Học hỏi Phúc âm CN 3 PS A - Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

Thứ ba - 21/04/2020 05:27  161

HỌC HỎI PHÚC ÂM CHÚA NHẬT 3 PHỤC SINH NĂM A                                 Lc 24,13-35

  1. Đọc Lc 24,13-16. Bạn thấy Chúa Giêsu phục sinh khiêm tốn ở điểm nào? Điều gì ngăn cản mắt hai môn đệ khiến họ không nhận ra Thầy mình?
  2. Đọc Lc 24,17-19. Bạn nghĩ gì về kỹ năng gợi chuyện của Chúa Giêsu? Làm sao có được kỹ năng này?
  3. Dựa vào Lc 24,18-32, hãy cho thấy hai môn đệ này thiếu lòng tin, lòng mến và niềm hy vọng.
  4. Đọc Lc 24,19-21. Điều gì làm hai môn đệ thất vọng và đau buồn? Đọc thêm Cv 1,6.
  5. Dựa vào Lc 24,25-27, hãy cho biết Chúa Giêsu đã làm gì để giúp họ lấy lại lòng tin?             
  6. Đọc Lc 24,28-32. Hãy cho thấy cuộc nói chuyện của Chúa Giêsu với hai môn đệ đã thành công.
  7. Đọc 24,30-31.35. Nhờ đâu mà hai môn đệ nhận ra người khách lạ đi với mình là Chúa Giêsu?
  8. Đọc 24,33-35. Bạn nghĩ gì về phản ứng của hai môn đệ sau khi nhận ra Chúa?
 
GỢI Ý SUY NIỆM: Bạn có thích cách thức Chúa Giêsu đến gặp hai môn đệ Emmau không? Bạn thích ở những điểm nào? Chúa phục sinh gặp hai môn đệ ở “dọc đường” (Lc 24,32.35). Có khi nào bạn gặp Chúa Giêsu ở ngoài đường không?

PHẦN TRẢ LỜI
  1. Chúa Giêsu phục sinh khiêm tốn vì chính Ngài chủ động đến gần và cùng đi với hai môn đệ về làng Emmau. Hai người này đã bỏ nhóm môn đệ ở Giêrusalem để về lại gia đình của mình. Nhưng hai ông không nhận ra Ngài, “vì mắt của họ còn bị ngăn cản” (Lc 24,16). Có thể nói sự ngăn cản này đến từ Thiên Chúa. Thiên Chúa chưa muốn cho họ thấy ngay Thầy Giêsu của họ đã phục sinh và đang đi với họ. Thiên Chúa đòi họ phải đi qua một tiến trình trước khi nhận ra Thầy. Đó là nghe lời giảng của Thầy về Kinh Thánh, và nhìn thấy Thầy bẻ bánh trao cho hai ông. Chỉ khi ấy, “mắt họ mở ra và họ nhận ra Ngài” (Lc 24,31).
  2. Hai môn đệ đang đắm chìm trong câu chuyện về Đức Giêsu thì chính Đức Giêsu tiến lại và cùng đi với họ. Ngài muốn tham dự vào câu chuyện của họ. Ngài thương họ và muốn chia sẻ nỗi đau của họ. Chính vì thế, dù biết rõ, Ngài vẫn hỏi xem họ đang trao đổi chuyện gì vậy (Lc 24,17). Đức Giêsu phục sinh cho thấy mình quan tâm đến điều họ đang nặng lòng. Câu trả lời của ông Clêôpát có chút mỉa mai (Lc 24,18), nhưng không vì thế mà Ngài cắt đứt cuộc đối thoại. Ngài tiếp tục hỏi: “Chuyện gì vậy?” (Lc 24,19). Thái độ khiêm tốn và quan tâm của người khách lạ đã làm cho hai môn đệ làm được điều không dễ, đó là chia sẻ nỗi đau sâu kín của mình với một người xa lạ tình cờ gặp trên đường. Kỹ năng gợi ý của Đức Giêsu bắt nguồn từ tình thương đối với hai môn đệ. Ngài muốn giúp họ nên phải kéo dài cuộc đối thoại bằng cách gợi chuyện.
  3. Hai môn đệ này mất niềm hy vọng khi họ nói: “Trước đây chúng tôi đã hy vọng…” (Lc 24,21). Họ mất niềm tin vào các phụ nữ trong nhóm khi họ không tin những gì các bà kể lại (Lc 24,22-23). Sau khi Đấng phục sinh biến đi, họ mới nhớ lại là “trái tim của họ đã bừng cháy” khi nghe Chúa giảng Kinh Thánh dọc đường(Lc 24,32). Như thế trước đây, trái tim của họ đã có phần nguội lạnh.
  4. Hai môn đệ đau buồn về chuyện Thầy Giêsu của họ, người họ tin là một ngôn sứ đầy uy quyền, trong việc làm lẫn lời nói, trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Họ cũng tin Thầy là đấng sẽ cứu chuộc Ítraen, sẽ đánh đuổi ngoại bang để khôi phục lại nước Ítraen độc lập (x. Cv 1,6). Vậy mà Thầy đã chết vì bị đóng đinh vào thập giá. Nay đã được ba ngày rồi. Đâu còn gì để hy vọng nữa! (Lc 24,19-21).
  5. Chúa phục sinh dẫn hai ông đi vào Sách Thánh, từ các sách Ngũ Thư của Môsê đến mọi sách ngôn sứ (Lc 24,25-27). Từ đó Ngài cho hai ông thấy những điều liên quan đến Ngài trong toàn bộ Kinh Thánh. Nhờ lời giảng giải Kinh Thánh của Chúa phục sinh mà hai ông hiểu rằng: Đức Kitô phải chịu đau khổ để vào vinh quang. Thầy của họ cũng vậy. Đau khổ và cái chết của Thầy chỉ là một giai đoạn tạm thời trước khi Thầy được hưởng vinh quang mãi mãi. Nhờ nghe giảng Kinh Thánh mà hai ông thấy nhẹ lòng, nút thắt được tháo gỡ.
  6. Câu chuyện dọc đường của Chúa Giêsu với hai môn đệ được coi là thành công, vì hai ông đã nài ép Ngài ở lại với họ, khi Ngài có ý tiếp tục đi xa hơn. Sau này họ nhận ra: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và cắt nghĩa Kinh Thánh cho chúng ta, trái tim chúng ta đã chẳng bùng cháy lên sao?” (Lc 24,32).  Lời giảng của Chúa Giêsu chạm được vào trái tim của họ.   
  7. Dựa trên Lc 24,30-31 ta thấy hai môn đệ nhận ra Chúa khi Ngài bẻ bánh trao cho họ. Lúc đó mắt họ hết bị ngăn cản (Lc 24,16), nhưng mở ra để nhận ra Ngài (Lc 24,31). Dĩ nhiên, hai môn đệ lúc nào mà chẳng mở mắt, nhưng “mở mắt” ở đây để chỉ một hành động của Thiên Chúa. Để nhận ra Chúa Giêsu phục sinh, cần có sự trợ giúp của Thiên Chúa. Đúng là hai môn đệ đã nhận ra Chúa khi Ngài bẻ bánh (Lc 24,35), nhưng không nên quên rằng toàn bộ câu chuyện dọc đường giữa Chúa Giêsu và hai ông cũng góp phần quan trọng cho việc nhận ra này.
  8. Ngay lúc nhận ra Chúa, hai ông đứng lên, quay về lại Giêrusalem để gặp nhóm Mười Một và các bạn khác (Lc 24,33-35). Hai ông muốn đi ngay vì lòng họ quá vui; họ có một niềm vui lớn cần chia sẻ gấp. Hai ông đã ra khỏi sự buồn bã thất vọng của mình. Không còn lý do gì để về ở nhà nữa. Họ muốn quay trở lại với cộng đoàn ở Giêrusalem để kể lại cho mọi người về kinh nghiệm mình mới có được. Họ muốn ở lại với cộng đoàn.

Lc 24,13-35

Cũng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số.14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra.15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ.16Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người.17 Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ? “ Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay”.19 Đức Giê-su hỏi: “Chuyện gì vậy ? “ Họ thưa: “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân.20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá.21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi.22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm,23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống.24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy”.

25 Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ!26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ?27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa.29 Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn”. Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ.30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ.31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất.32 Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ? “

33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó.34 Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn”.35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

Học Hỏi:

1. Đọc Lc 24,13-16. Bạn thấy Chúa Giêsu phục sinh khiêm tốn ở điểm nào ? Điều gì ngăn cản mắt hai môn đệ khiến họ không nhận ra Thầy mình ? Đọc Lc 9,45;18,34.

2. Đọc Lc 24,17-19. Bạn nghĩ gì về kỹ năng gợi chuyện của Chúa Giêsu? Làm sao có được kỹ năng này?

3. Dựa vào Lc 24,18-32, hãy cho thấy hai môn đệ này thiếu lòng tin, lòng mến và niềm hy vọng.

4. Đọc Lc 24,19-21. Điều gì làm hai môn đệ thất vọng và đau buồn ? Đọc thêm Cv 1,6.

5. Dựa vào Lc 24,25-27, hãy cho biết Chúa Giêsu đã làm gì để giúp họ lấy lại lòng tin ?

6. Đọc Lc 24,28-32. Hãy cho thấy cuộc nói chuyện của Chúa Giêsu với hai môn đệ đã thành công.

7. Đọc 24,30-31.35. Nhờ đâu mà hai môn đệ nhận ra người khách lạ đi với mình là Chúa Giêsu ?

8. Đọc 24,33-35. Bạn nghĩ gì về phản ứng của hai môn đệ sau khi nhận ra Chúa ?

9. Hãy nói cho một người chưa là Kitô hữu biết dựa vào đâu mà bạn tin rằng Chúa Giêsu đã phục sinh ?

10. Bài Phúc âm này có mấy cụm từ “dọc đường” ? Hôm nay Chúa Giêsu có đến gặp ta như người khách lạ ở dọc đường không ? Khi buồn chán, bạn có gặp Ngài ở chỗ nào khác không ?

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

dcgiuseminh
logo nen vuong
 
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập68
  • Máy chủ tìm kiếm15
  • Khách viếng thăm53
  • Hôm nay14,840
  • Tháng hiện tại169,488
  • Tổng lượt truy cập13,865,054

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây