THƯƠNG ĐẾN CÁC ĐẲNG LINH HỒN
Vòng đời cứ quay
Nào người có hay
Ngoảnh đi nhìn lại
Hết một kiếp người.
Dù chỉ hai mươi
Hay đã bảy mươi
Mãi luôn sống tốt
Không nuối tiếc gì!
Một mai khép mi
An bình ra đi
Hân hoan thư thái
Về với Chúa yêu.
Giờ đây còn nhiều
Biết bao nhiêu điều
Khẩn cầu lên Chúa
Các đẳng linh hồn.
Sóng xô dập dồn
Xin Đấng chí tôn
Chạnh lòng thương xót
Tha thứ lỗi lầm.
Cuộc sống âm thầm
Dù những thăng trầm
Khi còn dương thế
Hết lòng cậy trông.
Nguyện dâng cõi lòng
Bao phen mỏi mong
Linh hồn các đẳng
Xin Chúa đoái thương.
Lm. Xuân Hy Vọng
Thạch Viên Thị, 17.10.2020
MÀU TÍM NGUYỆN CẦU
Trong sắc màu, có ‘tím’ tôi
Đượm nét buồn giữa dòng đời hối hả;
Mãi vấn vương riêng mình ta
Người ra đi, nỗi xót xa ngày ấy.
Tím nhạt nhoà lạ lắm thay
Như thiếu nữ má hây hây e lệ.
Tay vẫy chào bình minh về rực sáng
Chờ hoàng hôn xuống, mây ngàn khuất xa.
Tiễn người thân, (hay) kẻ xa lạ
Trong tiếng lòng, lời bi ca đau thương
Xuôi tay nhắm mắt lên đường
Trở về bụi đất, dặm trường mỏi mong.
‘Tím’ tôi đây vẫn cậy trông
Nguyện xin Thiên Chúa mở lòng khoan nhân
Dủ tình tuôn đổ thánh ân
Thương trông ghé mắt ân cần chứa chan.
Các đẳng linh hồn khóc than
Luyện hình như chuyến đò ngang hành trình.
Nhờ lòng xót thương, công minh
Dẫn đưa về bến an bình mãi liên.
Xin tha thứ thuở sanh tiền
Lỗi con trót phạm triền miên tháng ngày.
Giờ đây bên Chúa phúc thay
Thông phần sự sống ngất ngây muôn đời.
Lm. Xuân Hy Vọng
Tháng cầu cho các Đẳng linh hồn.
CÁI CHẾT ĐÁNG SỢ CHĂNG?
Đã là con người xác phàm nhân thế, thì đứng trước cái chết, ai mà chẳng sợ. Đức Giê-su trong vườn Cây Dầu (Gét-si-ma-ni) đối diện với cuộc tử nạn, Ngài cũng sợ, nhưng không thoái lui: "...Xin vâng theo ý Cha, đừng theo ý con” (x. Mt 26, 39).
Lẽ thường tình, cái chết là một sự dứt bỏ, nó chia lìa hai người bạn thân thiết nhất đó là linh hồn và thể xác. Cái chết là một cuộc hành trình, một chuyến đi cô đơn nhất vì phải để lại sau lưng tất cả những gì mình quyến luyến nhất (người thân yêu, tiền tài, địa vị, chức tước, thành công, thành đạt, kể cả những gì nuối tiếc). Nó sẽ chấm dứt tất cả những gì chúng ta đã đầu tư trong cuộc đời. Chính vì thế nó thường làm cho chúng ta bàng hoàng và sợ hãi.
Thế nhưng, với nhãn quan của người Ki-tô hữu, chúng ta nhìn cái chết dưới ánh sáng đức tin, chan chứa niềm cậy trông Phục sinh của Đức Giê-su. Thật vậy dưới ánh sáng đức tin thì cái chết chẳng phải là một chấm dứt/kết thúc, mà là một khởi đầu/khởi sự; chẳng phải là một chuyến ra đi vô định, mà là cuộc trở về nhà Cha mãi mãi; chẳng phải là một chia lìa vĩnh viễn, nhưng là một kết hợp mật thiết với Thiên Chúa, với chư Thánh nam nữ, với anh chị em (những người ra đi trước chúng ta). Từ đó chúng ta rút ra rằng: trước cái chết, ai cũng sợ, nhưng thực sự không "đáng" sợ!
Xin tưởng nhớ đến ông bà, cha mẹ, tổ tiên, quý cha, sơ, thầy, gia đình, bạn bè thân hữu, anh chị em giáo dân, nạn nhân của mọi tai ương-tội ác-bệnh dịch, các hài nhi, thai nhi chưa một lần được 'khóc' chào đời. Nguyện xin lòng nhân hậu Chúa vượt trên mọi nỗi sợ hãi, yếu hèn, thiếu thốn của con người mỏng dòn chúng con, thương đón nhận các linh hồn ấy vào Nước Trời. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng