Suy niệm Lời Chúa hằng ngày tuần XXXI TN C - Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê

Chủ nhật - 30/10/2016 04:29  1143
Thứ Hai tuần XXXI Tn
Tin mừng là trường dạy sự chung sống. Đức Giêsu không muốn ngăn cấm chúng ta tiếp đón những người thân: cha mẹ, bạn hữu, thân nhân. Nhưng, trong câu chuyện ngài được mời dùng bữa, ngài lưu ý đến tính vô vị lợi của việc làm ơn. Chúng ta đã được phần thưởng rồi từ những người mà chúng ta quen biết, yêu thương và họ yêu thương lại chúng ta: tình cảm và sự kính trọng của những người trong vòng quen thân gia đình.
Không nên quên những người cách xa chúng ta về khoảng cách không gian và hoàn cảnh xã hội (những người không nhà, di dân, bị loại trừ…) Tất cả họ là hình ảnh và là số phận của Đức Kitô. Qua cung cách của ta đối xử với họ mà ta bị xét xử trong ‘ngày các kẻ lành sống lại’. Và cũng chính trong viễn ảnh này ta nói đến tính vô vị lợi. Nếu ta đối xử yêu thương với những người anh em, không phải là để sau này nhận sự đáp trả; nhưng chính là để được Thiên Chúa tiếp đón. Tin mừng hôm nay là lời nhắc nhở phải sống ngay từ bây giờ cuộc sống yêu thương. Ngay từ bây giờ, ta đã được phần thưởng rồi, phần thưởng của những ai ứng xử như con cái Đấng Tối Cao, con cái của đấng nhân lành ngay cả với những người vô ơn và tội lỗi.
 
Thứ Ba tuần XXXI Tn
Lễ Các Thánh Nam Nữ          
Hôm nay Giáo hội mời gọi ta mừng kính lễ Các Thánh Nam Nữ được ghi trong niên lịch phụng vụ, nhất là những vị không được biết đến vì không có tên trong lịch, nhưng tất cả đều được hưởng nhan Thiên Chúa ‘diện đối diện’. Vì Thiên Chúa là đấng duy nhất có thể khám phá ra sự thánh thiện nơi mà con người không ngờ có thể tìm thấy.
Thánh là một từ ít được dùng trong thời đại chúng ta trong khi những năm xưa xem đó như một ơn gọi, mà mỗi người tín hữu được kêu gọi và nhờ đó mà họ được Thiên Chúa tạo dựng.
Ơn gọi nên thánh được Thiên Chúa đòi buộc, trong sách Lêvi: ‘Các ngươi hãy nên thánh vì ta là Đấng thánh’.
Sự thánh thiện là ơn gọi dành cho tất cả mọi tín hữu. Không dành riêng cho một ít người ưu đãi, nhưng là điều tạo sự phát triển đức tin và tình yêu của tín hữu: nơi Thiên Chúa Cha, nơi Con của Người là Đức Giêsu Kitô, trong Thánh Thần, trong Giáo hội thánh, trong sự hiệp thông các thánh…
Thánh Gioan, tác giả sách Khải Huyền, nơi chương 7,2-4.9-14, diễn tả ‘lễ hội trên trời của những người được ghi dấu ấn’ như là lễ hội của vô số người không thể đếm xuể và thuộc mọi quốc gia và sắc tộc. Đó là các tín hữu đã ‘giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên’, nghĩa là họ được dìm vào trong cái chết thánh hóa của Đức Giêsu Kitô.
Tác giả thánh vịnh cầu nguyện: để trèo lên núi Chúa, cần phải có tay sạch lòng thanh, nghĩa là như Đức Giêsu nói với phụ nữ Samari: ‘Thiên Chúa là thần khí và những kẻ thờ phượng Người, phải thờ phượng trong thần khí và sự thật’. Chỉ với những điều kiện ấy, người tín hữu mới có thể nhìn thấy Thiên Chúa.
Bài đọc hai hôm nay trích từ thư thứ nhất của Thánh Gioan. Vị tông đồ mà Đức Giêsu yêu, cho ta tham dự vào một niềm hân hoan lớn lao, được mặc khải cho ngài, bằng cách cho ta biết rằng sự thánh thiện là một ân sủng của Thiên Chúa, đấng kêu gọi chúng ta làm con cái của Người và ngay từ lúc này, được tham dự vào sự sống và sự thánh thiện của Người. Hôm nay là ngày lễ hội của gia đình, gia đình Thiên Chúa: ‘Anh em hãy xem Chúa Cha yêu thương chúng ta dường nào, Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa và thực sự chúng ta là con Thiên Chúa’. Do đó hôm nay, không phải chỉ hôm nay, các thánh trên trời cầu nguyện cho chúng ta đang còn ở dưới đất, các vị biết các việc làm và cuộc sống chúng ta, những đau khổ của ta. Các vị bầu cử cho chúng ta trước tòa Đấng Trung Gian duy nhất, cùng với Đức Trinh Nữ Maria, để Thiên Chúa khấng thương chúng ta. Ta vui mừng và biết ơn các ngài.
Bài tin mừng hôm nay trích từ sách tin mừng thánh Matthêô, bài giảng trên núi, các mối phúc. Đây là một diễn từ hướng dẫn kẻ tin con đường đạt đến sự thánh thiện: thánh sử viết, Đức Giêsu lên núi, các môn đệ đến gần bên, Ngài lên tiếng dạy. Từ đầu tiên của diễn từ là ‘makarios’ (phúc thay) dịch từ ashré của do thái có nghĩa là ‘phong nhiêu, hạnh phúc’. Có hai cách để nói rằng một người nào đó hạnh phúc. Hạnh phúc cho ai thỏa mãn một điều kiện, nghĩa là do những công nghiệp của riêng mình: ‘Phúc thay kẻ lưu tâm đến người nghèo khổ’ (Tv 40,1), nhưng người đó cũng hạnh phúc, nhờ một hành vi nhưng không của lòng Chúa thương xót: ‘Hạnh phúc thay, kẻ lỗi lầm mà được tha thứ, người có tội mà được khoan dung…  Hạnh phúc thay, người Chúa không hạch tội’ (Tv 31,1.2). Trong bài diễn từ trên núi theo thánh Matthêô, tác giả nhấn mạnh nhiều đến những đức tính làm người cần thiết để được hạnh phúc, là một điều kiện tất  yếu mà Chúa gợi lên cho dân chúng và các môn đệ, là những người luôn kề cận bên ngài. Đối với Mathhêô, Đức Giêsu là Môsê mới, đấng ban cho Israel lề luật tối hậu và cho biết những cung cách cần thiết để sống như con cái Thiên Chúa.
Từ câu 3-11 diễn tả 9 mối phúc, nhưng tất cả các nhà chú giải đồng ý chỉ có tám thôi, xét mối phúc thứ chín như là khai triển chủ đề của mối thứ tám.
Mối phúc thứ nhất và thứ tám có cùng một nguyên do: ‘vì Nước Trời là của họ’. Hơn nữa mối phúc thứ nhất đề cập đến những người ‘có tâm hồn nghèo khó’, nghĩa là những kẻ vượt trên những người nghèo về kinh tế, là những người bé nhỏ khiêm nhường (nghèo kinh tế và sự khiêm nhường bé nhỏ có cùng một căn ngữ trong tiếng do thái).
Mối phúc thứ hai đề cập đến những ‘người hiền lành’, nghĩa là những người dấn thân làm cho thế giới sống tình huynh đệ. Mối phúc này chắc đã được gợi hứng từ Thánh vịnh 37,11: ‘Còn kẻ nghèo hèn được đất hứa làm gia nghiệp và vui hưởng cảnh an lạc chan hoà’.
Mối phúc thứ ba đề cập đến những người sầu khổ, than khóc, nghĩa là những ai chờ mong Thiên Chúa đến lau khô giọt lệ trên mắt họ: họ khóc vì phu quân của họ bị cất đi, họ ăn năn đền tội trong khi đợi chờ Đấng Messia trở lại.
Mối phúc thứ tư đề cập những người khao khát nên người công chính, họ sẽ được phúc bởi vì cộng tác trong việc thực hiện chương trình của Thiên Chúa.
Mối phúc thứ năm đề cập đến những ai biết xót thương người. Xót thương là một từ ngữ không có ở số nhiều trong tiếng do thái, muốn nói rằng lòng thương xót là một nhân đức thuộc về một mình Chúa và trong một tình huống duy nhất thuộc về đấng công chính (Đấng Cứu Thế).
Mối phúc thứ sáu đề cập những người có tâm hồn trong sạch, những người đơn sơ, họ được phúc vì chỉ có họ mới có khả năng nhìn thấy Thiên Chúa.
Mối phúc thứ bảy đề cập đến những người xây dựng hòa bình…được gọi là con Thiên Chúa.
Mối phúc thứ tám đề cập những người bị bách hại, những người tin tưởng Thiên Chúa sẽ đứng ra bênh vực sự vô tội của họ.
Đây là thái độ của Đức Giêsu và của người tự xem mình là môn đệ ngài nếu muốn bước đi trên hành trình nên thánh và vui mừng lễ cùng các thánh trên trời
Xét mình: + Khi tôi tham dự thánh lễ ngày Chúa nhật, tôi có mang theo tâm tình này vào trong nhà thờ không? + Ngày lễ hôm nay có nói cho tôi biết rằng tôi cần phải hiệp cùng ca đoàn các thánh để tôn vinh cảm tạ Thiên Chúa, đấng ban cho tôi được sống cùng với Người? + Ta có xác tín rằng sự thánh thiện là tình trạng mà ta cần phải sống ngay từ bây giờ, lúc này trong cuộc sống?
+++
Chối từ dự tiệc
Đức Giêsu cho ta biết sự ngu muội của ta, sự nhỏ nhoi của một con tim không sẵn sàng đón nhận ơn huệ của Ngài. Điều Ông chủ trong bài tin mừng hôm nay đã làm, thực sự ông không buộc phải làm như thế, nhưng ông đã làm vì lòng quảng đại: Ngài muốn đổ tràn lòng ta biết bao ơn huệ của lòng quảng đại, nhưng chúng ta lại ưa thích những điều bủn xỉn.
Bữa tiệc long trọng là bữa tiệc của tình mến của Thiên Chúa dành cho những ai có tấm lòng quảng đại, chứ không phải cho người chỉ gắn bó với của cải trần gian bằng một tình yêu chiếm hữu.
‘Tôi mới mua thửa đất…tôi mới tậu năm đôi bò…tôi mới lấy vợ…’ Đều là những tình cảm có giới hạn của chúng ta: chiếm hữu, bận tâm lo lắng.
Thiên Chúa, trái lại, mời gọi chúng ta đến dự bữa tiệc của lòng mến phổ quát. Chúng ta sống mỗi ngày tiệc Thánh Thể, nếu chúng ta biết tham dự với tất cả lòng rộng mở, với những bận tâm thiêng liêng và sẵn sàng đón nhận với niềm vui và lòng biết ơn.
Như thế chúng ta sẽ cảm nghiệm không phải như là một bổn phận nặng nề, nhưng như một cần thiết của tình yêu phục vụ kẻ khác với những ân huệ riêng mà ta lãnh nhận, theo lời khuyến dụ của Phaolô: ‘Được làm ngôn sứ, thì phải nói sao cho phù hợp với đức tin. Được ơn phục vụ, thì phải phục vụ. Ai dạy bảo thì cứ dạy bảo, ai khuyên răn thì cứ khuyên răn. Ai phân phát thì cứ chân thành. Ai chủ tọa thì phải có nhiệt tâm. Ai làm việc bác ái thì vui vẻ mà làm’.
 
Thứ Tư tuần XXXI Tn
Lễ Các Đẳng
Cho đến khi Chúa Giêsu ngự đến trong vinh quang, và khi sự chết bị tiêu diệt, mọi việc đều quy phục Người, thì trong số các môn đệ Chúa, có những kẻ còn tiếp tục cuộc hành trình nơi trần thế, có những kẻ đã hoàn tất cuộc sống này và đang được tinh luyện, và có những kẻ được hiển vinh đang chiêm ngưỡng Thiên Chúa. Nhưng hết thảy mọi người đều hiệp thông trong cùng một đức mến của Thiên Chúa. Bởi vậy sự hiệp nhất giữa những người còn sống trên dương thế với các anh em đã yên nghỉ trong an bình của Đức Kitô không hề bị gián đoạn, nhưng trái lại, Giáo hội xưa nay vẫn tin rằng sự hiệp nhất đó còn được vững mạnh hơn nhờ việc thông truyền cho nhau những của cải thiêng liêng (x. Lumen Gentium,49).
Ngay từ những thế kỷ đầu, Giáo hội vẫn luôn thực hành việc đạo đức tưởng nhớ những kẻ qua đời, dâng lời cầu nguyện cho họ. Trong nghi thức an táng, Giáo hội cử hành với lòng tin tưởng mầu nhiệm phục sinh, tin rằng tất cả những ai nhờ bí tích rửa tội trở nên chi thể của Đức Kitô bị đóng đinh và sống lại, sẽ cùng Ngài bước qua sự chết để vào hưởng sự sống vĩnh cửu. Tại Roma, việc cử hành lễ Các Đẳng bắt đầu từ thế kỷ XIV.
+++
Những người qua đời và sự chết
Ngày 1 và 2 tháng 11 hàng năm chia thế giới thành hai phần. Những người tin và những người không tin. Đứng trước sự chết là bằng chứng của lửa đức tin và chủ nghĩa vô thần.
Một người vô thần chỉ thật sự vô thần khi nhìn cái chết với tất cả tuyệt vọng.
Một người tín hữu chỉ thật sự là tín hữu khi nhìn sự chết với bình thản và hy vọng.
Nhưng ngày mai các bạn sẽ thấy có những người vô thần đi chăm sóc ngôi mộ của những người thân của họ với hoa tươi biểu tượng sự sống, thánh giá biểu tượng sự sống lại, kinh nguyện biểu tượng niềm tin, mạn đàm biểu tượng hy vọng.
Và bạn cũng sẽ nhìn thấy có những kitô hữu với những giọt lệ trên mắt hình ảnh sự tuyệt vọng, bên cạnh một người phụ nữ với khuôn mặt mỏi mệt vì đau khổ không được an ủi, biểu tượng của chủ nghĩa vô thần, cùng với sự sợ hãi biểu tượng thiếu vắng niềm tin và hy vọng.
Đó là lý do vì sao nói rằng cái chết là bằng chứng của đức tin và chủ nghĩa vô thần nhưng chỉ xảy ra như thế nếu có người suy nghĩ hơn 10 phút về điều đó. Nếu không có ai thì đó chỉ là vở diễn bi hài về tính bất nhất của con người.
Chiều nay và ngày mai xin bạn đừng giẫm lên mảnh đất thánh thiêng đối với các kitô hữu, chăm sóc các xương tro có ý nghĩa đối với người kitô hữu, không cần biết đức tin của bạn như thế nào hãy quyết định sống nhất quán hơn.
Nếu tôi chăm sóc một nấm mộ là vì tôi tin rằng những người thân của tôi vui thích. Nếu tôi tin là vì tôi tin rằng họ vẫn còn đang sống. Nếu họ vẫn còn đang sống, có nghĩa là cuộc đời này không phải là tất cả, nhưng chỉ là một cuộc vượt qua, một kỳ thi.
Nhưng nếu cuộc đời này không phải là tất cả, nhưng chỉ là một cuộc vượt qua hoặc là một kỳ thi, tôi chờ đợi gì mỗi ngày, mỗi giờ và nói điều gì cho người bên cạnh để biến đổi cả một cách sống, lối suy nghĩ và ăn nói?      Trong Đức Kitô tất cả chúng ta sẽ có sự sống.
Thứ Năm tuần XXXI Tn
Chia sẻ tinh thần
Đoạn tin mừng hôm nay cho biết ‘các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giêsu để nghe Người giảng’. Những người biệt phái và các kinh sư xầm xì với nhau: ‘Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng’. Cung cách của các biệt phái tỏ ra thiếu tinh thần khó nghèo, là điều cần thiết để có thể chia sẻ những tâm tình của Đức Giêsu và đồng tình với Ngài. Thái độ của họ thì trái ngược lại: cái này là của tôi và chỉ thuộc về tôi, không thể chia sẻ với bất cứ một ai khác. Các biệt phái và kinh sư tin rằng Thiên Chúa là của riêng họ chứ không phải của những người khác: những kẻ khác ấy đều là phường tội lỗi. Họ làm chủ Thiên Chúa, làm chủ ơn cứu độ, làm chủ đời sống thiêng liêng nên đã xì xầm chống lại Đức Giêsu vì Ngài ‘đón tiếp phường tội lỗi và ngồi ăn uống với chúng’, bởi vì họ cho rằng là điều bất công khi thi ân cho ai điều gì mà họ không có quyền sở hữu. Đức Giêsu, trái lại, dạy cho họ hiểu rằng để kết hiệp với Thiên Chúa, thì không được đóng kín mình trong sự ích kỷ, nhưng phải mở lòng ra cho người khác, ngay cả cho những người xem ra bất xứng, bởi chính đó là cung cách hành xử của Thiên Chúa. Lòng quảng đại của Thiên Chúa không bị giới hạn, Ngài quan tâm chăm sóc hết mọi người, nhất là những người thiếu thốn, nghĩa là những ai đang ở trong tình trạng khốn khổ thiêng liêng đang cần nâng đỡ và thêm sức mạnh.
Ai có tinh thần nghèo khó thì ước ao điều thiện hảo cho kẻ khác, muốn chia sẻ với kẻ khác những ơn huệ mình nhận được, vì biết rằng chúng sẽ được nhân lên khi đem ra phân phát; đó là hoàn cảnh thuận lợi nhất cho việc kết hiệp với Thiên Chúa.
Những của cải thiêng liêng được sánh với ngọn lửa. Ngọn lửa không mất đi khi thông truyền, nhưng càng tăng hơn sức nóng và tỏa sáng hơn. Người muốn đặt nó an toàn vào chỗ đậy kín, sẽ làm cho nó chết vì thiếu oxy.
Hãy cầu xin Chúa cho ta thấu hiểu thái độ tinh thần này, để ta đừng tự phụ, đừng tin tưởng nơi mình, nhưng biết phó thác trong tay Chúa toàn thể con người của ta, tất cả những gì chúng ta làm, vì biết rằng tất cả từ Chúa mà đến, và nếu chúng ta biết san sẻ cho nhau, Ngài sẽ càng gia tăng nơi ta ân huệ của Ngài.
 
Thứ Sáu tuần XXXI Tn
Thánh Carôlô
Một vị mục tử nhân lành là quà tặng tuyệt vời cho Giáo hội, điều ấy thật đúng với thánh Carôlô cho Giáo hội tại Milano và cho toàn thể giáo hội. Thụ phong Giám Mục vào năm 25 tuổi, ngài cống hiến tất cả của cải và sức khỏe, để phục vụ đoàn dân của Ngài. Ngài thúc đẩy việc áp dụng các chỉ thị của công đồng Tridentino, nhất là chăm lo huấn luyện các linh mục thánh thiện và hăng say.
Tình yêu của Đức Giêsu chịu đóng đinh là gương mẫu và là sự thúc đẩy không ngừng đối với Ngài. Thánh Carôlô được mệnh danh là con người của việc cầu nguyện, của nước mắt, của việc đền tội được hiểu không như là một việc làm anh hùng mà như việc tham dự mầu nhiệm vào những đau khổ của Đức Kitô.
Tuy nhiên những lời của thư thứ nhất Thánh Gioan: ‘Ngài đã hiến mạng sống mình vì ta; nên ta cũng phải hiến mạng sống vì anh em’, không chỉ nhằm áp dụng cho các vị mục tử, nhưng còn cho tất cả những người theo Đức Giêsu. Ngài đã chết vì ta, không phải để miễn chuẩn cho chúng ta quan tâm đến anh chị em mình, nhưng để nói cho ta biết tình yêu của ngài dành cho ta lớn lao đến mức độ nào. Người mục tử nhân lành chăm sóc từng con chiên, nhưng thái độ của con chiên nghỉ yên trên vai người mục tử mà chẳng chút quan tâm đến những con chiên khác đang gặp nguy hiểm, thật không phải là một thái độ kitô.
Hôm nay chúng ta cầu nguyện cách đặc biệt cho Đức Giáo Hoàng, vị mục tử nhân lành, qua các chuyến công du, qua các bài diễn văn của Ngài, biết can đảm loan báo chân lý tin mừng cho mọi người, mọi hoàn cảnh và khắp nơi trên thế giới.
+++
Con cái ánh sáng
Đức Giêsu kết thúc dụ ngôn: ‘Quả thế, con cái đời này khôn ngoan hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại’. Ngài không khen tên quản lý vì sự bất lương, nhưng vì sự tinh khôn của anh ta, trong hoàn cảnh khó khăn như vậy mà đã tìm ra được cách giải quyết để có thể tiếp tục sống thoải mái và ích kỷ.
Là con cái sự sáng, chúng ta có sáng tạo trong việc phục vụ Thiên Chúa không? Chúng ta không gặp thấy khó khăn trong dự án của chúng ta, và nếu có, chúng ta cũng không tìm cách để vượt qua, vì chúng ta cảm thấy thỏa mãn rồi; còn những gì liên quan đến Thiên Chúa và tha nhân, thì bất cứ khó khăn nào cũng đều bất khả vượt qua, chúng ta than trách, thậm chí còn cảm thấy mình bị bách hại nữa: Không thể như thế được…với hạng người này, trong cái xã hội này!
Các thánh không hành động như thế: những nghịch cảnh ‘kích hoạt’ các ngài tìm ra cách giải quyết, và đã tìm được, bởi vì các ngài chỉ quan tâm đến Nước Thiên Chúa và tình yêu của họ là một tình yêu vô vị lợi, quảng đại, sáng tạo. ‘Nước lũ cũng không thể dập tắt được tình yêu’.
Xin Chúa cho chúng ta học biết bài học tình yêu mà Ngài chỉ dạy cho ta hôm nay: chỉ như thế chúng ta mới có sự sống và đáng được gọi là con cái sự sáng: chúng ta sẽ sống trong ánh sáng, bởi lẽ chúng ta sống trong tình yêu.
 
Thứ Bảy tuần XXXI Tn
Điều cao trọng trước mặt Chúa
Ngày thứ bảy hôm nay, tin mừng cho ta cơ hội suy niệm về lòng khiêm cung và trung thành của Đức Mẹ. Đức Giêsu nói với những người biệt phái: ‘Các ông là những kẻ làm bộ công chính trước mặt người đời, nhưng Thiên Chúa thấu biết lòng các ông, bởi vì điều cao trọng đối với người đời lại là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa’.
Thiên Chúa cũng thấu biết tâm hồn khiêm cung của Mẹ Maria: ‘Người đã nhìn đến phận hèn tớ nữ của Người’, và đã tuyển chọn Mẹ để làm nên đền thờ của Thánh Thần, để Chúa Con mặc lấy xác thịt trong lòng Mẹ. Tâm hồn khiêm cung và trung tín, trong những việc nhỏ và trong những việc lớn dệt nên cuộc đời Mẹ.
Mẹ Maria sống trung tín trong những bổn phận hằng ngày: những việc âm thầm, những việc người ta cho là bình dị, nhiều lúc là nặng nề vì cứ lập đi lập lại mỗi ngày. Mẹ hoàn toàn trung tín với Chúa trong những biến cố vĩ đại của cuộc đời Mẹ: vĩ đại, nhưng âm thầm: ‘Này tôi là nữ tỳ của Thiên Chúa, xin hãy thành sự cho tôi theo như lời Ngài truyền’. Và đã thực hiện nơi Mẹ biến cố vĩ đại của lịch sử nhân loại, nhưng nào ai có biết?
Và thiên sứ cáo biệt Mẹ. Cuộc sống của Mẹ Maria vẫn tiếp tục ‘vắng bóng thiên sứ’: Các sứ giả từ nay, đối với Mẹ sẽ là người chị họ Elisabet, các mục tử Bêlem, cụ già Simeon. Nhưng lòng trung tín của Mẹ vẫn bền vững cho đến đồi Calvê, khi Mẹ dâng lên Chúa Cha của lễ quý giá nhất của lòng Mẹ, là người Con yêu: trung tín trong những cử chỉ nhỏ mọn của tình yêu và trung tín trong cử chỉ đỉnh cao của cuộc đời.
Cầu xin Mẹ, Đấng nhờ lòng khiêm cung và trung tín, đã được chọn làm Mẹ Đức Giêsu và Mẹ Giáo Hội, cho chúng ta biết tham dự vào những ơn huệ này, biết giữ gìn và làm tăng trưởng, để có thể ‘trung tín trong việc nhỏ cũng như trong việc lớn’.

 
Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê
 Tags: thánh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

dcgiuseminh
Logo mvgt 2021
 
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập65
  • Máy chủ tìm kiếm22
  • Khách viếng thăm43
  • Hôm nay9,435
  • Tháng hiện tại394,145
  • Tổng lượt truy cập22,422,568

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây