Suy niệm hằng ngày tuần I thường niên: Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê

Chủ nhật - 08/01/2017 04:00  1101
Thứ Hai Tuần I Tn
Chúa Giêsu chịu phép rửa

Đức Giêsu xin Gioan làm phép rửa cho mình, thật sự ngài không cần bất cứ phép rửa thống hối nào, nhưng vì để mọi sự được thực hiện và để mầu Nhiệm Ba Ngôi được mạc khải. Gioan mời gọi dân chúng chuẩn bị cho Đấng Messia sắp đến. Gioan nhận biết và đón nhận mầu nhiệm Thiên Chúa, Cha Con và Thánh Thần. Gioan thấy Chúa Con, Ngôi Lời vĩnh cửu của Thiên Chúa và đã chỉ cho mọi người biết ngài là Đấng Cứu Thế. Ông đã nghe tiếng Chúa Cha mà không ai có thể thấy được, minh chứng rằng đây đích thực là Con của Người. Rồi ông thấy sự hiện diện của Thánh Thần đấng ngự trên mặt nước, nguồn mạch mọi sự sống (St 1,2). Và Thánh Thần ngự xuống trên Đức Maria, sinh ra trong lòng mẹ sự sống nhân tính và thiên tính (Lc 1,35). Thánh Thần xuống trên các tông đồ để họ làm cho trái đất nên màu mỡ và sự sống vĩnh cửu (Cv 2,4). Chúng ta được rửa ‘nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần’ (Mt 28,19). Và theo lời hứa, Ba Ngôi Thiên Chúa cư ngụ trong lòng chúng ta (Ga 14,23). Ngài biến đổi cuộc sống chúng ta, phó thác đời sống ta cho Thiên Chúa và lôi kéo ta về với Người bằng sức mạnh của sự sống lại.
+++
Lạy Chúa Giêsu, tại sao Người đến quá chậm trễ như vậy trong lịch sử loài người? Biết bao tỉ con người đã sống trước khi biết điều mà Người đến dạy dỗ, trước khi biết rằng họ được yêu thương? Đây là giáo huấn thường xuyên của Giáo hội: mỗi người đều được kêu mời hưởng ơn cứu độ và được thánh hóa. Nhưng, vì biết rằng mỗi người có thể đón nhận ơn cứu độ ấy nhờ trung thành với lương tâm ngay thẳng của mình, nên thêm vào lời loan báo của các vị truyền giáo tôi còn bị đòi hỏi phải thêm điều gì riênng tư nữa. Điều độc đáo của họ là biết rằng mỗi người chúng ta đuợc yêu thương, được Chúa Cha yêu thương. Ta ý thức thật sự rằng Đức Giêsu trong tin mừng, khi nói với những người đơn sơ mà Người gặp trên đường: ‘Hãy theo Ta’, Người cũng nói với mỗi người tín hữu, chứ không chỉ riêng những ai được kêu gọi trong thiên chức linh mục hay trong ơn gọi sống đời thánh hiến. Mỗi tín hữu được Đức Giêsu kêu gọi để cùng với Người trở nên kẻ loan báo tin mừng; cung cách của Người như nói lên điều này: ‘Bạn được yêu thương, tất cả các bạn được yêu thương’. Và đó là phận vụ Chúa trao cho mỗi tín hữu, để mỗi người nên tông đồ và được sai đi thông truyền niềm vui tin mừng. Thường thì chính niềm vui này thúc đẩy mỗi người tiếp tục hành trình của mình với niềm hy vọng, ngang qua những đau khổ và nước mắt, những lần bị hiểu lầm và khước từ trong cuộc đời.


Thứ Ba Tuần I Tn
Đức Giêsu giảng dạy…Người giảng dạy như Đấng có uy quyền.

Tất cả chúng ta ngay từ lúc bắt đầu tin vào Người, ngay lúc có thói quen sống trong niềm vui mà đức tin mang lại, trong niềm tin chắc rằng mình không cô độc trên con đường mang lại no thỏa cho người đói khát, tất cả chúng ta phải là ‘lời’ của Người. Những lời của Đức Giêsu được củng cố bằng những phép lạ và trong lịch sử không có nhiều người được đặc ân này đâu. Nhưng khi ta mang lời của Đức Giêsu đến giữa anh em mình, ta phải xuất hiện như những tín hữu đáng tin (dù đã là tín hữu); để đáng tin, cần phải thể hiện niềm tin của mình không nhằm thỏa đáp mọi vấn nạn. Ngay chính chúng ta, cũng có lúc thưa với Chúa: ‘Lạy Cha, sao Cha nỡ bỏ con’? Những lúc mà như trên môi miệng của Gióp, thốt ra những câu hỏi, những vấn nạn, đôi lúc có cả cám dỗ nguyền rủa nữa vì sự đau khổ quá sức chịu đựng…Nhưng chúng ta phải là những người làm chứng rằng, người tín hữu cũng chịu những đau khổ, đôi lúc còn nhiều và nặng nề hơn nữa, những đau khổ mà con người phải chịu. Với đôi mắt và con tim rộng mở từ đau khổ mầu nhiệm đóta cần phải chứng tỏ mình luôn là kẻ tin! Luôn là kẻ tin ngay khi mọi người hình như chối từ Đấng Hằng Hữu là tình yêu. Để là kẻ tin, không phải chỉ cần có lời nói mà thôi mà còn cung cách sống của mình nữa, hành động của mình, cách thức ta phản ứng trước đau khổ quanh ta. Chỉ có lời nói của người có khả năng  đón nhận mọi nguy hiểm để giúp đỡ tha nhân đang đau khổ, chỉ có lời nói của người ấy mới đáng tin.

 
Thứ Tư Tuần I Tn

Đức Giêsu thức dậy từ sáng sớm. Người đến một nơi thanh vắng để cầu nguyện. Các tông đồ tìm kiếm Người, khi gặp rồi Người nói với các ông: ‘Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng mạc chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó’.

Người đến để loan báo tin mừng nhưng lúc này, Người ra đi không phải để đến giữa đám đông dân chúng. Khi trời còn đang tối, Người đi tìm một nơi thanh vắng. Tin mừng viết: ‘Người cầu nguyện ở đó’. Thật đáng buồn có biết bao lần lời cầu nguyện được hiểu như là một lời cầu xin. Đối với đa số, khi nói đến cầu nguyện người ta nghĩ ngay đến cầu xin.
Đây là giây phút quyết định trong cuộc đời chúng ta khi ta hiểu rằng cầu nguyện trước tiên là việc thờ lạy. Nó được ví như những tấm pin mặt trời chỉ sản xuất ra năng lượng khi được đặt ra chỗ ánh sáng. Cầu nguyện trước tiên là thờ lạy, niềm vui này ta diễn tả bằng ngôn ngữ của tình yêu: ‘Chúng con cảm tạ Chúa’. Cảm tạ vì cái gì? Vì ơn huệ nào? Trong kinh Vinh danh: ‘Chúng con cảm tạ Chúa vì vinh quang cao cả Chúa’. Có chút gì đó giống như đứa bé sà vào lòng mẹ và âu yếm thưa: Má ơi, cám ơn Má, vì Má là Má của con!Cầu nguyện là sự tôn thờ thinh lặng đó; không cần nhiều lời.

Sự thờ lạy đó chắc chắn không tránh khỏi những lo lắng, vì chính vì đó mà chúng ta cần sự trợ giúp của Thiên Chúa. Làm sao ta có thể ở trong sự thờ lạy Chúa theo cách đó, nếu cùng lúc ta không bị thương tích, lo lắng bởi đủ thứ đau khổ vây quanh ta, hãy dâng cho Người những cố gắng thi hành những nhiệm vụ mà mình được mời gọi, những giải thoát mà ta đang cần, ta cũng như bao nhiêu người quanh ta?

Việc thờ lạy được diễn tả bằng lời nhưng đồng thời cũng bằng thinh lặng. Là một thinh lặng tràn đầy, mang theo mọi tiếng rên xuất phát từ lòng ta và từ những người xung quanh. Là lời cầu nguyện trong nghĩa đầy đủ chỉ khi được thực hiện trong thinh lặng, trong một sự hiện diện câm nín. Thỉnh thoảng người ta hay kể những mẩu chuyện về Cha thánh xứ Ars. Ngài ở lâu giờ trong phòng thánh để chuẩn bị kỹ lưỡng các bài giảng của Ngài, vì Ngài không được thông minh cho lắm. Ngài ngạc nhiênkhi thấy cứ mỗi buổi chiều có anh nông dân, hết sức đơn sơ, không học thức, sau khi làm việc ngoài đồng về, bỏ guốc bên ngoài cửa, bước vào nhà thờ, đứng nép mình trong một góc thinh lặng lâu giờ. Có lần Cha thánh hỏi anh: ‘Này con, con làm gì ở đây vậy?’ Anh ta đáp: ‘Thưa cha, con nhìn Chúa và Chúa nhìn con’.

Người nông dân hết sức đơn sơ ấy đã đạt đến đỉnh cao hoàn thiện trong cầu nguyện. Hãy học điều ấy trước khi ta phải đối diện với những nhiệm vụ hằng ngày, hãy đặt mình, như Đức Giêsu ra ánh sáng để cho ta đầy tràn năng lượng, trong sự cầu nguyện đơn sơ của tình yêu và của sự thờ lạy: ‘Lạy Chúa, tạ ơn Chúa vì vinh quang cao cả Chúa’.


Thứ Năm Tuần I Tn

Đức Giêsu chạnh lòng thương. Đây là một trong những vấn đề nan giải trong đời sống của Đức Giêsu: Người có khả năng chữa lành mọi bệnh tật, hay là chỉ chữa lành một vài bệnh, lúc này lúc khác. Ta hãy xin Chúa giúp làm sáng tỏ câu hỏi này: vì sao Đức Giêsu không chữa lành tất cả? Có lẽ Người không muốn rằng chúng ta chờ đợi Người làm những phép lạ để giải thoát con người khỏi mọi đau khổ: Người không muốn làm điều mà chính ta có bổn phận phải làm. Bệnh phong cùi vẫn còn phát triển tại nhiều nơi, nhưng nó là một bệnh có thể chữa lành: tùy thuộc vào chúng ta biết sử dụng mọi kỹ thuật, sự khôn ngoan, mọi nguồn lực con người để mang đến sự chữa lành. Đôi lúc trước khi ăn, ta nói: ‘Xin Chúa hãy ban lương thực cho những ai không có của ăn’. Chúa không làm tất cả thay cho chúng ta, nhưng Người luôn ở cùng chúng ta để chúng ta có sức mạnh phục vụ những người đau khổ.


Thứ Sáu Tuần I Tn

Lệnh truyền của Đức Giêsu với người bại liệt: ‘Đứng dậy!’ có lẽ cũng nhắc ta nhớ đến trình thuật sách Công Vụ trong đó thánh Phêrô nói với người què ăn xin ở cổng đền thờ: ‘Vàng bạc thì tôi không có; nhưng cái tôi có, tôi cho anh đây: nhân danh Đức Giêsu Kitô người Nagiarét, anh đứng dậy mà đi’. Cả hai đoạn này không thể tách lìa nhau. Cũng như Đức Kitô, thánh Phêrô nói với người què đứng dậy mà đi, nhưng điềumà ngài nói trước đó còn quan trọng hơn nhiều: Vàng bạc thì tôi không có, nghĩa là không có những gì mà thông thường người đời cho là ‘giàu sang’. Có thể ta có nhiều của cải, quyền hành, chức tước nhưng lại nghèo trong tinh thần nếu luôn ý thức rằng mình mắc nợ điều mình sở hữu. Mỗi tối hãy xét mình: Tôi đã làm gì từ những quyền hành, những phương thế tôi có? Tôi có sẵn sàng dùng những điều đóđể phục vụ cho những người thân của tôi hoặc những người đau khổ?

Lạy Chúa Giêsu, xin làm cho chúng con biết,ngay cả khi chúng con sở hữu thật nhiều, ý thức rằng chẳng có gì thuộcvề chúng con cả, tất cả là của anh em, của người khác, của mọi người. Như thế ta có thể nói cách chắc chắn với với con người đau khổ, bị thương tích, giống như thánh Phêrô đã nói với người què: ‘Hãy đứng dậy mà đi’.


Thứ Bảy Tuần I Tn

Là tin mừng của lòng thương xót. Nơi Thiên Chúa, công bình và thương xót không thể tách rời nhau. Ta nhận thấy điều ấy khi Đức Giêsu ngỏ lời với bọn biệt phái (là những người tưởng mình là người cao trọng và hoàn hảo): ‘Những người thu thuế và gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông’. Như thế Chúa đã kêu gọi một người thu thuế (Lêvi) đến họp chung với nhóm tông đồ là những người đã ở với Người. Đức Kitô không dành riêng cho những người trí thức, cho các tiến sĩ luật, cho những người tuân giữ lề luật cách tỉ mỉ. Câu nói của Người sau đây mang lại cho ta niềm vui và hy vọng: ‘Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần; tôi không đến kêu gọi người công chính mà để kêu gọi người tội lỗi’.  Tất cả chúng ta đều bị thương tích và bệnh tật. Lạy Chúa, xin làm cho chúng con đừng bao giờ oán giận người khác. Xin làm cho chúng con, ở giữa một nhân loại đau thương, nên những chứng nhân của Thần Khí Người và loan báo tin mừng Người, không chỉ bằng lời nói mà còn bằng hành động nữa.

Đức Giêsu đến để kêu gọi những người tội lỗi

Tin mừng ngày hôm qua cho ta thấy cuộc xung đột đầu tiên xoay quanh đề tài quyền tha tội (Mc 2,1-12). Tin mừng hôm nay chúng ta suy tư về xung đột thứ hai khi Chúa Giêsu đồng bàn cùng với những người 'tội lỗi' (Mc 2, 13-17). Thập niên 70, khi Mátcô viết Tin Mừng, trong các cộng đoàn kitô đã xảy ra cuộc xung đột giữa các kitô hữu gốc ngoại giáo và các kitô hữu gốc do thái. Các kitô hữu gốc Do thái khó chấp nhận việc vào nhà những người ngoại giáo trở lại và đồng bàn với họ (Cv 10,28; 11,3). Khi diễn tả cách xử sự của Chúa Giêsu, Mátcô đã đề ra cách giải quyết vấn nạn cho các cộng đoàn.

Đức Giêsu giảng dạy và dân chúng thích thú lắng nghe Ngài. Theo Tin Mừng thánh Mátcô, khởi đầu hoạt động của Đức Giêsu được ghi nhận bằng việc giảng dạy và bằng việc đón nhận của dân chúng (Mc 1,14.21.38-39; 2,2.13) bất chấp những phản đối của giới lãnh đạo tôn giáo. Đức Giêsu đã dạy gì? Ngài loan báo Tin Mừng của Thiên Chúa (Mc 1,14). Nói về Thiên Chúa, nhưng Ngài nói một cách hết sức mới mẽ. Khởi đi từ chính kinh nghiệm của riêng Ngài, kinh nghiệm của Ngài với Thiên Chúa và kinh nghiệm cuộc sống. Đức Giêsu sống trong Thiên Chúa. Và quả thật Ngài đã đánh động con tim của dân chúng, họ thích thú nghe Ngài (Mc 1,22.27). Thiên Chúa, thay vì là một quan toà nghiêm khắc, luôn đe doạ bằng hình phạt, hoả ngục, đã được trình bày cách mới mẽ như là một hiện diện thân thiện,Tin Mừng cho mọi người.

Đức Giêsu không đến để kêu gọi những người công chính, mà để kêu gọi những người tội lỗi. Thái độ này gây phẫn nộ nơi giới lãnh đạo tôn giáo. Cấm không được đồng bàn với người thu thuế và người tội lỗi, bởi lẽ ngồi đồng bàn với ai là ngụ ý xem người ấy như anh em. Thay vì nói thẳng với Đức Giêsu, các luật sĩ và biệt phái lại nói với các môn đệ ngài: Sao ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi? Đức Giêsu trả lời: Người khoẻ mạnh không cần đến thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi những người công chính, mà để kêu gọi những người tội lỗi. Cũng như trước đây với các môn đệ (Mc 1,38), giờ đây ý thức sứ vụ của Đức Giêsu giúp ngài tìm ra câu trả lời và chỉ rõ con đường loan báo Tin Mừng.

Đức Giêsu kêu gọi làm môn đệ của ngài một người tội lỗi, một người thu thuế, hạng người bị dân chúng ghét bỏ. Qua thái độ đó, đâu là sứ điệp Đức Giêsu muốn gởi đến chúng ta, đến Hội Thánh công giáo? Đức Giêsu đến để kêu gọi những người tội lỗi. Có những luật lệ, thói quen trong cộng đoàn (Hội Thánh, xứ đạo…) ngăn cản người tội lỗi đến với Đức Giêsu? Chúng ta có thể làm gì để thay đổi?
 

Tác giả bài viết: Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê

 Tags: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

dcgiuseminh
Logo mvgt 2021
 
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập84
  • Máy chủ tìm kiếm24
  • Khách viếng thăm60
  • Hôm nay19,944
  • Tháng hiện tại363,482
  • Tổng lượt truy cập19,382,197

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây