

Khi bước vào dòng, sơ đã khá lớn tuổi (28 tuổi), nhưng được ân phúc có sức khoẻ phi thường, ít ngã bệnh hoặc mắc bệnh gì. Sơ hăng hái làm mọi việc dù nặng nhọc đến mấy, cũng như sẵn sàng giúp đỡ các chị em trong phận vụ của họ. Tuy nhiên, vào một hôm, sơ cảm thấy rát rát nơi cổ họng, còn giọng nói thì dần dần nhỏ lại, đến khi không thể phát ra tiếng. Trong cơn bấn loạn, sơ được đưa đến bệnh viện kiểm tra; tuy nhiên, cơn đau ngày càng lan rộng, bệnh tình trở nên trầm trọng trước sự bất ngờ đầy sửng sốt của các bác sĩ và những nhà chuyên môn. Vài ngày trước đây, chẳng những cuống họng bị đau, mà giờ, hai bờ vai đau nhức, nặng trĩu như thể đang chất hai tảng đá to lên trên vậy. Cứ thế, đau đớn âm thầm lan nhanh đến vùng ngực, phía lưng, và khắp cơ thể.

Dĩ nhiên, sau khi kiểm tra toàn bộ, các bác sĩ thông thường sẽ đưa ra chẩn đoán và hướng điều trị; nhưng lần này lại khác thường, họ không thể đưa ra bất cứ cách điều trị nào, và cũng chẳng biết bệnh danh! Mọi hy vọng dường như tan biến, để lại bao nỗi trống trải trong lòng sơ Bê-ti-na và chị em cùng dòng. Tuy nhiên, các sơ thầm động viên nhau, ngõ hầu không đánh mất niềm tin, luôn kiên định cậy trông nơi Thánh Cả Giu-se. Hằng ngày, cả cộng đoàn đều cử hành tuần Cửu nhật kính Thánh Giu-se, phó dâng hoàn toàn cho Ngài người chị em đáng thương, đang mắc căn bệnh vô danh. Thế nhưng, hiện trạng không mấy khả quan như mong đợi. Thấy vậy, sơ bề trên cộng đoàn bèn quyết định: rước kiệu ảnh Thánh Cả quanh khuôn viên nhà dòng, và kết thúc tại căn phòng bé nhỏ của sơ Bê-ti-na. Hơn nữa, trước khi nghi thức rước kiệu kết thúc, sơ bề trên cùng các chị em cùng khấn hứa trước ảnh Thánh Cả Giu-se rằng: sẵn sàng hy sinh, hãm mình cho những bệnh nhân, đặc biệt cho người chị em Bê-ti-na đang mắc bệnh, và làm việc kính mến Cha Thánh trong bảy ngày Chúa nhật liên tiếp.

Ngày tháng cứ thế vô tình trôi, còn bệnh tình của sơ chẳng tiến triển tốt đẹp gì mấy, nếu không muốn nói ngày càng hiểm nghèo, gần kề thời điểm phải ly biệt mãi mãi. Chính vì vậy, sơ bề trên và ai ai trong cộng đoàn đều lo lắng, nhưng vẫn một lòng xác tín, tin vào lời bào chữa quyền thế của Thánh Giu-se. Lúc ấy, cũng rơi vào ngày Chúa nhật thứ bảy, một sự trùng hợp ngẫu nhiên không ai ngờ tới. Sơ Bê-ti-na ước ao được tham dự giờ Chầu Thánh Thể chung với cộng đoàn, và còn muốn ngồi ở vị trí ca đoàn nữa, dù biết bản thân không thể tự đi được. Vì thế, các chị em bàn hỏi nhau, xin sơ bề trên cho phép đưa sơ Bê-ti-na vào nhà nguyện, đặt ngồi ở vị trí ca đoàn. Suốt thời gian chầu Thánh Thể, như bao nhiêu chị em khác, miệng sơ đều mấp máy nguyện kinh, hát cùng cộng đoàn, dĩ nhiên không thể phát ra tiếng. Tuy nhiên, cũng chính lúc này, quyền năng chuyển cầu của Thánh Cả Giu-se được tỏ lộ. Ngay sau kết thúc giờ chầu, sơ Bê-ti-na đứng dậy, bước ra từ những hàng ghế ca đoàn, tiến phía sơ bề trên trước sự ngạc nhiên, sửng sốt của cả cộng đoàn. Điều kỳ lạ chưa dừng lại ở đấy, mà sơ bề trên kinh ngạc hơn khi nghe giọng của sơ Bê-ti-na nói khe khẽ, nhẹ nhàng trong tiếng khóc đầy vui sướng: “Thưa mẹ, con đã được Thánh Giu-se nâng đỡ, cầu bầu. Giờ đây, con trở nên lành lặn, bình thường trở lại…” Nghe đến đây, sơ bề trên liền ôm choàng lấy sơ Bê-ti-na, hết sức nghẹn ngào đến nỗi rơi nước mắt. Ngay lập tức, cả cộng đoàn vang lên lời chúc tụng Thiên Chúa, đã thương nhậm lời bào chữa đắc lực của Cha Thánh qua lời kinh cầu ông Thánh Giu-se đầy xác tín dường bao!

Cuộc sống dâng hiến-tu đức-phục vụ của sơ Bê-ti-na tiếp tục trong yêu thương, chất chứa bao nỗi biết ơn trìu mến, và riêng lòng tôn kính Thánh Cả Giu-se thì ngày càng trở nên đậm đà, tươi mới hơn.

Lạy Thánh Giu-se, xin chuyển cầu cho các bệnh nhân, giúp họ luôn biết cậy trông vào Ngài. Amen!

Lm. Xuân Hy Vọng


 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

dcgiuseminh
Logo mvgt 2021
 
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập63
  • Máy chủ tìm kiếm18
  • Khách viếng thăm45
  • Hôm nay12,767
  • Tháng hiện tại366,478
  • Tổng lượt truy cập22,394,901

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây