Học hỏi Phúc âm: Chúa nhật 16 Thường niên năm A

Thứ sáu - 21/07/2023 05:15  489
Tin Mừng thánh Mátthêu 13,1-23

Hôm ấy, Đức Giêsu từ trong nhà đi ra ngồi ở ven Biển Hồ.2 Dân chúng tụ họp bên Người rất đông, nên Người phải xuống thuyền mà ngồi, còn tất cả dân chúng thì đứng trên bờ.3 Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều.

4 Trong khi người ấy gieo, thì có những hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất.5 Có những hạt rơi trên nơi sỏi đá, chỗ đất không có nhiều; nó mọc ngay, vì đất không sâu;6 nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô.7 Có những hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt.8 Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nên sinh hoa kết quả: hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục.9 Ai có tai thì nghe."

10 Các môn đệ đến gần hỏi Đức Giêsu rằng: "Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ? "11 Người đáp: "Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không.12 Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất.13 Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe không hiểu.14 Thế là đối với họ đã ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ I-sai-a, rằng: Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy;15 vì lòng dân này đã ra chai đá: chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành.
16 "Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe.17 Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.

18 "Vậy anh em hãy nghe dụ ngôn người gieo giống.19 Hễ ai nghe lời rao giảng Nước Trời mà không hiểu, thì quỷ dữ đến cướp đi điều đã gieo trong lòng người ấy: đó là kẻ đã được gieo bên vệ đường.20 Còn kẻ được gieo trên nơi sỏi đá, đó là kẻ nghe Lời và liền vui vẻ đón nhận.21 Nhưng nó không đâm rễ mà là kẻ nhất thời: khi gặp gian nan hay bị ngược đãi vì Lời, nó vấp ngã ngay.22 Còn kẻ được gieo vào bụi gai, đó là kẻ nghe Lời, nhưng nỗi lo lắng sự đời, và bả vinh hoa phú quý bóp nghẹt, khiến Lời không sinh hoa kết quả gì.23 Còn kẻ được gieo trên đất tốt, đó là kẻ nghe Lời và hiểu, thì tất nhiên sinh hoa kết quả và làm ra, kẻ được gấp trăm, kẻ được sáu chục, kẻ được ba chục."

Câu hỏi
  1. Bài Tin Mừng của Chúa Nhật hôm nay có mấy dụ ngôn ? Đức Giêsu nói với dân chúng những dụ ngôn nào ? Và Ngài đã giải thích cho các môn đệ dụ ngôn nào ?
  2. Dụ ngôn người gieo hạt (Mt 13,3-8) với dụ ngôn cỏ lùng (Mt 13,24-30) có gì khác nhau và giống nhau ?
  3. Đọc Mt 13,25-26. Kẻ thù trong câu này là ai ? Bạn biết gì về tính chất của cỏ lùng ?
  4. Đọc Mt 13,27-28. Những đầy tớ phản ứng thế nào khi thấy cỏ lùng mọc đầy ruộng ?
  5. Đọc Mt 13,29-30. Bạn nghĩ gì về những mệnh lệnh của ông chủ ? Ông chủ là người thế nào ?
  6. Đọc Mt 13,36. Đức Giêsu giải thích ý nghĩa của dụ ngôn cỏ lùng ở đâu và cho ai ? Đọc Mt 13,1.
  7. Đọc Mt 13,37-42. Lời giải thích của Đức Giêsu về từng hình ảnh trong dụ ngôn ở Mt 13,24-30 có gì đánh động bạn ?
  8. Đọc Mt 13,31-33. Bạn thấy hai dụ ngôn này có gì giống nhau ? Đâu là nội dung của chúng ?

GỢI Ý SUY NIỆM: Bạn có thấy “cỏ lùng” trong cánh đồng thế giới, trong Giáo Hội hay ngay trong cộng đoàn nhỏ của bạn không ? Cỏ lùng chẳng bao giờ thành lúa, nhưng “con cái của ác thần” có thể trở thành “con cái của Nước Trời” không ?

PHẦN TRẢ LỜI

  1. Bài Tin Mừng hôm nay có 3 dụ ngôn: dụ ngôn cỏ lùng, dụ ngôn hạt cải và dụ ngôn men trong bột. Cả ba đều là dụ ngôn về Nước Trời, đều bắt đầu bằng câu “Nước Trời được ví như” hay “Nước Trời giống như” (Mt 13, 24.31.33). Đức Giêsu nói ba dụ ngôn này với dân chúng (Mt 13,24-35). Sau đó khi về nhà, các môn đệ hỏi về ý nghĩa của dụ ngôn cỏ lùng nên Ngài mới giải thích riêng cho họ về dụ ngôn trên (Mt 13,36-43). Có lẽ dụ ngôn cỏ lùng khá khó hiểu đối với họ.
  2. Hai dụ ngôn có một số điểm giống nhau và khác nhau. Cả hai đều là những dụ ngôn của Đức Giêsu về Nước Trời. Cả hai đều nói đến chuyện một người đi gieo hạt giống (Mt 13,3.24). Tuy nhiên, cũng có những điểm khác nhau. Trong dụ ngôn người gieo giống, chỉ có một người gieo, và anh ấy gieo cùng một loại hạt giống trên những loại đất có chất lượng khác nhau, từ đó có kết quả khác nhau. Trong dụ ngôn cỏ lùng, có hai người gieo, một là ông chủ nhà, hai là kẻ thù của ông (Mt 13,25.27). Ở đây đất chỉ có một loại, đó là thửa đất ruộng của ông chủ (Mt 13,27), nhưng lại có hai loại hạt được gieo: hạt giống tốt và cỏ lùng (Mt 13,24-25). Trong dụ ngôn cỏ lùng, ta không thấy rõ cỏ lùng đã ảnh hưởng thế nào trên lúa, chỉ biết cuối cùng thì cỏ lùng bị đốt đi còn lúa được thu vào kho lẫm (Mt 13,30).
  3. Trong dụ ngôn cỏ lùng có sự xuất hiện và hoạt động của “kẻ thù” của ông chủ ruộng lúa. Hẳn kẻ thù là người muốn làm hại ông chủ, không muốn cho ruộng lúa của ông được thành công. Lợi dụng lúc mọi người ngủ, anh ta lén lút đến gieo cỏ lùng vào giữa lúa, rồi chuồn đi (Mt 13,25).

Cỏ lùng (zizánia) là một loại cỏ dại, có độc tố, mọc mạnh hơn lúa và làm hại lúa. Trong giai đoạn đầu, cỏ lùng rất giống cây lúa, bởi đó gần như không thể phân biệt được cỏ với lúa. Khi lúa trổ bông, người ta mới nhận ra cỏ lùng (Mt 13,26). Hơn nữa, khi mọc chung với lúa, rễ của cỏ và lúa quấn vào nhau, tách ra không dễ (Mt 13,29). Ngày xưa chưa có thuốc diệt cỏ nên nhà nông phải luôn vất vả để loại bỏ thứ cỏ này.

  1. Những đầy tớ của ông chủ ngạc nhiên vì sự xuất hiện của có lùng trong ruộng lúa. Họ biết chắc ông chủ chỉ gieo giống lúa tốt, vậy bởi đâu mà có cỏ lùng. Khi biết kẻ thù đã làm chuyện đó, họ muốn đi ra để gom cỏ lùng, vì họ sợ cỏ lùng làm hại lúa (Mt 13,27-28). Thái độ của những đầy tớ được coi là tự nhiên. Họ muốn tìm cho ra nguyên nhân của hiện tượng cỏ lùng. Và hơn nữa, khi tìm thấy nguyên nhân, họ lập tức muốn giải quyết ngay vấn đề. Nếu kẻ thù đã gieo cỏ lùng vào, thì họ muốn nhổ ra ngay. Tuy nhiên, họ cũng sẵn sàng làm theo ý chủ: “Ông có muốn…” (Mt 13,28).
  2. Thái độ của ông chủ là ngăn cản không cho họ vội vã đi gom cỏ lùng. Ông sợ khi dọn cỏ lùng, họ lại làm bật luôn cả rễ lúa (Mt 13,29). Vậy chi bằng cứ để cả cỏ lẫn lúa sống chung với nhau cho đến mùa gặt. Khi ấy, ông sẽ sai người đi gom cỏ lùng trước, bó lại và đốt đi. Rồi sau đó mới cắt lúa để thu vào kho lẫm (Mt 13,30). Lời của ông chủ cho thấy ông không phản ứng vội vã trước hiện tượng cỏ lùng. Đối với ông, cây lúa thì quan trọng hơn. Ông không muốn vì diệt cỏ lùng mà làm chết cây lúa. Đó là lý do tại sao ông chấp nhận để cho lúa sống chung với cỏ lùng, dù ông biết cỏ lùng có ảnh hưởng không tốt trên cây lúa. Ông chủ kiên nhẫn đợi đến mùa gặt, khi cây lúa đã đến thời điểm thu hoạch, lúc ấy ông mới đốt cỏ lùng.
  3. Khi từ Biển Hồ về nhà (x. Mt 13,1), theo lời yêu cầu của các môn đệ (Mt 13,36), Đức Giêsu đã giải thích riêng cho họ dụ ngôn cỏ lùng, cẩn thận từng chi tiết một (Mt 13,37-39). Vậy lúc mới nghe, các môn đệ không hiểu dụ ngôn này, nhưng sau khi được Thầy Giêsu giải thích lúc ở nhà, họ đã hiểu (Mt 13,51).
  4. Đức Giêsu đã giải thích dụ ngôn cỏ lùng trong Mt 13,37-43. Cả thế giới này (kosmos) là ruộng lúa của ông chủ, tức là của Đức Giêsu hay của Con Người. Ngài đã gieo hạt giống tốt là con cái của Nước Trời trong thế giới này, còn quỷ thì gieo cỏ lùng là con cái của ác thần. Đó là tình cảnh của thế giới xưa cũng như nay, một thế giới vàng thau lẫn lộn. Quỷ (diabolos) có mặt và hoạt động trong thế giới, lôi kéo được một số người đứng về phe nó và làm tay sai cho nó. Quỷ đã biến họ thành “con cái của ác thần”, đứng ở thế đối nghịch với “con cái của Nước Trời”.

Đức Giêsu khuyên chúng ta có thái độ bao dung, nhẫn nhịn, chấp nhận tình trạng “con cái của Nước Trời” sống chung với “con cái của ác thần” như lúa sống chung với cỏ lùng trong ruộng. Án phạt cho “con cái của ác thần” chỉ diễn ra vào ngày tận thế. Vào ngày ấy những kẻ làm điều gian ác mới bị trừng phạt nặng nề (Mt 13,40-42). Họ sẽ bị tống ra khỏi Nước của Con Người, còn những người công chính được nhận vào Nước Cha (Mt 13,41.43).

  1. Dụ ngôn hạt cải và dụ ngôn men trong bột (Mt 13,31-33) là hai dụ ngôn nói về bước đầu nhỏ bé và sự lớn mạnh của Nước Trời. Việc rao giảng của Đức Giêsu lúc đầu chỉ nhỏ như hạt cải, nhưng chẳng bao lâu nó trở thành cây to bóng cả cho chim trời đến trú ngụ. Nắm men nhỏ được vùi vào “ba thúng bột”, lượng bột lớn đủ cho cả trăm người ăn. Vậy mà nắm men đó có khả năng làm cả khối bột lớn lên men. Tuy được “vùi” trong âm thầm, nhưng lời loan báo Nước Trời của Đức Giêsu có sức biến đổi mạnh mẽ và phổ quát.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

ducchasi
 
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập112
  • Máy chủ tìm kiếm31
  • Khách viếng thăm81
  • Hôm nay23,536
  • Tháng hiện tại325,667
  • Tổng lượt truy cập46,687,271

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây