Thi Ca Suy Niệm Chúa Nhật V Mùa Chay A

Thứ bảy - 28/03/2020 22:49  212
CHÚA NHẬT 5 MÙA CHAY. A
(Ga 11:1-45)





SỰ SỐNG

La-za-rô chết ba ngày,
Mồ chôn xác rữa, ai hay phận người.
Phàm nhân sống chết ở đời,
Tự nhiên theo luật, ơn trời trao ban.
Ma-ry tin nhắn nài van,
Chúa về thăm bạn, bệnh nan khó lành.
Vài ngày lưu lại trong thành,
Biết rằng ông chết, du hành hỏi han.
Họ hàng thân quyến khóc than,
Mar-tha gặp Chúa, kêu van đôi lời,
Em con vắn số cuộc đời,
Ơn Thầy cứu giúp, chưa rời thế gian.
Quyền Thầy cao cả trên ban,
Em con đã chết, yên hàn tấm thân.
Ra đi tới mộ sát gần,
Giê-su thổn thức, thế trần lệ rơi.
Thương thay kiếp sống con người,
Ngước lên cầu nguyên, tuyệt vời ân thiên.
Bước ra khỏi mộ nhãn tiền,
La-za-rô sống, nhân hiền trời ban.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York









Người Ấn Độ có một suy tư nói rằng khi bạn mở mắt chào đời, bạn khóc và mọi người quanh bạn thì vui mừng. Bạn tiếp tục sống cuộc đời riêng tư. Khi bạn nhắm mắt lìa đời. Mọi người chung quanh sẽ khóc thương bạn, nhưng bạn lại vui trong an bình.
   
Câu truyện của ông Lazarô trong bài Phúc Âm hôm nay nhắc nhớ về cuộc đời của mỗi người chúng ta. Có sinh ắt có tử. Sinh ra là chúng ta bắt đầu đi dần tới sự chết. Lazarô chia sẻ cuộc sống như mỗi người chúng ta. Có sinh ra, lớn lên, rồi bệnh hoạn và chết. Khi chết đi đã có nhiều người thương tiếc. Chính Chúa Giêsu và các tông đồ cũng nhớ thương đến nhỏ lệ.
     
Đứng trước sự chết, con người đành bó tay. Một khi đã tắt hơi thở trở về cõi bên kia, khoa học văn minh cũng đầu hàng. Lazarô chết, có nhiều người đến viếng thăm. Người ta đã chôn xác ông ta được ba ngày rồi. Có nghĩa là theo luật tự nhiên xác đã đang rữa thối.
   
Rất may mắn, nơi đây có sự hiện diện của Đấng ban sự sống. Chúa Giêsu chính là nguồn sống. Chúa đã dùng quyền phép mình cho Lazarô chết ba ngày được sống lại. Quyền năng của Chúa cao vượt trí khôn loài người. Không ai có thể hiểu được. Mọi người trố mắt nhìn xem, nhưng không hiểu. Thiên Chúa đứng cạnh bên mà người ta vẫn không nhận ra. Chính Chúa đã phán: “Ta là sự sống và là sự sống lai. Ai tin vào Ta sẽ không phải chết”.
    
Chúng ta thường thấy trên các tấm bia mộ nơi nghĩa trang, đều có ghi tên tuổi và năm tháng ngày sinh và ngày từ trần. Các con số được ghi qua một gạch nối. Cuộc sống dài hay ngắn cũng chỉ có một gạch nối bẳng nhau. Gạch nối là biểu hiệu cho biết thời gian chúng ta đã sống bao lâu trên trần gian. Thật vậy, đời sống dài hay ngắn không quan trọng. Chỉ quan trọng là làm sao chúng ta sống một cuộc đời có ý nghĩa và để lại nhiều mến thương.
    
Chúa Giêsu sau khi bị kết án tử hình trên thập giá và chôn trong mồ, Chúa đã sống lại vinh hiển. Đây chính là niềm hy vọng sống lại ngày sau hết của chúng ta. Chúa Giêsu là đầu chi thể, tất cả chúng ta là chi thể mầu nhiệm của Ngài. Chúa đi trước mở lối cho chúng ta bước theo. Đặt niềm tin tưởng nơi Chúa Kitô phục sinh, chúng ta cũng sẽ được phục sinh với Ngài.        

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York



SƠN CA LINH

SA MẠC,
HANG TOẠI ĐẠO
VÀ “MÙA CHAY CORONA”
(Chút cảm nhận về Mùa Chay 2020 trước đại dịch Covid-19)

Lịch sử con người,
Hay những trang dài của “thiên tình ca cứu độ”,
khi nầy, lúc nọ dấu thời gian thăng trầm,
Một thời đại đế Pharaô, với nô lệ gông cùm
Hay những tháng năm dài,
Dưới triều Nerô, Diôclêtianô, những bạo chúa lừng danh bách hại. (1)

Nếu sa mạc luôn đi liền với cuộc “Xuất hành” vĩ đại,
Thì một thời bách hại,
Làm sao quên chuyện những “hang toại đạo” tối tăm !
Nhưng với “Dân được chọn”,
Khát khô hoang mạc, chỉ là thời gian “trăng mật êm đềm”,
Để Chúa dẫn dân về
Bến bình yên của một thiên đường quê hương “Đất Hứa”.

Dẫu hí trường Côlôsêum,
Ngập máu đào vì những tên bạo chúa,
Thì lại sản sinh,
Những chứng nhân anh hùng như Phêrô, Phaolô, Anê, Lucia…
Cuộc trường hành của Dân Chúa, một bản tình ca,
Mà giai điệu tuyệt vời,
và tiết tấu được dệt bằng tình yêu và đức tin son sắt.

Mùa Chay năm nay,
Dân Chúa đang sống lại “kinh nghiệm vàng” bất diệt,
Một thời “sa mạc”, một thời “hang toại đạo” của ngàn xưa.
Con virus Corona
và “tên bạo chúa dấu mặt” tàn bạo chẳng vừa,
ép Dân Chúa phải trở lại những tháng ngày điêu linh khổ ải.

Vào sa mạc
để lần nữa biết thế nào là nỗi khát khao khi không còn Thánh lễ.
Xuống hang toại đạo,
Để lần nữa biết thế nào là thánh đường đã đóng cửa cài then.
Phải chấp nhận bị loại trừ, dè  bĩu, ghét ghen…
Để một lần nữa,
Biết thế nào là con đường đau thương khổ giá.

Và để thêm một lần,
Bình tâm đọc lại những trang Khải Huyền mà không thấy xa lạ,
Chuyện “người phụ nữ trốn vào sa mạc
vì sự săn đuổi của Mãng xà” (2)
Hay chuyện, “chiều thứ sáu, đồi Canvê bóng tối phủ bao la” (3)
Nhưng rồi, Pharaô, Philatô, Nêrô,..
Ngay cả Tập Cận Bình hôm nay, rồi cũng tan thành mây khói.

Và để thêm một lần xác tín vào con đường Mùa Chay réo gọi:
Mùa hy sinh, mùa cầu nguyện, mùa chiến thắng vượt qua.
Nên cho dẫu: sa mạc, hang toại đạo, hay bóng tối Corona…
Ánh sáng, niềm hy vọng Phục Sinh,
đang loé sáng, bừng lên nơi cuối chân trời lịch sử.

Sơn Ca Linh (27.3.2020)
GHI CHÚ:

(1) Hoàng đế Nêron tại Roma (64-67): Sau cuộc hỏa hoạn từ 18 đến 24-7-64 tại Roma, Nêron đổ lỗi cho các Kitô hữu. Từng đoàn tín hữu bị đẩy ra hí trường để xoa dịu dư luận và làm trò tiêu khiển. Nêron bắt họ đấu gươm, đấu với thú dữ hoặc đóng đinh, tẩm dầu, đốt đuốc. Nhưng các tín hữu bỏ vũ khí ôm nhau chúc bình an; không chống trả với thú lẫn người. Họ bình thản đợi chờ ngày cứu thoát đang đến.
Hoàng đế Diôclêtianô (303-313): Để cai trị cho hiệu quả, Diôclêtianô áp dụng chính sách tứ quyền (Tétrarchie) : Bên Đông, ông chọn một phụ tá Galêrio, Bên Tây, Constantin Chlorus chọn Maximiano. Roma có 96 tỉnh nay sát nhập lại còn 12 tỉnh. Pháp luật được áp dụng gắt gao. Việc thờ cúng hoàng đế đạt đến thời vàng son, trở thành nghi lễ triều đình. Đây là lý do khiến hoàng đế nghi ngờ các tín hữu. Từ 298, Galêrio buộc tất cả quân nhân phải dâng cúng. Sau đó ông áp lực để Diôclêtiano tung ra bốn sắc lệnh cấm đạo năm 303. Ngoài các biện pháp của Decius, hoàng đế còn ra lệnh thiêu hủy Sách Thánh, triệt hạ các nơi thờ phượng. Do tổ chức chính trị chặt chẽ, các quan địa phương phải răm rắp tuân theo. Nhiều hình khổ mới được sáng tạo để gây kinh hoàng cho các tín hữu. Năm 311, Maximiano Daia còn cho rảy nước tế thần trên mọi thực phẩm ở chợ ... Thời này có nhiều vị tử đạo trong quân đội như Sebastiano (+296), Georgio (+303), đại đội Maximiano, và có nhiều thánh nữ tử đạo để vẹn toàn tiết hạnh như Agnes, Lucia, Catarina ...
Nguồn: LINH MỤC PHANXICÔ XAVIE ĐÀO TRUNG HIỆU OP. Lịch Sử Giáo Hội Công Giáo - Chương 2: Giáo Hội giữa thế giới bị hiểu lầm. Link: http://conggiao.info/giao-hoi-giua-the-gioi-bi-hieu-lam-d-27843
(2) Kh 12,1-6.
(3) Mt 27,45-50

NGỠ NGÀNG
(Chút cảm nhận huyền nhiệm “TRUYỀN TIN”- Lc 1,26-38)




Ngỡ ngàng một sáng mùa xuân,
Đường quê bước nhẹ thiên thần truyền tin.
Hiên nghèo thoáng dáng Nữ Trinh,
Lặng thầm trong cõi nguyện kinh nhiệm mầu.

Ngỡ ngàng chỉ mấy lời đầu:
“Mừng vui lên đấng dạt dào Thiên ân.
Đấng Tối Cao, Chúa Quyền năng,
Cùng người yên ngự vĩnh hằng từ đây”.

Ngỡ ngàng thêm chuyện thế nầy:
“Rồi đây người sẽ thụ thai nhiệm mầu,
Người sinh Con Đấng Tối Cao,
Nối dòng Đa-vít Ước Giao ngàn đời.”

Ngỡ ngàng Mẹ đã mở lời:
“Đồng trinh khấn nguyện làm sao được mà !”
“Thánh Linh rợp bóng trên Bà,
Quyền năng Thiên Chúa bao la diệu vời”

Ngỡ ngàng thay Chúa vào đời,
Là Đấng Cứu Độ là Lời toàn năng.
Đấng từ nơi cõi vĩnh hằng,
Nay thân cát bụi thấp hèn phàm nhân.

Ngỡ ngàng hai tiếng “XIN VÂNG”,
“Tôi đây tỳ nữ mang thân dại khờ.
Kính xin Thiên Chúa tôi thờ,
Thành toàn thánh ý đôi bờ Ứớc Giao”.

Ngỡ ngàng một cuộc đổi trao,
Chúa làm người để nâng cao phận người.
Phút “Truyền Tin” ấy diệu vời,
Ngỡ ngàng đến mãi muôn đời chưa nguôi.

Sơn Ca Linh (Truyền Tin 2020)



CHÀNG HOẠ SĨ MÙ
VÀ BỨC TRANH MANG GAM MÀU ÁNH SÁNG
(Chút cảm nhận về câu chuyện Tin Mừng “Người mù từ lúc mới sinh – Ga 9,1-41)








Mỗi ngày,
Dẫu bình minh lên,
Hoàng hôn chưa xuống,
Bức tranh đời vẫn cứ một màu đen.

Con đường Bergamo,
Những chiếc xe chở quan tài lặng lẽ đêm đen,
Những bầy quạ đen ngập đường Vũ Hán…!
Teheran, New York, Daegu…toàn gam mau đen xám,
Lưỡi hái tử thần
tấm lưới dày Covid-19, đen xám mênh mông.

Bức tranh đời và những chàng hoạ sĩ cuồng ngông,
Cọ đen, mực đen,
Nên tuyệt phẩm chỉ một gam màu đen u ám.
Cỏ cây đen trơ xương gầy sau những cơn hoả hoạn,
Dòng sông đen, đầy chất thải và rác rưởi tanh hôi.
Bờ biển đen cá chết thảm dập dềnh trôi,
Bầu trời đen ngùn ngụt lên trăm ngàn ống khói.

Ai vẽ màu đen lên những cuộc đời xanh tươi rói,
Chập chững vào đời
Như mò mẫm con đường hầm tăm tối mênh mang.
Màu đen của hận thù, bạo lực, chiến tranh,
Màu đen của nô lệ, độc tài, tham lam, giả dối…

Ôi, những chàng hoạ sĩ “sáng mắt” kiêu căng của thế giới,
Cứ tưởng cầm trong tay cây cọ uy quyền,
Cứ tưởng vũ trụ nầy chỉ hoà được mỗi màu đen,
Và cứ tưởng bức tranh đời của riêng ta là đẹp nhất !

Không !
Những cánh huệ giữa cánh đồng ngoài kia mới là tuyệt tác,
Con chim sẻ trên trời, tiếng cười của những em thơ,
Tiếng võng trưa hè hoà tiếng mẹ những lời ru,
Nhịp bước chân cha bùn lầy,
áo đẩm mồ hôi, mùi tình yêu…
mới là những bức tranh mỹ miều xứng đáng.

Nên thế giới,
Đang cần những chàng hoạ sĩ mù mang con tim rực sáng,
Khao khát vẽ bức tranh đời,
Bằng chất liệu và những gam màu của hy vọng, tin, yêu.
Bằng đôi tay rộng mở sẻ chia, phục vụ sớm chiều,
Bằng trái tim bao dung
đong đầy dòng máu thắm của tình yêu thuận hoà tha thứ.

Vâng,
Bức tranh đời sáng đẹp nước non xanh cẩm tú,
Được vẽ bằng
đôi mắt tâm hồn là cuộc hội ngộ của niềm tin.
Chàng hoạ sĩ mù ngày ấy, tên cùng đinh mạt hạng ăn xin,
Đơn giản thôi, đã gặp, đã quỳ xuống,
Đã thân thưa: “LẠY THẦY CON TIN”, mấy lời ấp úng.
Và bỗng dưng bức tranh thế giới vốn màu đen,
Sản phẩm của vô tình, vô tín, của đố kỵ ghét ghen,
đã có được bức tranh,
Bức tranh đời tuyệt mỹ với gam màu ánh sáng.

Sơn Ca Linh (21.3.2020)










ĐỜI VẪN CÒN “PHÉP LẠ TÌNH YÊU”
(Kính tặng các y, bác sĩ, linh mục… đã nằm xuống vì thi hành sứ vụ thời đại dịch Covid-19)

Thì ra,
Người ta có thể “cắt nghĩa được tình yêu”.
Không phải
“chỉ một buổi chiều” mà “thâu đêm suốt sáng”.
Không chỉ là cơn “nắng nhạt” mà cả khung trời u ám,
Là cuồng phong dữ dội,
Chứ không chỉ là “mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…”. (1)

Trong cơn đại dịch,
Sự chết ùa về trên khắp lối muôn chiều,
Sợ hải, lắng lo, buồn đau hốt hoảng…
Những đôi mắt thâm quầng,
Những gò má hằn sâu
những dấu lằn khẩu trang lồi lõm,
Dấu chỉ tình yêu đó,
Những thiên thần áo trắng, những ngôn sứ áo đen…

Chẳng sợ hiểm nguy, quên cả nhọc nhằn,
Mang vũ khí tình yêu họ xông vào cuộc chiến.
Giữa biên giới tử biệt sinh ly, vết hằn đau điếng,
Cần biết bao một bàn tay, một ánh mắt sẻ chia,
Một lời kinh, một lời giã biệt trong nước mắt đầm đìa,
Tình yêu là thế,
Đâu cần phải lãng mạn nhiều lời cắt nghĩa.

Phải chăng,
Đây là lúc để loài người nhận ra, thấm thía,
Thế giới luôn cần,
Những vòng tay đón nhận dù trong cảnh phong toả cách ly.
Một gói mì tôm, lưng kí gạo, dẫu chẳng lớn lao chi,
Chia sẻ cho nhau lúc nầy mới là tình yêu thứ thiệt.

Biết bao những người cha, người mẹ lúc sức tàn lực kiệt,
Mong nghe, mong thấy hơi ấm của một bàn tay.
Biết bao cuộc đời,
Thấp thỏm đợi chờ chỉ một ai đó bên cạnh mỗi đêm nay,
Thèm nghe một giọng hát từ cửa sổ đâu đây,
Để ngày mai được nhẹ nhàng ra đi về vĩnh cửu…!

Vâng,
Tình yêu có thể được cắt nghĩa rõ ràng từng câu từng chữ,
Như cách cảm nhận của thầy Richard Hendric, tu sĩ Phanxicô:
Có sợ hải đấy nhưng không biết hận thù,
Có cách ly đấy nhưng không khép mình cô độc.
Có hoảng loạn tích trữ nhưng không bần tiện nhỏ nhen,
Có nhiểm bệnh hiểm nghèo nhưng tâm hồn không bệnh hoạn.
Thậm chí có tử vong đấy
nhưng lúc nào tình yêu cũng được tái sinh. (2)


Tình yêu được cắt nghĩa,
Bằng những cuộc đời không chọn sống cho riêng mình,
Bằng những bước chân,
Chọn con đường xả thân phục vụ dẫu phải đi qua thập giá.
Bằng ánh mắt nụ cười,
An ủi sẻ chia trước những mảnh đời nghiệt ngã,
Bằng bờ vai, đôi tay ấm,
Sẵn sàng trao về những trái tim hoang lạnh sỏi đá cằn khô.

Đã mang phận người,
Ai không một lần lo sợ trước bệnh hoạn khổ đau,
Ai không trăn trở xuyến xao
Khi đối diện với hiểm nguy hay sinh ly tử biệt.
Nhưng, “Tình Yêu”, vị “dũng thần” mạnh hơn sự chết.
Và là “phép lạ”,
Dọc dài tháng năm luôn mãi mãi nhiệm mầu.

Sơn Ca Linh (24.3.2020)

(1) Những chữ trong ngoặc kép là trích từ bài thơ “VÌ SAO” của cố thi sĩ Xuân Diệu.
(2) Richard Hendric. Tu sĩ Phanxicô ở Ái Nhĩ Lan, tác giả bài thơ “Lockdown”. Nguyên tác mấy câu thơ trên bằng Anh ngữ:
Yes there is fear.
But there does not have to be hate.
Yes there is isolation.
But there does not have to be loneliness.
Yes there is panic buying.
But there does not have to be meanness.
Yes there is sickness.
But there does not have to be disease of the soul
Yes there is even death.
But there can always be a rebirth of love…
NGUỒN:
https://www.irishpost.com/…/priest-living-ireland-coronavir…



LƯU MINH GIAN
CHIA TAY


Chia tay, sao vội thế
Mới gặp nhau hôm nào
Hội ngộ này như thể
Chỉ là giấc chiêm bao…

Người đi, sao vội quá
Đời chia những ngã đường
Cuộc trần sao tất tả
Đẩy người xa muôn phương

Những con đường hội ngộ
Mang người về bên nhau
Mùa vui chưa kịp nở
Đã ngút trời mưa ngâu

Ngồi bên nhau một thoáng
Kẻ lạ với người dưng
Qua nhau như gió thoảng
Mà lưu luyến quá chừng

Người về nơi xứ lạ
Ta lang thang muôn phương
Dòng đời xoay hối hả
Chia ly những con đường

Thì thôi, buông tay vậy
Mây là của gió trời
Còn mong chi níu giữ
Cho vướng lòng nhau thôi

Thì thôi, về gom lại
Miền hoài niệm trong ta
Cho lung linh đẹp mãi
Một chút gì đã xa…

Lưu Minh Gian, München
NHỮNG MÙA HOA BỎ LẠI

Tôi là kẻ làm vườn
Trên đỉnh đồi Cứu Rỗi
Trái tim tôi lỡ thương
Một loài hoa đồng nội

Giữa vũng đời lầy lội
Tôi ươm một mùa hoa
Mong lũng đời chật chội
Đẹp lên chút mặn mà

Sức sống loài cỏ hoa
Tôi ngỡ ngàng biết mấy
Hương đồng nội kiêu sa
Làm tim rôi run rẩy

Tôi che mưa chắn gió
Tôi chăm chút nâng niu
Mong mùa vàng mở ngõ
Ngợp đất trời hương yêu

Khi nụ đời sắp nở
Mươn mướt đóa xuân thì
Mùa vui đành dang dở
Ngày tôi phải ra đi…

Là tôi đời vội vã
Hay hoa kia muộn màng,
Để phím trần lạc nhịp
Để tơ trời dở dang?

Tôi là kẻ làm vườn
Trên đỉnh đồi Cứu Rỗi
Đời tôi, cuộc hành hương
Giữa cuộc đời muôn lối


Những mùa hoa bỏ lại
Đã bừng nở trong tôi
Những mùa hoa đẹp mãi
Trên dặm trường xa xôi

Mạnh bước lên, tôi nhé!
Dẫu đơn côi độc trình
Gót chân trần sẽ nở
Đẹp muôn ngàn hoa xinh

Mạnh bước lên, tôi nhé!
Đừng ngoảnh lại sau lưng
Những mùa yêu dang dở
Sẽ mãi đẹp vô chừng

Mạnh bước lên, tôi nhé!
Dâng cho trọn cuộc tình
Hoa thơm đời tận hiến
Sẽ ngát trời hương kinh.

Lưu Minh Gian, Cenacolo di Montauto

NÓI VỚI TÔI

Có nghĩa gì đâu, cái Tôi ơi!
Chỉ là một mớ những mảng rời
Và bao phù phiếm thu gom lại
Chả nhẽ làm nên một ông trời?...

Trời thì to hơn cái nắm vung
Và tôi? Cây sậy biết vẫy vùng
Khoảnh đời tròn trịa từ đáy giếng
Khác chi hạt cát giữa ngàn trùng!

Có nghĩa gì đâu, cái Tôi ơi!
Bụi cát mù bay dưới gầm trời
Thô thiển vô cùng bao ngổ ngáo
Dị hợm làm sao những vẽ vời!

Sao không đơn giản tôi là tôi
Huyền hoặc chỉ thêm một chữ tồi
Sắc sảo kiêu căng tôi mù tối
Nặng nề nên tội lụy mà thôi!

Chỉ cần đơn giản tôi là tôi
Là tôi duy nhất giữa cõi người
Không thêu không dệt không mộng mị
Chẳng vẽ chẳng tô chẳng hợm đời

Chỉ cần đơn giản tôi là tôi
Vẹn nguyên chân thật một cuộc đời
Sẽ thấy nơi tôi là họa ảnh
Chứa cả mênh mông cõi đất trời!

Lưu Minh Gian, Torricella in Sabina

Lm. ĐAM KHUẤT DŨNG SSS







LAZARO SỐNG LẠI







Chết thối bốn ngày ơn đặc biệt
Hiệp thông với Đấng ta liên  kết
Niềm tin Thiên Chúa được hồi sinh
Sự thật phận người đều phải chết
Mục nát hư tàn cũng vẫn còn
Trường sinh bất tử chưa là hết
Chết rồi sống lại đến muôn năm
Tin xác loài người tôi bất diệt

Lm. Đam Khuất Dũng sss
SN : CNVMCA. Ga 11,1-41



LỜI XIN VÂNG









Lời FIAT Nhiệm Mầu bất diệt
Mẹ - Ngôi Con gắn kết dài lâu
Sẵn sàng đón nhận trước sau
Kiên trì chịu đựng khổ đau não nùng
Trọn cuộc sống thủy chung quảng đại
Ơn khiêm nhường nhẫn nại gian nan
Hiến thân phụng sự hân hoan
Maria tự nguyện hoàn toàn thong dong
Như tờ giấy trinh trong quí hóa
Đấng Khôn Ngoan phác họa trên tay
Trở thành cộng tác hôm nay
Nguyên nhân cứu rỗi từ đây khơi mào
Lỗbất phục đi vào tử địa
Tội  EVA bất nghĩa Chúa Trời
Nhờ Lời VÂNG PHỤC diệu vời
Đức tin nơi Mẹ cứu người trần gian
Tạ ơn  Chúa ngập tràn hạnh phúc
Lời  XIN VÂNG tiếp tục dạy con
Trắng trong thân xác linh hồn
Nguyện đời theo Chúa sắt son một lòng.

Lm. Đam Khuất Dũng sss
SN : LỄ TRUYỀN TIN 25.03


Nt. BÍCH NGỌC

ĐÔI MẮT ĐỨC TIN
“Anh có tin vào Con Người không?”
(Ga 4, 35)

Chúa nhìn thấy anh mù vò võ
Người đến gần bày tỏ tình thương
Lấy bùn xức mắt chỉ đường
Tới Si-lô-ác nước nguồn rửa ngay

Anh trở về lạ thay mắt sáng
Thấy bầu trời quang đãng xanh tươi
Giê-su Cứu Thế tên Người
Lòng anh cảm mến dâng lời chúc vinh

Việc anh mù bẩm sinh được sáng
Tình yêu Người tỏa rạng nhân gian
Bóng đêm tội lỗi xua tan
Loài người được Chúa nâng hàng con yêu

Chúa còn tặng ban điều quý nhất
Cho anh mù đôi mắt Đức Tin
Giê-su đứng trước mặt mình
Là Con Thiên Chúa anh tin vững vàng
        
Người Biệt phái ngày càng mù quáng
Chỉ biết điều cấm cản Mô-sê
Tình Yêu luật Chúa quy về
Yêu người mến Chúa thoả thuê phúc lành

Người Biệt phái thong manh tự đắc
Luôn sống trong huyền hoặc khôn nguôi
Xích xiềng tội lỗi không rời
Lìa xa Thiên Chúa suốt đời khổ đau

Con mù tối khẩn cầu Ánh sáng
Đức Ki-tô chiếu rạng trần gian
Niềm tin kiên vững sẵn sàng
Tôn vinh Danh Chúa giữa ngàn gian truân.

Nt. Bích Ngọc



CHÚA LÀ SỰ SỐNG
“Thầy là sự sống lại và là sự sống.
Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng
sẽ được sống” (Ga 11, 25)


Được tin La-da-rô ốm nặng
Đức Giê-su đau quặn tấm lòng
Nhưng Người nán lại chờ mong
Thời giờ cứu độ khởi công thi hành

Trước nấm mồ nặng mùi tử khí
Chúa kêu bạn tri kỷ bước ra
Nhiều người Do Thái tin là
Giêsu Cứu Thế được Cha sai truyền

Chúa nói Ta là sự sống lại
Và chính là sự sống thần linh
Mác-ta này chị có tin?
Ngày xưa Chúa hỏi ân tình trao ban

Chúa cũng nói với toàn nhân loại
Theo lẽ thường sẽ chết đấy thôi
Chú tâm sự sống đời đời
Chúa là cùng đích cuộc đời trần gian

Người thương xót muôn vàn nấm mộ
Đang chôn vùi vô số tội nhân
Nhựa thiêng Ơn thánh tháp cành
Tái sinh trong Chúa đón Xuân vĩnh hằng

Chúa đã chết xác thân tơi tả
Hiến mình trên Thánh Giá vì yêu
Khơi nguồn mạch sống phong nhiêu
Phục Sinh mở lối Vương Triều Nước Cha

Chúa sống lại và là sự sống
Một niềm tin sống động khôn nguôi
Xin thương chiếu rọi muôn người
Trái tim của Chúa ngàn đời xót thương.

Nt. Bích Ngọc



 
CHỜ NGƯỜI ĐÁNH THỨC
“Ta là sự sống lại và là sự sống”
(Ga 11,25)



Nỗi khao khát trường sinh bất tử
Xoáy dòng đời thế sự nhân sinh
Giêsu thầy thuốc cứu tinh
Cho ai đặt trót niềm tin nơi Người

Ladarô Chúa thương đánh thức
Không chỉ vì tình bạn ân cần
Mà còn bởi những người thân
Tin Người là Đấng gian trần đợi trông

Ladarô Chúa đánh thức dậy
Tiên báo ngày Người sẽ phụcsinh
Dẫn đưa nhân loại u minh
Quê hương Thiên Quốc phúc vinh muôn đời

Sự sống lại và là sự sống
Chính là Chúa, Đấng con tôn thờ
Niềm tin tín hữu ban sơ
Lớn lên chẳng chút phai mờ tháng năm

Tin vào Chúa là hằng xác tín
Chết đi cho tội lỗi thương đau
Chờ Người đánh thức dậy mau
Sẵn sàng áo cưới thắm màu phục sinh

Tin vào Chúa là luôn tìm đến
Những ngôi làng Bê-ta-ni-a
Nơi nhiều bạn hữu mong ta
Gieo Lời đánh thức gọi ra khỏi mồ

Những nấm mồ vùi chôn cuộc sống
Trong muộn phiền thất vọng lo âu
Giêsu chiếu ánh nhiệm mầu
Phục sinh biến đổi địa cầu hân hoan.

Nt. Bích Ngọc




GIỌT LỆ YÊU THƯƠNG

“Đức Giê-su liền khóc” (Ga 11,36)



Khát vọng sống trường tồn bất tử
Nhưng phận người đã tự xưa nay
Mong manh cỏ lá chốn này
Xác thân héo úa có ngày rụng rơi

La-da-rô cõi đời ly biệt
Đức Giê-su bạn thiết lệ trào
Lòng Ngài thổn thức xuyến xao
Nhấp sầu nhân thế nghẹn ngào bước đi

Tiếng khóc bạn cố tri thương xót
Dâng lời cầu đặt trót nơi Cha
Tiếng Ngài vang vọng thiết tha:
“La-da-rô hỡi bước ra khỏi mồ!”

Chúa vẫn khóc chưa khô dòng lệ
Cho đến ngày tận thế sầu thương
Mắt ai lệ ngấn tội vương
Chúa thương mở lốic on đường táis inh

Tội trần thế một mình gánh chịu
Bao khổ sầu nặng trĩu thế nhân
Chúa tuôn đổ xuống thiên ân
Xóa muôn tội lỗi canh tân tâmhồn

“Sự sống lại và là sự sống”
Chính là Ngài, hy vọng đời con
Tin Ngài vững dạ sắt son
Lệ lòng sám hối rửa hồn tuyết băng

Con tin Đức Ki-tô Hằng Sống,
Con Chúa Trời đã xuống trần gian
Lau khô mắt lệ tuôn tràn
Tôn vinh Thiên Chúa muôn vàn yêu thương

Nt. Bích Ngọc



GÃ TUẦN PHIÊN

CHÚA LUÔN Ở TRONG CON

Con ở nhà buồn, nhung nhớ Chúa
Chúa trong vuông tím, nhớ nhung con
Chúa ơi dịch bệnh bao lâu nữa?
Chẳng lẽ đôi tim cứ mỏi mòn

Con cháy linh hồn, khao khát Chúa
Chúa nồng Thánh Thể, khát khao con
Cách ly vời vợi không xa nữa
Vì Chúa bên con tình sắt son

Con ở một nơi im vắng quá
Chúa trong vuông tím vắng im hơn
Cách xa ngàn dặm bao thương nhớ
Lệ đẫm trong tim mắt môi buồn

Con cháy linh hồn khao khát Chúa
Chúa nồng Thánh Thể khát khao con
Chúa thương về ngự lòng cung kính
Người sống trong con tình sắt son

Con ở một vùng xa thăm thẳm
Chúa thương con lắm, đến thăm con
Bánh thiêng mầu nhiệm con say đắm
Lòng ngất ngây vui mắt môi hồng

Con cháy linh hồn khao khát Chúa
Chúa nồng Thánh Thể khát khao con
Chúa ơi huyền diệu ơn yêu Chúa
Người mãi trong con tình sắt son

Không có gì có thể tách con
Ra khỏi tình yêu Chúa Chúa ơi
Không có gì ngăn được lòng con
Mến yêu Chúa, mến yêu muôn đời.

Gã Tuần Phiên, 27-3-2020
(Mùa dịch bệnh Covid
Mùa cách ly thánh đường)



TÂM TÌNH GỬI ĐỨC THÁNH CHA

Lạy Đức Thánh Cha, con đã thấy Người
Người Cha chung! Lòng chạnh thương, thương quá
Gánh nặng vai yêu, đi nghiêng đi ngã
Mắt u buồn gom thiên hạ vào tim

Lạy Đức Thánh Cha, con đã lặng im
Để chiêm ngưỡng mối tình linh thiêng quá
Nhớ Thánh Phê-rô vị Tông Đồ Cả
Và anh em, trên sóng gió, bão giông

Lạy Đức Thánh Cha, con đã cầm lòng
Mà nước mắt cứ thành dòng tuôn xuống
Bởi nhân loại đang lâm cơn cùng khốn
Đức Thánh Cha, chiều thơ thần, xót xa

Lạy Đức Thánh Cha, con đã hiểu ra
Tấm lòng mục tử bao la trìu mến
Nhìn đoàn chiên tơi bời mùa dịch bệnh
Người đớn đau cầu nguyện Chúa xót thương

Bảo đoàn con hãy kiên vững can trường
Giữa sóng gió “Có Thầy đây! Đừng sợ!” 
Đức Giê-su vẫn đang chờ ở đó
Đánh thức Người đi, bày tỏ, khấn xin

Phép lạ nào cũng đến bởi lòng tin
Chưa đủ tin làm sao xin phép lạ
Tạ ơn Đức Thánh Cha, tất cả
Chỉ vì yêu đoàn chiên nhỏ đau thương

Cùng Đức Thánh Cha nhân hậu khiêm nhường
Đoàn con cái, giục lòng tin cậy mến
Thế giới mới ngày gần đây sẽ đến
Nhân loại về cùng điểm hẹn Giê-su

Lạy Chúa Ba Ngôi, chí ái chí từ
Xin gìn giữ Đức Thánh Cha mạnh khỏe
Cho tâm hồn Người luôn luôn tươi trẻ
Gương tin yêu soi thế hệ nghìn sau…

Gã Tuần Phiên, 28-3-2020



MIC. CAO DANH VIỆN

TA LÀ SỰ SỐNG, VÀ LÀ SỰ SỐNG LẠI


Ai là bạn hữu của Người
Phải chăng là kẻ giữ Lời Ngài khuyên
Gia đình ấy ba thành viên
Lắng nghe, tuân giữu chăm chuyên thực hành

Thâm tình bằng hữu, tin nhanh
Một cơn bạo bệnh anh đành ra đi
Trước mồ mấy giọt sầu bi
Mang theo sứ điệp huyền vi Chúa Trời

Thâm sâu chia phận con người
Huyền linh kết hiệp cao vời tình Cha
Nước Trời sáng đẹp an hòa
Một lời Chúa phán, bước ra mộ phần

Oai phong Cứu Chúa vô ngần
Đấng là Sự Sống, suối nguồn trường sinh
Trong Hơi Thở của Thánh Linh
Chúa Con là ánh Bình Minh Thiên Đàng

Trước bao con mắt ngỡ ngàng
Xác thân phân hủy đàng hoàng phục sinh
Cho con kiên vững niềm tin
Trọn niềm tín thác thập hình ngày mai

Chúa ơi cánh cửa tương lai
Đi vào sự sống trải dài hy sinh
Chết đi chính bản thân mình
Con về cuộc sống tái sinh vĩnh hằng

Ngày mai trên đỉnh đồi hồng
Tấm thân thoi thóp, tinh thần tế sinh
Sự sống này sẽ hiển linh
Con về dồng dạng Phục Sinh với Ngài

Mic. Cao Danh Viện

HỒ GIANG A


BƯỚC RA KHỎI MỒ



Ngục tù ví một sợi tơ
Long lanh trong nắng giả vờ mong manh
Vấn vương cứ tưởng chân thành
Hóa ra ma trận trói chân anh hùng
Tơ vàng óng mượt như nhung
Ngọt lời khen tặng về chung huyệt mồ

Em xin làm ả giang hồ
Rong chơi, ca hát tự do giữa đời
Chẳng chôn chân, một kiếp người
Trong vòng tơ nhện ánh ngời phù vinh
Thà nghe tiếng búa tiếng đinh
Còn hơn tự vẫn nhốt mình an thân

Xin đây đó, khắp gian trần
Cùng Người cao vợi xuống gần phàm phu
Thương ai chốn tối ngục tù
Khóc ai huyệt mộ mịt mù bụi tro
Chia lo, một nỗi đáng lo
Yêu người, cùng vượt chuyến đò tử sinh

Giang tay nhận án thập hình
Căng buồm vượt sóng đăng trình về quê
Thoát ngục tù, khỏi bến mê
Bước ra huyệt mộ tràn trề niềm vui

ả giang hồ



AI CỨU CON KHỎI CHẾT MUÔN ĐỜI?



Ai cứu con khỏi chết muôn đời?
Họa chăng có người chia nước lã cầm hơi
Trao chiếc bánh bẻ đôi qua cơn đói
Rồi mai kia, con cũng phải xa người

Ai cứu con khỏi chết muôn đời?
Khi thời gian cứ trôi, mà nhịp thở buông xuôi
Khi con muốn đời dài thêm một phút
Mà có được đâu, nên xao xuyến, bồi hồi

Ai cứu con khỏi chết muôn đời?
Khi tội tình cao như núi Chúa ơi
Một thoáng trần gian ngời bao kỷ niệm
Kỷ niệm đau thương, kỷ niệm tơi bời

Ai cứu con khỏi chết muôn đời
Lâm chung rồi, còn một chút nữa thôi
Con sẽ phải trả lời về cuộc sống
Được mấy tin, mấy yêu Chúa, yêu người?

Tạ ơn người, phút hấp hối, đơn côi
Con mới hiểu ra, con bỏ Chúa lâu rồi
Mà Chúa chung tình, không làm người thua cuộc
Vẫn bám gót con, cho đến cuối đời

Giờ thì con xin ngậm miệng thưa lời
Con tín thác Lòng Thương Xót Chúa thôi
Chỉ có Người, đã chết và sống lại
Mới cứu con khỏi chết muôn đời

Chỉ có Người, đã chết và sống lại
Mới cho con được sống muôn đời

ả giang hồ

CHÚA ĐỌC THƠ CON



Con vỗ ngực xưng mình là thi sĩ
Chỉ có thơ con mới đẹp ý, đẹp vần
Chê thơ người ta câu, chữ, ý, chưa ăn
Chỉ cần đọc một lần, không đọc nữa

Chiều hôm qua đem bài thơ dâng Chúa
Chúa xem rồi, Chúa hỏi của ai đây
Con rất mừng vội vã giơ hai tay
“Của con đó, con là thi sĩ đó!”

Chúa nhìn con, rồi quay đi chắng ngó
Chẳng khen, chẳng chê, chẳng nói câu nào
Ít nữa là cũng hỏi được “Tại sao?”
Hoặc: “Tại sao con làm thơ hay thế?”

Quỳ rất lâu, rất buồn Người xử tệ
Thà hỏi đi, rồi con kể cho nghe
Bao nhiêu ý tình con thực muốn khoe
Thinh lặng thế, thôi con về, cụt hứng

Bước bâng khuâng, đêm sầu dâng ngập ngựng
Nghe có lời thầm đang vọng trong tâm
Con muốn làm thi sĩ có tiếng tăm?
Chúa chỉ muốn tấm chân tình dâng Chúa

Bởi con chưa bao giờ “làm thơ với Chúa”
Chúa thì chẳng cần “làm thơ cho Chúa” đâu con
“Làm thơ cho Chúa” hay mượn Chúa đánh bóng con?
Hãy trả lời đi! Đừng mong làm thi sĩ

Con hãy mong sao chu toàn thánh ý
Sống trong Nguồn Thơ Tuyệt Mỹ, của con

ả giang hồ


HƯƠNG NAM


CHÚA LÀ
SỰ SỐNG, SỰ SỐNG LẠI



Chúa là sự sống trong con
Khát mong, ý nghĩ, tâm hồn, xác thân
Con đi Chúa cũng bước chân
Con nằm Chúa ngủ xinh ngần trong con

Con buồn đau, Chúa mỏi mòn
Con vui vẻ, Chúa cười giòn ngất ngây
Làm gì Chúa cũng chung tay
Đi đâu cũng thấy có Ngài với con

Lạ đời chiều xuống héo hon
Trong con Chúa vẫn hãy còn thanh xuân
Thời gian lục, thất, bát tuần
Ngài là sức trẻ trong thân hơi tàn

Dẫu cơn hấp hối bàng hoàng
Con tin sẽ chết bình an trong Ngài
Khác chi một giấc ngủ dài
Ngài cho thức dậy cùng Ngài Phục Sinh

Xin cho lòng mãi vững tin
Yêu con Chúa mãi giữ gìn đời con
Chúa là Sự Sống trần gian
Chúa là Sống Lại Vinh Quang muôn đời

Hương Nam

HỠI EM !



Em sẽ không còn là nỗi ám ảnh kinh hoàng
Là lưỡi hái nghiệt ngã, hoang tàn, tang tóc
Là biệt ly, đớn đau, hay khóc lóc
Nhưng em là ngưỡng cửa cuộc trường sinh
....
Tôi biết em theo sát gót chân mình
Đếm nhịp tim, làm lơi dần phút lặng                                            
Rình rập tôi những đêm dài cô vắng
Lén gửi bồi hồi làm quà tặng cho tôi

Em phỉnh tôi hồng nhan mãi tuyệt với
Là kho báu sáng ngời dường vô tận
Quấn quýt tôi giữa xuân thời túng quẩn
Hứa với tôi: “Anh không chết đâu anh”

Sự thật về em, rồi ra đã rõ rành
Không ai giữ nổi màu thiên thanh ngày cũ
Mỗi phút giây theo em về quá khứ
Em lừa tôi , rồi vong phụ, phủ phàng

Nghìn nghìn năm trước, em thống lĩnh trần gian
Nghìn nghìn năm sau, em bẽ bàng xấu hổ
Sẽ không còn ai tan tành trong huyệt mộ
Bởi Đức Ki-tô, đã xóa sổ em rồi

Hỡi em! Hỡi sự chết của tôi!
Em dối tôi: chỉ có một đời trên trái đất
Vui cho thỏa đi rồi tan tành, biến mất
Không cho tôi tin còn sự thật: Đời sau!

Em sẽ không còn cơ hội nữa đâu
Nếu cả thế giới  tin vào Đức Ki-tô: Sự sống
Và Sự Sống Lại  - trong cùng niềm hy vọng
Chết với Người, để được sống muôn thu

Hương Nam
BA CHUÔNG

MỘT PHÚT



Đêm ấy,
Trăng nghiêng rồi ngã phía trời tây
Có kẻ thiết tha câu khẩn nài
Xin đổi lâu đài xinh đẹp quá
Sống thêm một phút ở trần ai

Đêm ấy,
Bỗng dưng xao xuyến đến u hoài
Há lẽ đời mình hóa trắng tay
Một phút mà thôi, không có được
Huống chi tên tuổi với lâu đài

Đêm ấy,
Cỗ xe định mệnh đã an bài
Chẳng kịp đùa trăng với gió mây
Một phút thôi mà! Sao khó quá
Thời gian còn đó, đã chia tay

Đêm ấy,
Còn là bí ẩn tới đêm nay
Một chuyến xe qua cõi tạm này
Có muốn dừng chân thêm một phút
Cũng không thể được, huống ngày mai

Đêm ấy,
Bây giờ đêm trắng của con đây
Chúa biết đời con kiếp đọa đày
Chẳng có lâu đài xin thế chấp
Chút tình hy hiến tiến dâng Ngài

Cùng Giê-su, chết, sống, nay, mai

Ba Chuông

MỘT KIẾP NGƯỜI

 “Suốt cuộc đời, con xin hát mừng Chúa” Tv 146, 2


Con cứ tưởng một kiếp người
Từ lúc hình thành tạng phủ đến một thưở nằm nôi
Từ bập bẹ đôi môi, đến hồi cất cao lời hát
Từ hồn nhiên thơ ngây đến hương xuân thì bát ngát
Từ vào đời phiêu bạt, đến tuổi tác già nua...

Con cứ tưởng một kiếp người
Chỉ là những ngày rong chơi, những năm tháng vui đùa
Còn hít thở, đi lại, nói năng, ca hát
còn tung tăng trong trời xanh bát ngát
Còn nghĩ suy, còn khao khát, còn yêu
Còn cảm nắng mai, còn tạ sương chiều
Còn say giấc đêm huyền siêu yên tĩnh

Con cứ tưởng một kiếp người
Chỉ trong thời gian ý trời đã định
Lúc còn say hạnh phúc, lúc còn chín khổ đau
Lúc còn biết người, lúc còn có nhau
Và khi nhắm mắt xuôi tay, qua cầu đời là chấm hết

Con cứ tưởng xong một kiếp người khi con chết
Và lời tụng ca cũng vào đoạn kết một đời hoa
Có ngờ đâu, một kiếp người
còn nối tiếp còn dài ra rất xa
Xa cho đến cõi bao la tình ái

Vậy, cả lúc con xuôi tay, hơi thở con dừng lại
Con vẫn là bài ca vang mãi khúc tôn vinh
Bởi lúc con chết đi, Thiên Chúa tỏ uy linh
Làm cho con Phục Sinh trong Chúa

Ôi! Còn gì tuyệt vời hơn nữa
Một kiếp người, là sống, là chết, là phục sinh
Để được sống muôn thu trong nhiệm tình
Người đã chết, đã sống lại, sẽ không bao giờ chết nữa

“Suốt cuộc đời, con xin hát mừng Chúa”

Ba Chuông

SỰ SỐNG MUÔN ĐỜI





Ít hạnh phúc, nhiều đắng cay
Cũng xin cho được vạn ngày sống thêm
Chẳng sang giàu, chẳng ấm êm
Mà con cứ ước sống thêm vài ngày

Biết héo tàn, biết úa phai
Dễ chi đón nhận sắc phai, hương tàn
Có gì trong cõi trần gian
Được ơn tồn tại tới ngàn đời sau

Một kiếp người, một thoáng mau
Chưa vui ngày tới đã sầu đêm lên
Chưa nhớ tuổi, chửa thuộc tên
Cả và thiên hạ đã quên con rồi
......

Khát khao được sống muôn đời
Chỉ trong sự sống Ngôi Lời trường sinh
Ai mong cứu rỗi đời mình
Khỏi vòng tục lụy lưu linh chốn này
Bằng lòng thập giá hôm nay
Cùng Ngài thương khó, cùng Ngài Phục Sinh

Xin dài thêm cuộc đời mình
Là xin được chết trong tình Giê-su

Ba Chuông



M. SAO KHUÊ
CHÚA KHÓC
“Đức Giê-su khóc”. (Ga 11, 35) x.Ga 11,1-45



Sao không hét lên, em ơi!?
Cho nỗi đau đời tuôn ra ào ạt
Một lần tan nát
Chỉ một sớm mai tím ngát, rồi thôi

Sao không hét lên, em ơi!?
Giữ nghẹn mà chi những lời thương yêu nhất
Một lần nhìn sự thật
Người em yêu vĩnh viễn khuất bên đồi

Sao không hét lên, em ơi!?
Mà lặng người, đứng như trời trồng cây oan nghiệt
Trong phút giây ly biệt
Người và bụi tro còn biết mặt nhau không

Trong mộ sâu kia, người đi chẳng bận lòng
Kẻ ở lại chịu cuồng phong vùi dập
Hét lên mà chi, cứ để niềm e ấp
Người vẫn còn đây tràn ngập luyến thương

Chúa Giê-su cũng khóc, cảm cảnh nỗi đoạn trường
Mà lệ nghẹn bên trong buồng tim vỡ
Người đã khuất chân mây, còn mắc nợ
Nợ tri ân, ngàn nhịp thở trần gian

Chúa Giê-su cũng khóc, chia tang tóc, tàn hoang
Vì một nháy mắt người thoắt tan trong mộ
Và ai cũng nghĩ bên trời kia khốn khổ
Vì tội đời như núi nợ chưa xong

Chúa Giê-su khóc ở trong lòng
Máu lệ tuôn thành suối nguồn thương xót
Bởi Chúa biết nỗi đớn đau thành niềm vui dịu ngọt
Cho những ai đặt tin tưởng nơi Người

Người là sự sống, sự sống lại muôn đời

M. Sao Khuê

SỰ SỐNG MỚI




Không chỉ còn đến hơi thở cuối
Mà là còn mãi tới muôn sau
Dẫu thân con mau úa sắc phai màu
Nếu có Chúa, sẽ mãi còn với Chúa

Khi có Chúa, thì không mong gì nữa
Một khát khao sống trong Chúa mà thôi
Cùng Chúa đi cho hết đoạn đường đời
Nhắm mắt xuôi tay, nhưng đường đời chưa hết

Bởi con được sinh ra, không phải để chết
Mà để hiệp thông sự sống thần linh
Đừng sợ chi khi qua cửa tử sinh
Bới dám chắc ai tin thì không mất

Còn cuộc sống mới trong niềm vui lẽ thật
Chúa Giê-su đường ngắn nhất về quê
Theo Chúa đi dẫu thập giá nặng nề
Cũng nhẹ thỏm con kê vai vác lấy

Đi vào sự chết, vững niềm trông cậy
Chết cùng Ngài, sẽ sống lại hiển vinh
Nay con xin yêu Chúa chí tình
Vác thập giá, hy sinh đời dâng hiến

Hơi thở cuối chiều đông sầu đưa tiễn
Sẽ được thay bằng Thần Khí Phục Sinh
Xác thân con trong huyệt mộ lặng thinh
Sẽ biến đổi nên hình hài của Chúa

Sự sống mới muôn ngàn đời sau nữa…
Lời tôn vinh con cùng Chúa Phục Sinh

M. Sao Khuê

GỬI MẸ CHÚT GIÓ



Trưa mùa hè oi ả
Mẹ nằm mệt lả
Vì dậy sớm thức khuya
Không có chút gió nào ngoài kia
Nhưng bỗng dưng ở trong này, mẹ mát
Con đang quạt
Quạt cho mẹ nằm,
nhớ lời hát năm xưa

Ầu ơ, con lạy trời mưa
Cho gieo hạt lúa, hạt vừa giáp năm
Bé thơ cựa quậy khó nằm
Bởi trời nóng bức đêm rằm tháng tư

Mát, mẹ giật mình, hình như
Lòng yêu hóa gió mát từ lòng con
Cánh quạt nay, cứ xoay tròn
Mẹ vui hạnh phúc biết còn tình yêu

Chẳng đâu xa, chẳng chi nhiều
Chỉ cần một chút biết điều nghĩa ân
Mẹ lim dim, đôi mắt trần
Nhắm nghe hạnh phúc vô ngần đẹp xinh

Vết chân chim đã in hình
Con không đến nổi vô tình, vô tâm
Mẹ là gió mát nghìn năm
Con là gió chỗ mẹ nằm một khi

Ôi! Hạnh phúc thật diệu kỳ
Tình con dâng mẹ lời gì nên câu
Mẹ con mình chẳng xa nhau
Khi lòng con mãi nhớ câu ru hời...

M. Sao Khuê

GIỮ VẸN TUYỀN LÒNG YÊU



…..

Giữ giọng, giữ dáng, giữ duyên
Và còn phải giữ vẹn tuyền lòng yêu
Mai kia phố có xuống chiều
Tình nhau vẫn mãi mỹ miều đẹp xinh

Giữ tiếng hát, giữ lời kinh
Giữ lời ru giữa linh đinh cuộc đời
Giữ niềm tin mãi sáng ngời
Buồn vui có Chúa, có người mình yêu

Giữ cậy trông giữa tiêu điều
Giữ niềm hy vọng dẫu nhiều xót xa
Nương nhau mưa thuận, gió hòa
Chung tay xây dựng mái nhà bình yên

Giữ khiêm nhu, giữ dịu hiền
Giữ ơn nhẫn nhịn vô biên, vô cùng
Vì yêu, tha thứ, khoan dung
Để còn hội ngộ trùng phùng muôn thu

Giữ thắm thiết, tình Giê-su
Giữ Lời chân lý chỉnh chu thực hành
Giữ cây Thánh Giá trung thành
Giữ Mình Máu Thánh, ơn lành triền miên

Giữ giọng, giữ dáng, giữ duyên
Và còn phải giữ vẹn tuyền lòng yêu
Mai kia phố có xuống chiều
Tình nhau vẫn mãi mỹ miều đẹp xinh

M. Sao Khuê, 28-3-2020
Tặng Lan Anh
THẾ KIÊN DOMINIC





TMCNA Mùa Chay 5
TA LÀ SỰ SỐNG LẠI…
(Suy niệm Ga 11.24-27)

 Suy lời Chúa hôm nay, lòng phấn khởi
Chúa Ngôi Hai đã xuống thế làm người
Chúa Giê Su đã chịu chết cứu đời,
Khi hoàn tất, Ngài tự quyền sống lại…
                

Trong sự tích La Gia Rô sống lại,
Chúa công khai cho biết quyền năng Ngài
Ngài chính là Con Thiên Chúa làm người,
Sẽ chịu chết cho đời, rồi sống lại.
 

Chúa lại phán: và Ta là Sự Sống.
Sự sống đây, là sự sống đời đời,
Thiên Chúa ban cho kẻ tin vào Ngài,
Ơn Cứu độ nên của chung nhân loại.
   

Lời Giáo Hội khuyên ta năng suy niệm
Phép lạ Chúa làm, mầu nhiệm thật cao sâu.
Luôn vững tin vào sự sống đời sau
Vượt cửa Tử, sẽ phục sinh theo Chúa.

Thế Kiên Dominic







MẦU NHIỆM ƠN CỨU ĐỘ
             

Thánh Tử Ngôi Hai đẹp Ý Cha
Vào đời Cứu Thế sống hiền hòa…
Qua thời rao giảng Tin Mừng Thánh,
Tới cuộc Hiến Thân - Lễ Vượt Qua.
Cứu độ chúng sinh: nguồn vĩnh phúc,
Lập nên Vương Quốc: gốc vinh hoa.
Đoàn chiên Giáo Hội năng suy niệm,
Mầu nhiệm Tình Thương tỏa sáng xa…
                                    
Thế Kiên Dominic






BÍ TÍCH GIAO HÒA
(Mầu nhiệm thứ ba Mùa Sáng)

Con dân Nước Chúa ở đời này
Sống đạo Tin Mừng ngưỡng vọng đầy.
Tu luyện linh hồn: luôn sáng rạng,
Giữ gìn thân xác: chẳng mê say.
Lỡ khi lạc bước vương đường tội,
Thống hối ăn năn tỉnh lại ngay.
Bí tích Giao Hòa: Vua Cứu Thế
Ban ơn tha tội:  Nhiệm mầu thay!..
                           
Thế Kiên Dominic







TỪ THANH HÀ
 
TÍN THÁC
 
Sự thể xảy ra thấy nhãn tiền
Vậy mà lắm kẻ vẫn chưa tin
Trong mồ trỗi dậy khi nghe gọi
Lẽ sống bừng lên thật hiển nhiên
Vẫn biết rằng đây phần thể xác
Hãy suy ấy chính bởi ơn trên
Chứ đừng quên nhé lời Người dạy
Tín thác an vui với Chủ Chiên.
 
TTH, 3/25/2020
 
 
 
LỜI
 
Lời hằng quảng đại với nhân gian
Lời dạy cho ta mở giác quan
Lời chỉ vượt qua điều dối trá
Lời khuyên học hỏi sự khôn ngoan
Lời còn chúc phúc người hiền đức
Lời sẽ thưởng ban kẻ vẹn toàn
Lời giữ tín trung như đã hứa
Lời hằng quảng đại với nhân gian
 
TTH. 3/19/2020
 
TRƯỚC NHAN NGÀI
CON NGUYỆN
 
Kia vạn nỗi đau tiếp trải dài
Không riêng trung quốc, khắp trần ai
Chúng con thành khẩn cầu xin Chúa
Nhân thế van lơn chạy đến Ngài
Giải bớt khổ đau cho mọi giới
Ban thêm ân huệ cứu muôn loài
Thoát nguy dịch bệnh đang gieo rắc
Kia vạn nỗi đau tiếp trải dài.
 
TTH 3/17/2020

THANH HƯƠNG



PHÁ MỒ TỘI LỖI










Đừng xây đá tảng đời mình
Nặng mồ tăm tối kêu xin khổ sầu
Mở toang cánh cửa thương đau
Hãy vùi sâu những oán sầu tự ti

Phá rong rêu tội xanh rì
Đang che vầng sáng mỗi khi sang ngày
Vun cao nhân đức đắp xây
Tâm hồn được sống tràn đầy thánh ân

Thanh Hương





SỰ SỐNG NHIỆM MẦU



Tưởng rằng đèn tắt khô tim
Bụi lau hòng gãy gượng nhìn trời xanh

Chúa còn không nở đoạn đành
Huống là sự sống tinh anh đời người

Lệ thông cảm đã thương rơi
Đổi niềm than khóc thành lời mừng vui

Tưởng rằng mọi sự tan vùi
Mà không ghi dấu tình Ngài yêu thương

Tưởng rằng giữa cảnh đoạn trường
Không còn sức mạnh tựa nương đời mình

Hãy nhìn trên sóng bình minh
Giọt sương đang khẽ cựa mình long lanh

Gió khoe hơi thở an lành
Cỏ cây tươi mát ươm xanh đất trời

Dâng tràn sức sống mọi nơi
Điểm tô vũ trụ đẹp ngời ân ban

Con người sống giữa trần gian
Mỗi hơi thở, mỗi vinh quang Chúa dành

Đừng than số phận mong manh
Đừng buồn, đừng tủi đoạn đành bi quan
Dẫu đời đau khổ vô vàn
Vững tin có Chúa ủi an ở cùng

Thanh Hương

GIUSE NGUYỄN VĂN SƯỚNG

PHẢI CHĂNG DẤU CHỈ



Tuần Chay Thánh cuối, cận kề
Mà cơn đại dịch(*) lê thê vẫn còn!
Bụi tro giờ thấm mỏng dòn
Cậy trông, phó thác, sắt son tín thành

Mùa Chay, đại dịch song hành
Phải chăng dấu chỉ rành rành cho dân
Xé lòng về với Hồng Ân
Kẻo khi chẳng kịp bước chân hoang đàng

Hôn nhân đồng giới sỗ sàng
Phá thai, ly dị trái ngang cuộc đời
Vũ trang thù địch khắp nơi
Nguyên nhân, hậu quả gọi mời trở trăn

Dẫu cho cơ hội muộn mằn
Đoàn con đấm ngực ăn năn tội mình
Xót thương, lòng Chúa công minh
Qua cơn đại dịch hồi sinh gian trần

Phụng vụ giờ vắng Giáo dân
Giáo đường chiều muộn bần thần cô đơn
Trời cao đổ xuống muôn ơn
Rộn ràng Thánh Lễ sau cơn dịch nàn.


Giu-se Nguyễn Văn Sướng


MỘT LỜI CHỨA CẢ UY NGHI






Táng trong mộ đã bốn ngày
Người nhà khẳng định xác rày đã hôi
Thôi thì phận đã thì thôi
Phiền Thầy chi nữa thương ôi cũng đành!

Ai dè thượng trí Cao Xanh
Để cho cớ sự vinh danh Ngôi Lời
Xác đang phân hủy rã rời
Một Lời truyền phán tức thời tái sinh

Từ trong mộ đá tự mình
Bước ra về với gia đình thân thương
Thế gian giờ mới tỏ tường
Hồng ân Cứu độ chính “Đường” này đây

Tạo thiên lập địa cao dầy
Chưa từng có một vị Thầy như ri
Một Lời chứa cả uy nghi 
Mộ sâu vội trả tử thi vẹn toàn

Trần gian mừng rỡ hân hoan
Tin Mừng cứu độ truyền loan mọi thời
Giê-su là chính Con Trời
Ngôi Lời nhập thể cứu đời trường sinh.


Giu-se Nguyễn Văn Sướng


CHÚA CHO LAZARO SỐNG LẠI



Một người bệnh nặng tên là
La-za-rô ấy quê nhà Bê-ta(Bê-ta-ni-a)
Làng hai em chị Mác-ta
Ma-ri-a chính sau là hối nhân
Xức dầu, lấy tóc lau chân(Chúa)
La-za-rô bệnh, thân nhân hai nàng
Hai cô cho báo vội vàng:
"La-za-rô, kẻ liệt đang mong Thầy" 
Nghe xong Chúa bảo: "Bệnh nầy
Thật không đến nỗi như vầy chết oan
Dịp này để tỏ vinh quang
Qua cơn nghèo ngặt, Con càng được vinh"
Đức Giê-su quý chân tình
Mác-ta và những em mình của cô:
Ma-ri-a, La-za-rô
Tuy nhiên Chúa vẫn tỉnh khô chưa về
Hai ngày nấn ná bộn bề
Rồi sau Người nói: "Ta về Giu-đê"
Các môn đệ đáp: "Giu-đê,
Người ta ném đá, Thầy về đó sao?"
 Giê-su phán bảo: "Ôi chao
Ban ngày chẳng phải có nào mười hai(Giờ)
Đi thì không vấp ngã dài
Vì nhìn thấy ánh ban mai mặt trời
 Ban đêm đi ngã tơi bời
Vì không ánh sáng ở nơi chính mình"
 Nói xong Người bảo môn sinh:
"La-za-rô bạn chúng mình ngủ yên
Thầy đi đánh thức anh liền"
 Môn đồ thưa lại: "Nếu yên giấc nồng
Anh ta khỏe lại như không"
 Nhưng Ngài nói chết chứ không ngủ rày
Môn đồ lại tưởng ngủ say
 Bấy giờ Người nói trắng ngay vào đề:
"La-za-rô chết não nề
 Thầy mừng cho các anh về chuyện ni
Thầy không có mặt kịp khi
Nhưng là dịp tốt đúng thì tin cao
Thôi ta đến với anh nào"
 Ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô
Hô hào cùng các môn đồ:
"Chúng ta cùng chết chung mồ Thầy ta"
 Đến nơi Chúa đã thấy là
La-za-rô chôn đã mồ ma bốn ngày
 Bê-ta-ni-a cách rày
Gia-liêm(Je-ru-sa-lem) ước tính chẳng tày ba cây(số)
Nhiều người Do Thái đến đây
Chia buồn với Mác-ta và Ma-ri(a)
Vì em các chị ra đi
 Được tin Chúa đến, tức thì Mác-ta
Vội vàng nghênh đón Chúa xa
Ma-ri-a vẫn ngồi nhà héo hon
 Mác-ta thưa Chúa: "Nhà con
Nếu Thầy có mặt em con vẫn còn
 Nhưng giờ con biết vuông tròn
Thầy xin Thiên Chúa sắt son điều gì
Ngài ban tức khắc một khi"
 Giê-su an ủi: "Chớ nghi tin Thầy
Em con sẽ sống lại rầy"
 Mác-ta đáp lại: "Thưa Thầy em con
Con tin sống lại vuông tròn
Trong ngày sau hết vàng son mai nầy
Khi kẻ chết sống lại rầy"
Giê-su phán bảo: "Này đây chính Thầy
Thầy là sự sống lại rầy
Và là sự sống mai nầy hiển vinh
Ai tin, dù chết phục sinh
 Ai sống, tin, sẽ hằng sinh muôn đời
Con có tin đúng y lời?"
Mác-ta thưa lại: "Lạy Thầy con tin
Thầy là Ki-tô con nhìn
Là con Thiên Chúa con tin, Thầy là
Đấng phải đến thế gian tà"
 Rồi cô gọi Ma-ri-a
Kề tai nói nhỏ: "Thầy ta đến rồi
Gọi em ra đấy, đi thôi"
 Ma-ri-a chạy một thôi đón Ngài
 Giê-su còn đứng dằng dai
Ngoài làng chỗ gặp dông dài Mác-ta
 Những người Do Thái theo ra
Tưởng rằng cô lại chạy ra mộ sầu
 Vừa nhìn được Chúa đứng đâu
Cô liền phủ phục gục đầu kêu van:
"Nếu đây đã có Thánh Nhan
Em con đâu đã đến nàn thác oan!"
 Thấy cô thương khóc em ngoan
Và người Do Thái cả đoàn khóc than
Giê-su thổn thức gan vàng
 Hỏi rằng: "Để xác anh chàng ở đâu?"
Họ thưa: "Thầy đến xem nhầu"
 Giê-su xúc động lệ sầu tuôn mau
 Người Do Thái nói với nhau:
“Ông thương anh ấy đến đau đớn lòng”
 Vài người trong nhóm ước mong:
“Ông ta mở mắt mù xong lẽ nào
Không làm khỏi chết hay sao?”
 Giê-su lại thổn thức cao trong lòng
Người đi ra mộ mới xong
Là hang đậy đá ngoài hòng lỡ khi
 Giê-su bảo: “Lấy đá đi”
Mác-ta ngăn cản: “Tử thi nặng mùi
Em con mộ bốn ngày vùi”
 Giê-su an ủi chị vui: “Nào Thầy
Chẳng từng nói với chị đây
Nếu tin chị sẽ thấy đầy vinh quang”
 Đá lăn cửa mộ rộng toang
Giê-su ngước mắt đàng hoàng thốt ra:
“Lạy Cha, con cảm tạ Cha
Vì Cha quý mến ngọc ngà lời son
 Con biết Cha nhận lời con
Nhưng vì đân chúng vây tròn quanh đây
Nên con nói họ tin rầy
Chính Cha là Đấng-Cao-Dầy sai con”
 Nói xong Chúa lớn tiếng hô:
“La-za-rô hỡi, cửa mồ bước ra”
 Người nằm trong mộ đi ra
Tay chân quấn vải, mặt ma khăn dầy
Giê-su phán bảo: “Cắt dây
Cởi khăn, tháo vải anh đây đi về”
 Nhiều người Do Thái chẳng nề
Về thăm nhà đám đang tề tựu đây
Đám đông chứng kiến chuyện nầy
Điềm thiêng cả thể ông Thầy làm ra
Nhiều người tin kính sâu xa

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

HOÀNG LÝ
THƯƠNG QUÁ
NHỮNG THIÊN THẦN ÁO TRẮNG 

Khoác trên mình màu áo trắng tinh khôi 
Thật vinh dự khi ngồi vào trường học 
Ngành Y Khoa đòi chữ tâm khối óc 
Ai được vào như nhận Ngọc Trời ban

Thật hạnh phúc khi nhận được chữ vàng 
Mà nhân loại đã sẵn sàng trao tặng 
Nhóm ngành Y là Thiên Thần áo trắng 
Trí. Tâm. Sức đều phải sáng  như nhau

Một cái nghề ôi rất đỗi Nhiệm mầu 
Là Thiên Chức cho nhịp cầu sống chết  
Khi người bệnh thoát khỏi cơn yếu liệt 
Nỗi mừng vui ai kể xiết người ơi 

Nhưng giờ đây một căn bệnh quá Trời 
Làm nhân loại thật rụng rời lo sợ 
Cả Ngành Y lại gồng mình chống đỡ 
Giúp Dân Tình trong khổ sở đáng thương 

Một giấc ngủ cũng không được ghé giường 
Bát cơm ăn cũng thất thường dở bữa 
Với gia đình phải e dè chọn lựa 
Dẫu con khờ khát sữa cũng đành cam 

Cha yếu liệt nuốt nước mắt để làm 
Mẹ li trần cũng âm thầm chịu đựng 
Cầu Ơn Trên cho họ chân đứng vững 
Đừng một ai ngã khựng trước Trận này 

Thượng Đế ơi xin người hãy ra tay 
Giúp Dân Việt trong những ngày nguy khốn 
Giúp Ngành Y qua đợt dịch hỗn độn 
Đánh đuổi dịch tà không tiêu tốn một ai
...
(Hoàng Lý cầu mong cho tất cả an yên mạnh khỏe 
Cách riêng cho người làm ngành Y luôn vững vàng trong mọi tình huống..)

Hoàng Lý
HÀ HOÀNG
NẾU MỘT NGÀY MẸ PHẢI BỊ CÁCH LY

Nếu một ngày mẹ phải bị cách ly...
Mẹ chỉ thương con một mình không ai chăm sóc
Căn nhà nhỏ một mình con nheo nhóc 
Chờ mẹ về mà chẳng thấy mẹ đâu

Mẹ cách ly con sẽ ở đâu?
Ai sẽ đón con ai chăm con sớm tối
Rồi miệng đời lại kì thị như vực tối:
Đừng đến gần bởi mẹ nó “ cách ly “

Dẫu biết rằng công việc mẹ hiểm nguy
Ngày đêm cùng đồng nghiệp căng mình chiến đấu 
Vừa cấp cứu vừa cầu nguyện đau đáu: 
Mong bệnh nhân không dương tính với Cồ - Vi

Rồi khi mà đêm trực qua đi
Mẹ chỉ mong được về bên con nhanh chóng 
Sợ nhất câu Sếp chỉ thị nóng:
“ Cả kíp trực ở lại chờ kết quả mới được đi”...

Rồi chẳng may mẹ bị dính Cồ -Vi
Phải cách ly một thời gian hay ra đi mãi mãi...
Trên đường đời chỉ còn con thơ nhỏ dại
Một mình con cũng phải mạnh mẽ bước đi...

Bài hôm nay mẹ không dạy con cộng trừ nhân chia 
Mà mẹ dạy con cách duy trì sự sống 
Cách nấu cơm, cách luộc thịt, luộc trứng 
Cách sinh tồn đơn giản nhất khi không có mẹ ở bên

Con cười xoà mẹ cứ làm quá lên
Con Cô - Vi ở đâu ra đây con đập chết 
Con ở bên mẹ không lo gì hết ...
Mẹ cách ly con sẽ ... cách ly theo

Hai mẹ con ôm nhau cười nắc nẻ
Bữa cơm chiều không có ớt mà cay !
Nếu một ngày nào đó, mẹ chẳng may...
THÌ CON HÃY LUÔN TỰ HÀO VÌ MẸ LÀM NGÀNH Y CON NHÉ."

Hà Hoàng  -  điều dưỡng bệnh việnTim Hà Nội

SAO MAI

SỰ SỐNG LẠI



 
 
Ngàn năm tình Chúa cao vời
Cho con sống lại trong Lời của Cha
Tin Chúa Giê-su, chính là
Sự sống, sống lại chan hòa vĩnh quê

Vậy mà con cứ mải mê
Hoang đàng lạc lối thỏa thuê tội đời
Đến khi lòng thấy chơi vơi
Gục buồn lặng khóc bên trời yêu thương
 
Dày lên những nỗi đoạn trường
Lòng Cha đau đớn, khôn lường xót xa
Tình Cha biển rộng bao la
Ôm con thơ bé thứ tha dại khờ
 
Cuộc đời chẳng có bơ vơ
Nếu con níu giữ giấc mơ bên Người
Tình yêu Chúa thật cao vời
Tựa đầu bên Chúa thảnh thơi cõi lòng
 
Lìa xa trần thế hư không
Ngày về chẳng chút bận lòng người ơi
Nơi Cha con được nghỉ ngơi
Cha ban sự sống muôn đời mai sau
 
Sao Mai

HOÀNG TÂM
CN V - MC – A  Ga 11, 1-45
SỨC MẠNH NIỀM TIN

Đời con không thể chết
Bởi Chúa đã phục sinh.
Cho hồn thiêng bất diệt
Trong Ngài con vững tin.

Chúa Ngôi Lời giáng sinh
Để nhân tình đổi mới.
Cứu gian trần thoát tội
Danh Chúa được tôn vinh.

Đây Thiên Chúa phục sinh
Cứu tội tình nhân loại.
La - da - rô sống lại
Vang dội Đấng quyền năng.
 

 

Chúa thiên đàng cao quang
Nhưng trần gian bội phản!
Tối đen trùm ánh sáng
Chết chóc giáng tai ương!

Trái đất phủ thê lương
Dữ - lành, chung oan nghiệt.
Mang dịch bệnh co-vid
Đang hủy diệt từng ngày!

Nếu thế giới không Ngài
Tinh cầu này chết mất
Quỉ tung hoành hủy diệt
Nhân loài biết cậy ai!?

Lạy Đức Chúa muôn loài
Nguyện Ngài thương cứu vớt.
Ngăn đại dịch covid
Nhân thế được an bình.

Con hiệp tiếng tôn vinh
Cha nhân lành chí Thánh.
Chúa Ngôi Lời chính trực
Thần sức mạnh quyền linh.

Hoàng Tâm
XIN ĐỪNG BỎ CON

Nguyên thiêng! Chí Thánh! Nguyên thiêng!
Lệnh truyền "sống lại"... chỉ riêng Ngôi Lời.
La-gia-rô đã chết rồi
Chúa truyền "sống lại", cho đời phục suy.

Con người! Ai phép huyền vi
Tự quyền sống lại, ra đi khỏi mồ!?
Có là truyền thuyết mơ hồ
Văn thơ tưởng tượng, quỉ lừa, ma trêu.

Nhưng, Giê-Su, Chúa nhiệm mầu
Có quyền sinh tử, trước sau, muôn đời.
Những ai tín thác nơi Người
Giữ "Lời Hằng Sống" nước trời tặng ban.

Thế trần vui thoảng, sầu chan
Ngoài che gian dối, trong toan lọc lừa.
Mát-ta còn ngỡ Thầy "thua!"
Con nay, lòng "tưởng", càng ngờ vực hơn!...

Mùa Chay, con lắng đọng hồn
Xét niềm tín thác, mỏi mòn tận trung!
Chúa ơi! Kiếp tục cơ cùng
Thực thể tôn sùng, Thần lý mong manh!

Giúp con trong cuộc lữ hành
Vững lòng tín thác, tâm thành nhịn chay.
Chắt chiu gian khó ơn đầy.
Chúa dìu sống lại bên Ngài vinh quang.

Tình thơ con rót nhẹ nhàng
Ươm vần Thánh đức, nhịp vàng thiết tha
Gian trần đua "thực", cuồng ca
Tâm hồn khó nở nụ hoa Tin Mừng!

Giê-Su! Lạy Chúa muôn trùng
Mở lòng lân ái thứ dung tội tình.
Dù con chết rữa đời mình
Chúa thương đừng để mất linh hồn này.

                        Hoàng Tâm



LẮNG HỒN NGHE CHÚA GỌI




Con biết Chúa yêu con
Chẳng truy cùng luận tội
Rất khoan hồng, nhẫn nại
Dung thứ bấy nay thôi!

Biết Chúa đến trong đời
Để trao Lời Hằng Sống
Con đón đầy ơn trọng
Hồn rực nắng Phục sinh.

Trong giới hạn nhân tình
Cuộc đồng hành lữ thứ
Nửa đêm dài chiếm ngự
Dành tối - sáng nhiêu khê!...

Nhưng khi Chúa cận kề
Con chẳng hề chết rữa.
La-gia-rô Chúa chữa.
Con, Ngài nỡ chối từ!?

Lạy Chúa! Cuộc trần du
Nhốt ngục tù thân xác.
Con dễ bề lưu lạc!
Ngài thương xót cứu nguy.

Tâm chay, nhẹ gối quỳ
Lắng hồn, nghe Chúa gọi.
Con đón tình, sức mới
Sống bởi Chúa yêu thương.

                      Hoàng Tâm


MARIA THU SƯƠNG



LADARÔ SỐNG LẠI



La-da-rô, chết đã bốn ngày
Chị em thương tiếc còn hoài khóc than
Chúa thương cảm, cảnh ly tan
Cho người sống lại, hân hoan vui mừng
….

Thân xác người, sẽ sáng trưng
Sau ngày tro bụi hãi hùng tàn hoang
Cho ai tin tưởng vững vàng
Chúa là sự sống vinh quang muôn đời

Thương con người, Chúa làm người
Nhận thay cái chết kiếp người điêu linh
Chúa sống lại, thật hiển vinh
Cho ai tin Chúa, phục sinh với Người

Xin giúp con, Chúa con ơi
Lòng tin tuyệt đối nơi Người Phục Sinh
Để lòng yêu những dấu đinh
Quý thay án tử thập hình bi thương

Cho con vững chí kiên cường
Khổ đau, đi trọn con đường Giê-su
Bởi tin Thiên Chúa nhân từ
Đưa con vào cõi thiên thu với Người..

Maria Thu Sương


CON TIN CHÚA





Con tin Chúa từ thuở ấu thơ
Nhưng đức tin còn lơ ngơ chưa chắc
Khi lớn lên, con luôn thắc mắc
Sao Chúa thế này, mà chẳng thế kia?

Đức tin con luôn chao đảo, rẽ chia
Tâm hồn lung lay, sa vào mê đắm
Cuộc đời đa đoan, lắm điều rối rắm
Cứ siết chặt dần không lối thoát ra

Khi tỉnh mộng rồi, cảm thấy xót xa
Con tự nhủ: hãy quay về bên Chúa
Chúa là người yêu con từ muôn thủa
Ban cho con một cuộc sống an bình

Vì yêu con, mà Chúa đã hy sinh
Đã bỏ mình chết trên cây thập giá
Yêu nhân trần Chúa hiến dâng tất cả
Để cứu nhân trần thoát cảnh trầm luân

Mùa Thương Khó nay đã đến thật gần
Xin Chúa thương nhận cõi lòng sám hối
Con biết con là kẻ nhiều tội lỗi
Nhưng vững tin Chúa rộng lượng thứ tha

Con xin phó linh hồn trong tay Cha…

Maria Thu Sương





ANNA TERESA THÙY LINH

ĐỨC MARIA XIN VÂNG 



Ôi thiêng thánh phút truyền tin năm ấy
Khi loài người rên siết nỗi khổ đau
Hỡi Trời Cao thấu chăng tiếng khẩn cầu
Xin giáng phúc Đấng Thiên Sai cứu thế.

Me diễm phúc chan hoà muôn thế hệ
Lời Truyền Tin, Mẹ khiêm tốn Xin Vâng
Lòng xót thương, ôi dào dạt chứa chan
Giây phút ấy Tầng Trời Cao tuôn đổ.

Con Thiên Chúa Đấng Ngôi Hai cứu độ
Ngự cung lòng bởi quyền phép Thánh Linh
Ý Chúa Cha, Mẹ tín thác trọn tình
Yêu Thiên Chúa, yêu thế nhân vô tận.

Trái tim Mẹ bảy gươm sâu xuyên thấu
Suốt Chặng Đàng Thập Tự Giá Can-Vê
Chết cùng Con tận sâu thẳm trăm bề
Giây phút cuối nhận lời Con trăng trối.

Mẹ Thiên Chúa, mẹ thế nhân Giáo Hội
Luôn cầu bầu, hằng gìn giữ đỡ nâng
Cứu loài người thoát vực thẳm tối tăm
Nghe lời Mẹ, con quyết tâm sám hối.

Lạy Thánh Mẫu, Mẹ của Lòng Thương Xót.
Bao tháng năm con phản bội vong ân
Chúa nhân từ  ban tha thứ bình an
Con khẩn nguyện Mẹ cầu bầu cứu giúp.

                   Anna Teresa Thùy Linh

HAI TÊ MIỆT VƯỜN
        HỒN CON ĐÃ CHẾT
            “Thật vậy, nếu các ông không tin là tôi hằng hữu, các ông sẽ mang tội lỗi của mình mà chết” (Ga 8,24).
                   Hồn con đã chết từ lâu,
          Bởi con chẳng sống thật sâu nghĩa tình.
                   Đồng thời chối bỏ niềm tin,
          Vào Con Thiên Chúa giáng sinh cứu đời.
                   Sẵn sàng từ khước làm người,
          Đúng theo tiêu chuẩn Chúa Trời đề ra.
                   Chạy theo bè lũ quỷ ma,
          Ăn chơi trác táng bê tha dục tình.
                   Để rồi bán rẻ đời mình,
          Chính bằng cuộc sống coi khinh sự lành.
                   Suốt đời ưa thích tranh giành,
          Quyền uy thế lực chẳng cần thiện chân.
                   Trở thành một kẻ vong thân,
          Đâu còn phẩm chất tốt lành gì đâu.
                   Xác hồn chắc chắn chìm sâu,
          Ở trong sự chết biết đâu mà lường.

Chúa nhật V Mùa Chay năm A, 29/03/2020
Hai Tê Miệt Vườn

        TỬ XÁC – CHẾT HỒN
            “Ông nhà giàu cũng chết và người ta đem đi chôn. Dưới âm phủ đang chịu cực hình…” (Lc 16,23).
                   Chết về thể xác chẳng sao,
          Còn hồn mà chết sẽ vào âm ty.
                   Nơi đây chẳng lợi ích gì,
          Bởi vì ta phải cách ly Nước Trời.
                   Đâu còn được sống muôn đời,
          Đi vào cõi chết xa rời thiên cung.
                   Muôn đời gặp cảnh khốn cùng,
          Bởi xa Thiên Chúa, vô cùng đau thương.
                   Để rồi gặp phải quỷ vương,
          Nó gây đại họa tai ương khổ sầu.
                   Đời ta chắc chắn chìm sâu,
          Ở trong hỏa ngục buồn rầu đắng cay.
                   Muôn đời chẳng có đổi thay,
          Phải luôn khốn khổ tháng ngày triền miên.
                   Chẳng mong để được đi lên,
          Đến nơi thiên quốc là trên thiên đàng.
 
Chúa nhật V Mùa Chay năm A, 29/03/2020
Hai Tê Miệt Vườn
        NGUỒN SỐNG THẦN LINH
                        “Ai sống và tin vào Thầy sẽ không bao giờ phải chết” (Ga 11,26).
                   Giê-su nguồn sống thần linh,
          Sẵn sàng ban tặng ai tin vào Ngài.
                   Từ nay họ hết họa tai,
          Chẳng còn phải chết, mãi hoài sống vui.
                   Cuộc đời quá khứ chôn vùi,
          Tử thần lại bị đẩy lùi thật xa.
                   Bản thân đẹp tựa muôn hoa,
          Tỏa lan hương sắc đậm đà thiện chân.
                   Để rồi hiến trọn bản thân,
          Thuộc về Thiên Chúa, tha nhân trọn tình.
                   Chẳng còn lo sống cho mình,
          Nhưng cho kế hoạch chương trình của Cha.
                   Giúp cho nhân thế nhận ra,
          Tình thương của Chúa chan hòa khắp nơi.
                   Mọi người từ giã cuộc đời,
          Tiến về thiên quốc gặp người Cha yêu.

Chúa nhật V Mùa Chay năm A, 29/03/2020
Hai Tê Miệt Vườn

        VỮNG TIN VÀO CHÚA
            “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống, ai tin vào Thầy thì dù đã chết cũng sẽ được sống” (Ga 11,25).
                   Vững tin vào Chúa Ki-tô,
          Đời con khỏi bị chết khô khi nào.
                   Như cây luôn được vươn cao,
          Chính nhờ nhựa sống dồi dào bên trong.
                   Chúa luôn ngự trị cõi lòng,
          Đời con được sống ở trong an bình.
                   Thánh ân tràn ngập con tim,
          Giúp con sống được chữ tình với Cha.
                   Đời con một bản trường ca,
          Dệt từ cuộc sống đậm đà lòng nhân.
                   Nhờ con luôn sống cận thân,
          Với bao kẻ khác chung quanh hằng ngày.
                   Thế trần lại được đổi thay,
          Cuộc đời nhân thế đẹp hay mọi bề.
                   Cuối đời tất cả được về,
          Đến quê hằng sống chẳng hề tiêu vong.
 
Chúa nhật V Mùa Chay năm A, 29/03/2020
Hai Tê Miệt Vườn


        CHẾT TRONG CÔ ĐƠN
            Trong cơn đại dịch Covid-19, nhiều người chết tức tưởi không gặp được người thân vì bị cách ly như báo chí cho biết.
                   Bao người đã chết cô đơn,
          Người thân chẳng có lệ vương cõi lòng.
                   Cuối đời họ chỉ ước mong,
          Trước khi nhắm mắt thấy – trong người nhà.
                   Điều này chẳng được xảy ra,
          Người thân và họ cách xa ngàn trùng.
                   Thế là ngõ cụt đường cùng,
          Hai bên chẳng gặp vô cùng đau thương.
                   Đây là đại họa tai ương,
          Bởi do đại dịch hết đường sống vui.
                    Xác thân của họ chôn vùi,
          Người thân của họ nếm mùi đắng cay.
                   Ước mong đại dịch đổi thay,
          Khiến cho cuộc sống đẹp hay mọi bề.
                   Nghĩa tình lại được tràn trề,
          Khác chi sông bể chẳng hề cạn vơi.

Sống mùa đại dịch Covid-19
Hai Tê Miệt Vườn

        NHIỄM LÂY TÌNH MẾN
            Tiếp xúc với vi-rút Cô-rô-na thì phải chết. Còn tiếp xúc với Chúa Giê-su thì được sống bởi Ngài là tình yêu và sự sống vĩnh hằng.
                   Gần Ngài ta được nhiễm lây,
          Nhiễm lây tình mến của Thầy Giê-su.
                   Ngài là Thiên Chúa nhân từ,
          Yêu thương nhân thế chẳng trừ loại ai.
                   Cất đi mọi thứ họa tai,
          Nhất là tội ác, trái sai gian tà.
                   Thế nhân đẹp tựa ngàn hoa,
          Tỏa lan hương sắc đậm đà mến thương.
                   Giúp nhau đi đúng con đường,
          Toàn chân thiện mỹ khỏi vương oán hờn.
                   Mọi người nhận được muôn ơn,
          Từ Cha nhân hậu cội nguồn phúc ân.
                   Để rồi tích cực góp phần,
          Dựng xây xã hội ngàn lần đẹp hơn.
                   Cuối đời gặp Đấng Chí Tôn,
          Chính là Thiên Chúa càn khôn vĩnh hằng.
 
Sống mùa đại dịch Covid-19
Hai Tê Miệt Vườn

HAI TÊ MIỆT VƯỜN
        HIỆP THÔNG NGUYỆN CẦU
            Hưởng ứng lời kêu gọi của Đức Thánh Cha Phan-xi-cô là hãy nguyện cầu cùng Thiên Chúa rủ lòng thương, an ủi, nâng đỡ nhân loại trước đại dịch Covid-19 đang xảy ra khắp nơi vào trưa 25/03 tại Đền Thánh Phêrô.
                   Hiệp thông với Đức Thánh Cha,
          Chúng ta nhất trí thiết tha nguyện cầu.
                   Chúa thương cất hết u sầu,
          Chẳng còn đau khổ vùi sâu tâm hồn.
                   Nhờ Ngài tuôn đổ muôn ơn,
          Xuống trên nhân thế suối nguồn tình thương.
                   Xác hồn khỏi mọi tai ương,
          Ốm đau bệnh tật, tội vương cõi lòng.
                   Cuộc đời sẽ được sạch trong,
          Từ nay luôn sống ở trong an bình.
                   Đây là hoa trái Thánh Linh,
          Hằng luôn trĩu nặng trong tim mọi người.
                   Cùng nhau vui sống cuộc đời,
          Bình an thiện hảo của thời cánh chung.
                   Đây là đích điểm cuối cùng,
          Sau khi đã sống tín trung nghĩa tình.

                             Hai Tê Miệt Vườn
        TRONG CẢNH KHỔ ĐAU
            Đức Thánh Cha dành hai buổi cầu nguyện đặc biệt : trưa 25/3 - lễ Truyền Tin và chiều 27/3 không người tham dự vì dịch Covid-19 qua việc chầu Thánh Thể và ban ơn toàn xá.
                   Nguyện cầu trong cảnh khổ đau,
          Xin cùng Thiên Chúa cho mau được lành.
                   Linh hồn cùng với xác thân,
          Chúa cho an mạnh muôn phần yên vui.
                   Khổ đau bệnh tật đẩy lùi,
          Với bao sầu muộn chôn vùi thật sâu.
                   Ở trong tình Chúa nhiệm mầu,
          Mọi người được sống bền lâu vững vàng.
                   Cuộc đời lại được chứa chan,
          Xác hồn tràn ngập bình an Nước Trời.
                   Từ đây trở lại làm người,
          Đúng theo phong cách Chúa Trời đề ra.
                   Trở thành đích thực con Cha,
          Hằng luôn được sống trong nhà thân thương.
                   Tiến về cõi phúc thiên đường,
          Nghìn thu vui sống luôn thường bên Cha.
 
                             Hai Tê Miệt Vườn

        NGÔI HAI LÀM NGƯỜI
            “Vâng tôi đây là nữ tì của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói.” (Lc 1,35)
                   Ngôi Hai Thiên Chúa làm người,
          Bởi nhờ Đức Mẹ nói lời xin vâng.
                   Lời này hiệu quả vô cùng,
          Ngôi Lời rời khỏi thiên cung xuống trần.
                   Để rồi mặc lấy xác thân,
          Chung chia thân phận phàm nhân kiếp người.
                   Từ nay vui sống cuộc đời,
          Như bao nhân thế, giống người trần gian.
                   Cuộc đời cũng lắm gian nan,
          Với bao nghịch cảnh, muôn vàn đắng cay.
                   Nhưng Ngài một mực ra tay,
          Giúp cho nhân thế đổi thay mọi đàng.
                   Bởi nhờ tuôn đổ đầy tràn,
          Tình thương cứu độ muôn ngàn hồng ân.
                   Mọi người lại được trở thành,
          Con Cha chí ái thần dân Nước Trời.

                             Mừng lễ Truyền Tin: Khới đầu mầu nhiệm Nhập Thể
                             Hai Tê Miệt Vườn, 25/03/2020
       
        THIÊN TỬ LÀM NGƯỜI
            “Theo ý đó chúng ta được thánh hóa nhờ Đức Giê-su Ki-tô đã hiến dâng thân mình làm lễ tế…” (Hr 10,10)
                   Hồng ân Thiên Tử làm người,
          Giúp cho người thế đổi đời tận căn.
                   Thoát ra khỏi cảnh tối tăm,
          Do bao tội ác, tháng năm gian tà.
                   Từ nay khỏi bị quỷ ma,
          Dẫn đường đưa lối đi xa sự lành.
                   Xác hồn đổi mới canh tân,
          Chẳng còn sự xấu, tốt lành đẹp xinh.
                   Đây là một cuộc tái sinh,
          Chính bằng thánh sủng Thần Linh Chúa Trời.
                   Thế nhân trở lại làm người,
          Đúng theo tiêu chuẩn Ngôi Lời hóa thân.
                   Ở trong phẩm chất tốt lành,
          Là con Thiên Chúa chung phần vinh quang.
                   Chờ ngày từ giã trần gian,
          Cùng Ngôi Thiên Tử ngắm nhan Cha lành.
 
Mừng lễ Truyền Tin: Khới đầu mầu nhiệm Nhập Thể
Hai Tê Miệt Vườn25/03/2020

        NẰM LIỆT Ở ĐÂY
Trước một con người bằng xương bằng thịt nằm liệt ở hồ Bét-xai-đa trong 38 năm nhưng bao người không thấy, không biết vì vô tâm. Còn Chúa Giê-su, Ngài thấy bằng trái tim nhân hậu từ bi và Ngài chữa anh được lành cả xác-hồn. (x. Ga 5,1-16)            
                   Bao năm nằm liệt ở đây,
          Nhiều người chẳng biết kẻ này là ai.
                   Đời anh gặp lắm họa tai,
          Ốm đau nằm liệt không ai đoái nhìn.
                   Bởi vì nhân thế vô tình,
          Chính bằng thái độ coi khinh người nghèo.
                   Cõi lòng dục vọng bám đeo,
          Để cho ích kỷ đi theo nơi mình.
                   Con tim chẳng chút nghĩa tình,
          Trở nên xơ cứng chỉ mình mà thôi.
                   Mùa Chay ta hãy đổi đời,
          Ngõ hầu ta biết yêu người khổ đau.
                   Nghĩa tình ta hãy tặng nhau,
          Vết thương vô cảm được mau chữa lành.
                   Mọi người sẽ được chung phần,
          Nghìn thu có mặt trong thành thiên cung.

Thứ Ba tuần IV Mùa Chay – 24/03/2020
Hai Tê Miệt Vườn
        CON TIM MÁU LẠNH
            Không thấy tha nhân đau khổ mọi mặt quanh ta; vì ta có trái tim máu lạnh mùa đông, cõi lòng khô cứng vì chủ nghĩa cá nhân. (x. Ga 5,1-16)
                   Tim ta máu lạnh mùa đông,
          Lòng ta khô cứng nên không yêu người.
                   Bỏ quên giới luật Chúa Trời,
          Chẳng yêu người thế suốt đời của ta.
                   Điều lành việc tốt bỏ qua,
          Để rồi luôn sống thật là vô tâm.
                   Đời ta đang bị giam cầm,
          Ở trong ích kỷ, sai lầm dối gian.
                   Quên đi nghĩa vụ trao ban,
          Bao điều thiện hảo cho ngàn thế nhân.
                   Ta thành một kẻ vong thân,
          Chẳng còn phẩm giá thiện chân con người.
                   Ta cần sám hối đổi đời,
          Trở nên hoàn thiện, rạng ngời tình thương.
                   Cuối đời ta được thiên đường,
          Sau khi đã sống yêu thương mọi người.
 
          Thứ Ba tuần IV Mùa Chay – 24/03/2020
          Hai Tê Miệt Vườn
HOÀNG CÔNG NGA

BẤT AN

Tự hỏi giờ đây có những ai
Soi mình mỗi sáng lúc ban mai
Nhìn ra thế giới trôi đêm tối
Bệnh dịch Co Vi hóa mão gai
Thành phố vắng người như bóng chết
Nhà trường bãi khóa nặng bờ vai
Thông tin nhiễu loạn sao cho khỏi
Cảm giác giờ đây quá lạc loài.

Hoàng Công Nga


CHÚA CÓ BUỒN KHÔNG?

Con buồn, hỏi Chúa có buồn không?
Thế giới lâm nguy, lụy vướng tròng
Gông cổ gây nên vì tự mãn
Xích xiềng trói chặt dám trông mong
Thiên tai giáng họa chưa bừng tỉnh
Dấu chỉ nêu lên có đổi lòng 
Cuộc sống tham lam thành thảm họa
Con buồn, hỏi Chúa có buồn không?

Hoàng Công Nga


LẠC LOÀI

Tri kỷ giờ đây chẳng có ai
Một mình xứ lạ lạnh bờ vai
Quanh năm tuyết phủ tràn sương bạc
Mỗi sáng xoay mình đợi nắng mai
Thắp đuốc đi tìm người cõi mộng
Lần mò theo dõi cuộc tương lai
Hồn hoang lảng bảng người nhân thế
Lẻ bóng mình ta vẫn lạc loài.

 Hoàng Công Nga


MÙA THƯƠNG KHÓ

Tháng ba trở giấc nồm đưa
Chói chan đợt nắng vào mùa chay thiêng
Đời người lẫn khuất niềm riêng
Bước vào hoang địa tự xiềng lấy thân.

Đợi chờ phúc lộc thánh ân
Cơn mưa đổ xuống thông phần ăn năn
Lặng thầm nghe tiếng trối trăn
Lời kinh ai oán nhọc nhằn tâm tư.

Cõi đời trong thực ngoài hư
Khổ thân con Chúa đã nhừ đòn roi
Bao nhiêu nước mắt mặn mòi
Đoạn đường thương khó mà soi lại mình.

Ơn lành sửa đổi tâm linh
Hồng ân cứu chuộc Phục Sinh mãn phần
Hỡi ôi một kiếp nợ trần
Làm sao trả được vơi dần nỗi đau.

Thông phần chia sẻ cùng nhau
Lau khô giọt máu chuyển màu tái tê
Cùng nhau trở bước đường về
Giã từ mộng ảo cận kề ơn thiêng
Phúc lộc soi tỏ tình riêng
Giữa mùa thương khó nỗi niềm sẻ chia.

Hoàng Công Nga

NHỚ NHÀ

Nhìn khói hoàng hôn bỗng nhớ nhà
Tình người viễn xứ nẻo phù hoa
Mây trôi lảng bảng nên hình mẹ
Gió thổi bồng bềnh hóa bóng cha
Lạnh lẽo cô liêu nơi xứ lạ
Lạc loài loi lẻ nghĩa tình ta
Bao giờ trở lại thăm quê cũ
Thỏa mãn niềm mơ nỗi nhớ nhà.

Hoàng Công Nga


PHÓ THÁC CHO NGÀI

Khi đêm về giấc ngủ nồng say
Hình bóng chết phủ tràn hiện hữu
Người trở về một cõi vô ưu
Nơi cõi thế chỉ còn dĩ vãng.

Trong nấm mồ đời người ngắn ngủi
Ta làm gì trong một ngày qua
Có nhìn lại mình nỗi xót xa
Ôi nhân thế chỉ là ảo ảnh.

Mùa đại dịch tràn qua chóng vánh
Phá biên cương dấu hiệu chẳng lành
Cơn hồng thủy đời người bão tố
Có là gì một chút mỏng manh.

Thành phố sầu lệ đổ mưa tuôn
Người lo âu chất chứa nỗi buồn
Đeo u ám tâm tư phiền muộn
Dấu chỉ nào thức tỉnh khơi nguồn?

Ta có nghe Khải Huyền tuyên cáo
Nghe xôn xao chuyển động trời cao
Điều ẩn dụ đang dần hiện rõ
Trong lòng người khắc khoải âu lo.
 
Khi bóng đêm chìm vào sự chết
Ta xuôi tay một ngày thấm mệt
Dâng cho Ngài giấc ngủ nồng say
Phó cho Ngài mọi sự trong tay.

Hoàng Công Nga

THA HƯƠNG

Bằng hữu còn ai, sống chết ai?
Tuổi già ai biết được ngày mai
Lang thang đất khách buồn năm tháng
Xa xứ lòng trần vướng phải gai
Bạn hữu giờ đây còn lại mấy?
Đồng môn năm cũ chẳng kề vai
Tìm đâu tri kỷ nơi dương thế
Viễn xứ, tha hương kiếp lạc loài.

Hoàng Công Nga
THỨ THA CHO NGƯỜI


Sống trên đời giàu nghèo đã định
Sống lòng nhân mới chính người hay
Nghèo mà trong sạch phúc thay
Giàu sang cũng thế lòng ngay sợ gì.

Giàu không kiêu có chi là khó
Bởi lòng nhân đã rõ từ tâm
Đừng lao vào chỗ mê lầm
Lòng tham vô đáy người thâm hại người.

Thuở sung túc nụ cười rạng rỡ
Lòng bao dung sao nỡ khinh người
Giàu nghèo vẫn nụ cười tươi
Mở lòng nhân ái bằng mười thuốc tiên.

Trong cõi thế người hiền chẳng hiếm
Lũ tiện nhân hay kiếm cớ gây
Đừng vì ghen tỵ mà dây
Mà sinh đố kỵ mà gây khó người.

Người hiểu biết nụ cười khỏa lấp
Lòng nhân từ ấp ủ vị tha
Cho dầu có trải can qua
Nhẹ nhàng, hiểu biết thứ tha cho người.

Hoàng Công Nga


TINH LUYỆN

Thánh lễ buồn thiu trong đại dịch
Chúa buồn lặng lẽ chịu đóng đinh
Trầm tư, trôi dạt dòng suy nghĩ
Lắng đọng, phiêu du một chút tình
Thập giá yêu người nơi cõi thế
Cội nguồn hiến tế tại nhân sinh
Niềm tin bão táp không lay chuyển
Tinh luyện gian trần rõ ánh minh.

Hoàng Công Nga


TRÊU NGƯƠI

Thành phố hôm nay vắng bóng người
Tử thần lảng vảng bỗng trêu ngươi
Nhà nhà đóng cửa cài then lại
Lũ trẻ cách ly thấy hóa lười
Đại dịch đang lan tràn thế giới
Nhân gian nghe ngán ngẩm trò đời
Nhà thờ đóng cửa buồn ghê gớm
Ngẫm nghĩ vì sao thế hở trời?

Ngẫm nghĩ vì sao thế hở trời?
Có chăng là bởi tại con người
Mưu mô tính toán sinh tiêu diệt
Lừa lọc so đo nẩy gấp mười
Tham vọng không ngừng che lấp cả
Thiên nhiên bỗng chốc trở trêu ngươi
Tai ương đổ xuống đầu thiên hạ
Nhân loại giờ đây héo nụ cười.

Hoàng Công Nga





THỜI SỰ BUỐN

Tin tức lan truyền mấy bữa rày
Người người lo ngại khắp quanh đây
Nhà thờ đóng cửa buồn ly biệt
Thành phố cách xa sợ vạ lây
Trường học thông tin giờ bãi khóa
Lòng người chán nản bóng thêm dầy
Nguy cơ hiểm họa đang tràn tới
Thử thách nhân gian thấy có gay?

Hoàng Công Nga

TRỞ VỀ







Con bỏ nhà thờ xa nơi thánh
Xa ân huệ mộng ước chẳng lành
Bỏ đi hoang một đời lầm lỗi
Có nghĩa gì cuộc sống mong manh.

Con phạm tội biết là xa Chúa
Lỡ lao theo vết trượt in hằn
Lòng nhức nhối gậm nỗi ăn năn
Những thách thức vì đời sỹ diện.

Vào Mùa chay con quyết trở về
Vẳng bên tai điệu khúc tái tê
Giờ kinh chiều dục lòng thống hối
Tỉnh hồn con giấc mộng ê chề.

Con rụt rè tới gần bên Chúa
Nỡ lòng nào Chúa lại đuổi xua
Ngài dang tay chờ con sám hối
Tội con đầy Chúa đã thứ tha.

Con trở về ngàn nỗi xót xa
Chiều loang tím nặng nỗi phong ba
Hồn tơi tả một đời lầm lỗi
Con gục đầu quỳ dưới chân Cha.

Hoàng Công Nga



TRẦM THIÊN THU


NGHẸN SẦU







Từ thành thị tới thôn làng
Nơi đâu cũng tựa hồng hoang đất trời
Không nghe tiếng nói, tiếng cười
Lặng sầu nấc nghẹn khóc đời phàm nhân
Xin thương xót phận chúng con
Tâm hồn ảo não, xác thân rã rời [1]
Xin Ngài cứu gỡ mạng đời [2]
Trong cơn bĩ cực mong hồi thái lai
Mong qua cơn đại dịch này
Chúng con đã biết đắng cay thế nào
Niềm vui xin Chúa lại trao
Bù khi nếm nhục nuốt sầu tang thương [3]

Trầm Thiên Thu
Chiều 28-03-2020
[1] Tv 31:10 – “Xin xót thương, lạy Chúa, bởi vì con lâm cảnh ngặt nghèo, quá sầu đau, mắt đà mòn mỏi, hồn ảo não và thân hình tiều tuỵ.”
[2] Tv 116:4 – “Ôi lạy Chúa, xin cứu gỡ mạng con!”
[3] Tv 90:15 – “Xin ban tặng chúng con niềm hoan hỷ, bù lại những tháng năm Ngài đã bắt nếm nhục nuốt sầu.”

TANG TÓC



Buồn thay khi tang tóc
Lặng sầu và nước mắt
La-da-rô qua đời
Khiến Chúa cũng bật khóc [1]

Cả thế giới đang khóc
Vì đại họa vi-rút
Đau khổ bao nạn nhân
Người nhiễm và người chết

Đại dịch đáng quan ngại
Là dạng bách hại mới
Không gươm giáo, đạn bom
Nhưng có thể thay đổi

Cả thế giới tang tóc
Không còn thấy nhộn nhịp
Như xưa Chúa đã khuyên
Nghỉ ngơi nơi tĩnh mịch [2]

Khi mưa, trời u ám
Hết mưa, trời bừng sáng
Thiên Chúa hằng xót thương
Vững tin, đừng hốt hoảng!

Sau nỗi buồn, nước mắt
Là niềm vui, tiếng hát
Chúa đã thắng tử thần
Khi Ngài sống lại thật

Trầm Thiên Thu
Sáng 28-03-2020
[1] Ga 11:35 – “Đức Giêsu liền khóc.”
[2] Mc 6:31 – “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.”

ĐIỆU TÌNH LẶNG



Khoảng đời lặng giữa Mùa Chay
Ru hồn lắng đọng điệu bài yêu thương
Nỗi sầu phủ xuống muôn phương
Nhớ xưa màn trướng xé trong Đền Thờ
Ngay khi trên đỉnh Can-vê
Trút hơi thở cuối, Giê-su cứu đời
Lệ sầu đắng mọi lòng người
Gần nhau không được, xa xôi mắt nhìn
Linh thiêng ánh sáng đức tin
Xa vẫn thấy gần trong Đức Ki-tô
Bài học mới Chúa ban cho
Yêu nhau tha thiết như Cha trên trời
Điệu tình lặng giữa cuộc đời
Sợi yêu liên kết mọi người với nhau
Dìu nhau thoát khỏi niềm đau
Tìm về bên Chúa giữa chiều Can-vê
Vòng gai sẽ hóa vòng hoa
Cây đinh giữ chặt tình ta với người
Điệu tình lặng giữa cuộc đời
Chay trong mùa dịch là lời tình dâng

Trầm Thiên Thu
Sáng 28-03-2020






TIẾNG NỔ BẤT THƯỜNG
[Niệm ý Ga 8:2-11]



Ðức Giê-su càng tốt lành, nhân hậu
Thì Ngài càng đại lượng và bao dung
Người phụ nữ tội ngoại tình rõ ràng
Tội đáng chết mà Ngài lại tha bổng

Còn loài người tội lỗi mà ngang bướng
Càng ảo tưởng và càng rõ tự kiêu
Miệng nói yêu mà giữ chẳng bao nhiêu
Thích chê bai, chỉ trích và kết án

Không bom đạn nhưng cuộc đời vẫn loạn
Những “tiếng nổ” còn hơn cả đạn bom
Mặc dù rằng không nhộn nhịp om sòm
Nhưng vẫn có bao nạn nhân phải chịu

Xin Chúa giúp nhận biết mình phận yếu
Mà ăn năn hối cải để được tha
Biết canh tân để thoát khỏi kiêu sa
Biết cảm thông và chân thành nâng đỡ

Nhờ như vậy mà được Chúa cứu độ
Bởi nhân đức cao nhất là yêu thương
Không yêu thương thì tất cả như không
Khi phán xét Chúa chỉ đòi bác ái [*]

Xin Chúa giúp nên khôn mà bớt dại
Đời có dại mới biết cố sống khôn
Phụ nữ kia dại rồi ắt khôn hơn
Vâng lời Chúa: “Trở về, thôi phạm tội”

Trầm Thiên Thu
Đêm 27-03-2020
[*] Mt 25:31-46.
TÂM TÌNH TÍN THÁC

Bây giờ chẳng thấy ai cười
Khẩu trang che kín mất rồi còn đâu
Nhìn người chẳng biết thế nào
Bởi không thể thấy mũi cao, môi hồng
Quen hay lạ cũng bình thường
Không thể vui mừng mà bắt tay nhau
Nhìn nhau chẳng dám nhìn lâu
Cần thì nói gọn, đừng kèo nèo chi
Cầu cho cô-vít mau đi
Để cho nhân loại thoát nguy hiểm này
Không còn Thánh Lễ, buồn thay!
Nhưng chính lúc này, sức khỏe cần lo
Đức tin không thể ngây ngô
Nếu vì cảm tính là chưa trưởng thành
Vững tin Thiên Chúa nhân lành
Gian nan là lúc sống tình xót thương

Trầm Thiên Thu
Đêm 27-03-2020



IM LẶNG






Có phải chăng chúng con đã bất xứng
Khi chúng con thể hiện tôn kính Ngài?
Bởi vì thế mọi nghi lễ hôm nay
Không còn được công khai mọi nghi thức [1]

Trên Thánh Giá ngày xưa Ngài kêu khát [2]
Mà chúng con thờ ơ, chẳng lắng nghe
Ngài khát tình hơn mọi thứ xa hoa
Chỉ phô trương bề ngoài bằng hình thức

Cái đang có chúng con cũng mất hết
Đúng như Chúa Giê-su đã nói xưa [3]
Giờ chúng con thực sự sáng mắt ra
Lạy Thiên Chúa, xin Ngài nguôi cơn giận!

Tội lỗi nhiều nên cuộc đời lận đận
Chẳng oan ức, nhưng xin Ngài bỏ qua
Dủ lòng thương mà đại lượng thứ tha
Cứu chúng con thoát khỏi cơn đại dịch

Ngài mong muốn chúng con phải sống khác
Phải chân thật chứ không được giả hình
Nhờ đau khổ, chúng con biết phận mình
Cuộc sống này mong manh như hơi thở

Cả thế giới chìm vào khoảng lặng lẽ
Khi Mùa Chay đang gần tới đỉnh cao
Chúa nói to trong những lúc khổ đau
Hãy dừng lại, bỏ qua mọi hình thức!

Lạy Thiên Chúa công minh và chính trực
Là Sự Thật, Sự Sống và Con Đường [4]
Xin đưa về Miền Đất Hứa Xót Thương
Để chúng con được hoan ca chúc tụng

Trầm Thiên Thu
Sáng 27-03-2020
[1] Xh 20:7; Đnl 5:11 – Ngươi không được dùng danh Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, một cách bất xứng,
vì Đức Chúa không dung tha kẻ dùng danh Người một cách bất xứng.”
[2] Ga 19:28 – “Tôi khát!”
[3] Mt 13:12; Mt 25:29; Mc 4:25; Lc 8:18; Lc 19:26 – “Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất.”
[4] Ga 14:6 – “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.”



NHƯ GIỮA VƯỜN DẦU




Ở giữa cơn đại dịch
Lo lắng và muộn phiền
Và cũng đầy sợ hãi
Giữa cô đơn lặng thầm

Nơi Vườn Dầu tĩnh mịch
Chúa xao xuyến, đơn côi
Các môn đệ ngủ hết
Một mình Chúa bồi hồi

Nỗi buồn nặng lòng Chúa
Như có thể chết ngay [*]
Nhân loại cũng lo sợ
Giữa cơn đại dịch này

Có lo mới biết sợ
Có khổ mới biết thân
Xin Chúa thương nâng đỡ
Bằng ba đức đối thần

Xin Chúa cũng tăng lực
Các nhân đức đối nhân
Biết ân cần chia sẻ
Giúp nhau lúc khó khăn

Trầm Thiên Thu
Đêm 26-03-2020
[*] Mt 26:38; Mc 14:34 – “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được.”


THỪA – THIẾU



Cô-rô-na vi-rút
Chỉ nhỏ bé li ti
Mà ai cũng hoảng hốt
Sợ nó như quỷ ma

Dù là bom nguyên tử
Dù loạn lạc, chiến tranh
Dù hiểm nguy bách hại
Đức tin chẳng rung rinh

Thế mà con vi-rút
Khiến mọi thứ phải ngưng
Con người chịu bất lực
Thế gian hóa tan hoang

Như thế chiến kiểu mới
Không tiếng đạn, tiếng bom
Nhưng con người chới với
Với đau khổ không tên

Ai có được thêm nữa
Và sẽ có dư thừa
Còn ai đã không có
Mất hết, chẳng còn gì [1]

Phải chăng lời cảnh báo
Chúa đã nói từ xưa
Bây giờ đã ứng nghiệm
Nhân loại sợ hay chưa?

Thử thách là cần thiết
Như một lẽ tất nhiên
Chúa không bắt quá sức
Tương lai sẽ đẹp hơn [2]

Biển đời đang rất động
Bởi sóng Cô-rô-na
Hãy vững lòng tin tưởng
Chúa ngay bên, đừng lo! [3]

Trầm Thiên Thu
Chiều 26-03-2020
[1] Mt 13:12; Mt 25:29; Mc 4:25; Lc 8:18; Lc 19:26 – “Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất.”
[2] 1 Cr 10:13 – “Không một thử thách nào đã xảy ra cho anh em mà lại vượt quá sức loài người. Thiên Chúa là Đấng trung tín: Người sẽ không để anh em bị thử thách quá sức; nhưng khi để anh em bị thử thách, Người sẽ cho kết thúc tốt đẹp, để anh em có sức chịu đựng.”
[3] Ga 6:20 – “Thầy đây, đừng sợ!”




MẸ BUỒN
“Nếu loài người biết vĩnh cửu là gì thì họ sẽ làm mọi thứ để thay đổi cuộc đời.” (Đức Mẹ Fátima)


Nhiều lần Đức Mẹ hiện ra
Khuyên răn, cảnh báo, thiết tha gọi mời
Siêng năng lần hạt Mân Côi
Ăn năn sám hối, sống đời canh tân
Nhưng người ta chẳng quan tâm
Thế nên Đức Mẹ lệ buồn tuôn rơi
Khóc thương cho cả loài người
Còn mê trần thế, quên lời Chúa khuyên
Đến khi gặp hạn truân chuyên
Trở tay không kịp, chẳng oan ức gì
Cúi xin Đức Mẹ từ bi
Cầu thay nguyện giúp khỏi nguy khốn này
Chúng con đã thấm đắng cay
Quyết tâm đổi mới, thuộc bài vệ sinh

Trầm Thiên Thu
Lễ Truyền Tin, 25-03-2020


HOANG VU





Bỗng dưng đường sá hoang vu
Nhìn ai cũng thấy ngu ngơ khác thường
Đạn bom không tiếng nổ vang
Mà như thế chiến bất thường thứ ba
Hoang vu gần, lặng lẽ xa
Trong nhà, ngoài ngõ, nhà thờ cũng im
Dường như ai cũng đau tim
Ban ngày mà ngỡ như chìm giấc say
Không còn Thánh Lễ hằng ngày
Nghe như tiếng Chúa bảo thay đổi liền
Tôn thờ Ngài ở tâm hồn
Vì giờ đã đến, phải cần làm ngay [*]
Chúng con tha thiết van nài
Cứu cho thoát khỏi nạn này, Chúa ơi!
Từ nay quyết chí đổi đời
Cầu Ngài thương xót ban lời thứ tha

Trầm Thiên Thu
Sáng 26-03-2020
[*] Ga 4:21-24 – “ĐÃ ĐẾN GIỜ các người sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải trên núi này hay tại Giêrusalem. Các người thờ Đấng các người không biết; còn chúng tôi thờ Đấng chúng tôi biết, vì ơn cứu độ phát xuất từ dân Do Thái. Nhưng GIỜ ĐÃ ĐẾN, và CHÍNH LÀ LÚC NÀY ĐÂY, giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Người như thế. Thiên Chúa là thần khí, và những kẻ thờ phượng Người phải thờ phượng trong Thần Khí và Sự Thật.”


THIÊN CHÚA CON NGƯỜI
[Niệm ý Ga 7:40-53]



Người ta nghe Chúa Giê-su giảng dạy
Lời lẽ hay và ý tưởng thâm sâu
Nên người ta mới bàn tán với nhau
Đó là Đấng Ki-tô, là ngôn sứ

Nhưng có người phản đối, không đồng ý
Họ cho rằng không thể Ga-li-lê
Từ Be-lem xuất hiện Đấng Ki-tô
Chính Kinh Thánh nói rõ ràng như thế

Lắm thầy thì thối ma, họ chia rẽ
Một số người muốn bắt Chúa Giê-su
Nhưng chẳng thấy có ai dám làm gì
Đơn giản vì “giờ của Ngài chưa đến” [*]

Lính báo cáo: “Ông ấy nói lạ lắm!”
Các thủ lĩnh và nhóm Pha-ri-sêu
Không chịu tin và còn nói tào lao
Bịa chuyện rằng chẳng ai tin ông ấy

Ðúng là lũ có quyền mà ăn hại
Chỉ biết một mà chẳng hiểu được hai
Thấy có một mà ảo tưởng biết mười
Loại như thế chỉ hại dân, hại nước

Đức Giê-su là Chúa và người thật
Ngài là Chúa để cứu độ chúng ta
Là Con Người để hòa hợp, sẻ chia
Mọi vui buồn của kiếp người trần thế

Xin ban cho chúng con được thấy rõ
Nhờ con mắt luôn trong sáng đức tin
Để chúng con nhận ra Chúa uy linh
Là Con Người và cũng là Thiên Chúa

Trầm Thiên Thu
Chiều tối 25-03-2020
[*] Ga 7:30; Ga 8:20.



LẠY CHA

Lạy Cha là Chúa đất trời
Yêu thương tạo dựng muôn loài trần gian
Chúng con tội lỗi, yếu hèn
Xin Cha thương xót phàm nhân lúc này
Trong cơn đại họa đắng cay
Vi trùng nhỏ bé đọa đày chúng con
Khiến cho thế giới u buồn
Đời thường bỗng hóa bất thường, Cha ơi!
Hiểm nguy chồng chất khắp nơi
Tháng ngày đảo lộn, nụ cười héo hon
Lạy Cha, Chúa Tể càn khôn
Xin thương giải thoát qua cơn dịch này
Mẹ ơi, cầu giúp nguyện thay
Cay đắng tháng ngày xin được qua mau

Trầm Thiên Thu
Lễ Truyền Tin, 25-03-2020



SỰ KIỆN NHIỆM MẦU



Truyền Tin – sự kiện nhiệm mầu
Hồng Ân Cứu Độ được trao cho đời
Ngôi Hai nhập thể làm người
Mở đầu công cuộc cứu loài phàm nhân
Tuyệt vời ý muốn xin vâng
Diệu kỳ hai Đấng một lòng khiêm nhu
Ngôi Lời vâng phục Chúa Cha
Nữ Tỳ vâng phục, bỏ qua ý mình
Nhiệm mầu sự kiện Truyền Tin
Khơi nguồn hy vọng, sinh linh vui mừng
Dạt dào tình Chúa xót thương
Ngọt ngào tình Mẹ muôn trùng bao la
Xin cho con biết khiêm nhu
Luôn vâng Thánh Ý suốt mùa trần gian

Trầm Thiên Thu
Lễ Truyền Tin – 2020


KHỔ ĐỜI
[Niệm ý Ga 5:1-16]



Số phận thật khốn khổ
Ba mươi tám năm trời
Phải chịu đựng chứng liệt
Đằng đẵng nửa đời người

Biết xuống hồ sẽ khỏi
Nhưng cũng đành chịu thôi
Nước động, lết không nổi
Chẳng kịp xuống trước ai

Không có ai giúp đỡ
Chỉ một mình lẻ loi
Số phận thật khốn khổ
Cũng đành chịu vậy thôi

Chúa Giê-su thấy tội
Hỏi muốn khỏi bệnh không
Anh cho biết nỗi khổ
Chúa cho thỏa ước mong

Ngài dặn đừng phạm tội
Kẻo lại phải khốn hơn
Người Do Thái thấy vậy
Nên tỏ vẻ ghét ghen

Hôm đó ngày Sa-bát
Mọi việc đều phải kiêng
Việc thiện mà cũng cấm
Đúng là quá vô duyên

Chúng con thật ích kỷ
Đã chẳng biết thương yêu
Lại lên mặt bắt bẻ
Chê trách, kèn cựa nhau

Trầm Thiên Thu
Chiều 22-03-2020




MẸ THÔNG HIỆP




Đứng bên Thập Giá đau thương
Con đau, Mẹ cũng nát lòng tả tơi
Can-vê chiều nắng loang đồi
U trầm tội lỗi, loài người mưu mô
Mẹ thầm lặng, chẳng nói chi
Khắc ghi mọi sự, nghĩ suy trong lòng
Lưỡi gươm nào hóa vô thường
Đâm vào tim Mẹ – sâu, nông mấy lần
Chiều buông, nắng nhạt nhòa dần
Mẹ vẫn lặng thầm ôm trọn niềm đau
Thập Hình treo xác Con Yêu
Cũng treo lòng Mẹ tím sầu như Con
Cung thương rung nhịp héo hon
Điệu sầu réo rắt lời buồn Can-vê
Vì Con, lòng Mẹ tái tê
Gập ghềnh nhân loại, Mẹ kê cho bằng
Xin cho con được thông phần
Tử đạo dần dần qua những hy sinh
Xin vì Máu Chúa chí linh
Xin vì Nước Mắt thâm tình Mẹ Yêu
Cầu cho thế giới lao đao
Chúa thương tha thứ sớm chiều tội nhân
Mẹ thông hiệp chịu gian truân
Xin cho con được ở bên Mẹ hoài
Tháng ngày dẫu có đọa đày
Đồng hành với Mẹ, sầu này sẽ vơi

Trầm Thiên Thu



THỀ YÊU HỨA THƯƠNG
“Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ.” (Is 49:15)










Cha mẹ rất thương con
Mặc dù nó ngang ngược
Mưu mô và ác độc
Cha mẹ vẫn yêu thương

Dù đứa con điên khùng
Kém cỏi và xấu xí
Ngu dốt và ích kỷ
Cha mẹ vẫn thương yêu

Dù đứa con yếu đau
Khốn khổ vì khuyết tật
Người đời không ưa thích
Cha mẹ vẫn yêu thương

Là phàm nhân bình thường
Còn sai lầm, tội lỗi
Mà vẫn không sợ hãi
Để bảo vệ con mình

Thiên Chúa cực tốt lành
Trọn tình yêu nhân loại
Chịu chết để chuộc tội
Để cứu độ sinh linh

Đó là khối ân tình
Cao cả, vĩ đại nhất
Mạng sống cũng không tiếc
Hy sinh để cứu đời [*]

Trầm Thiên Thu
[*] Ga 15:13 – “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.”


ĐẤNG CỨU ĐỘ DUY NHẤT
[Niệm ý Ga 5:31-47]


Lạy Thiên Chúa, xin dủ thương tha thứ
Vì chúng con đã khước từ tình yêu
Không nhìn nhận Con của Đấng tối cao
Khi Người Con đã minh chứng sự thật

Chúng con đã khước từ bằng nhiều cách
Vậy mà Ngài vẫn một lòng thương yêu
Xin gia tăng lòng tin mến thật nhiều
Để chúng con thoát đam mê, tội lỗi

Xin biến đổi để chúng con nên mới
Luôn vững lòng tin yêu Đức Giê-su
Đấng đã đến nhân danh Thiên Chúa Cha
Chính Ngài là Đấng Cứu Độ duy nhất

Lạy Thiên Chúa, xin dủ lòng thương xót
Vì chúng con đã ngu xuẩn bao lần
Không nhận ra Đấng Cứu Thế ở gần
Cứ mơ mộng hão huyền cõi trần tục

Xin chấn chỉnh ngay từ trong mơ ước
Để không bị lạc phương hướng tâm linh
Luôn vững lòng hướng tới cõi Thiên Đình
Miền Đất Hứa – Trời Mới và Đất Mới

Trầm Thiên Thu





ĐẠI DỊCH HIỆP NGUYỆN



Đại dịch Cô-rô-na
Đã xuất hiện bất chợt
Cả thế giới hoảng hốt
Rồi lo giữ vệ sinh

Cuộc sống mất an bình
Tất cả bị xáo trộn
Mọi người thấy khốn đốn
Tương lai bỗng mịt mù

Đại dịch Cô-rô-na
Trở nên như dấu lạ
Cảnh báo và nhắc nhở
Hãy biết yêu thương nhau

Giới răn Chúa đã trao
Cũng chỉ là như thế
Biết cùng nhau chia sẻ
Đừng ích kỷ, tham lam

Đại dịch đang tràn lan
Hãy cùng nhau đoàn kết
Tạo đại dịch hiệp nhất
Cùng xin Chúa xót thương

Mùa Chay với tai ương
Trở thành cơ hội tốt
Gia tăng tình hiệp nhất
Với Chúa và tha nhân

Xin ban lại bình an
Tái tạo trái tim mới
Xin ăn năn, đền tội
Lạy Chúa, xin thứ tha!

Trầm Thiên Thu, Chiều 23-03-2020
THÔNG MINH TÂM LINH
[Niệm ý Ga 7:14-30]



Người ta thấy Chúa ăn nói lưu loát
Nên ngạc nhiên và bàn tán với nhau
Bởi vì họ không thể hiểu tại sao
Không học hành mà thông thạo chữ nghĩa

Chúa Giê-su nói cho họ biết rõ
Rằng đạo lý mà Ngài dạy mọi người
Là đạo lý của Đấng đã sai Ngài
Mà Đấng ấy là Thiên Chúa duy nhất

Có người nói Ngài bị quỷ ám thật
Họ tìm cách bắt bẻ Ngài đủ điều
Nhưng chẳng ai làm hại Ngài được đâu
Bởi vì sao? Giờ của Ngài chưa đến! [*]

Họ thấy lạ nên họ càng bàn tán
Ngài giải thích thì chẳng ai thèm nghe
Mà có nghe họ cũng chẳng tin gì
Sự cố chấp khiến người ta mù quáng

Nhận biết Chúa hằng hữu và hằng sống
Để tin yêu và hoàn thiện bản thân
Là đích điểm của cuộc đời tín nhân
Nhưng trung gian là Giê-su Cứu Chúa

Ngài là đường dẫn đến Ơn Cứu Độ
Muốn gặp Ngài thì phải đọc Thánh Kinh
Chúa Thánh Thần soi sáng trí thông minh
Để nhận thức và nhận ra Thiên Chúa

Trầm Thiên Thu
Đêm 24-03-2020
[*] Ga 7:30; Ga 8:20.

LỜI ĐẠI DỊCH
“Dừng tay lại: Hãy biết Ta đây là Thiên Chúa! Ta thống trị muôn dân, thống trị địa cầu.” (Tv 46:11)



Không có Chúa, cả nhân loại bất lực [1]
Đức Giê-su đã nói trước từ xưa
Nhưng loài người vẫn tự mãn, làm ngơ
Cô-rô-na xuất hiện nên hoảng sợ

Chịu đau khổ có thể là cái giá
Mà nhân loại phải gánh lấy hôm nay
Nhưng cái họa có thể hóa phúc ngay
Nếu ý thức, ăn năn và sửa đổi

Chỉ một mình Thiên Chúa là tuyệt đối
Đấng cầm quyền sinh tử trên mọi loài
Vũ trụ này phải lệ thuộc vào Ngài
Còn hay mất, thời gian dài hay ngắn

Cô-rô-na đại dịch là tín nhắn
Chúa gởi chung và gởi riêng mỗi người
Phải đọc đúng và phải hiểu rạch ròi
Vẫn còn kịp vì còn Giờ Thương Xót

Muôn lạy Ngài, xin tha và giải thoát
Cứu chúng con khỏi đau khổ lúc này
Chén đắng này chúng con nếm quá cay
Xin Ngài đừng áp dụng Án Tru Hiến [2]

Trầm Thiên Thu
Đêm 21-03-2020
[1] Ga 15:5 – “Không có Thầy, anh em chẳng làm gì được.”
[2] Đnl 7:1-5 và Đnl 20:16-18 – Luật Mô-sê đề cập “án tru hiến” (Khê-rem), tức là tiêu diệt tất cả các nơi phe bại trận, hình phạt là trục xuất khỏi cộng đoàn, trong một số trường hợp nặng có thể bị tử hình.
Lm. GIUSE TRẦN VIỆT HÙNG

THỨ HAI, TUẦN 5 MÙA CHAY
(Ga 8, 1-11).
PHẠM TỘI

Quả tang phạm tội ngoại tình,
Đặt nàng trước mặt, khảo hình xót xa.
Thưa Thầy, xin xét tội bà,
Có nên ném đá, để mà nêu gương.
Giê-su cúi xuống bên đường,
Ngón tay viết chữ, vấn vương sự đời.
Người ta hạch hỏi đôi lời,
Chúa đành lên tiếng, cao vời biết bao.
Ai người sạch tội tự cao,
Tự mình ném đá, khai mào trước đi.
Lặng im tâm trí chai lì,
Trẻ con người lớn, thực thi xét mình.
Rút lui trật tự bình sinh,
Những người tố cáo, thật tình ăn năn.
Chúa nhìn thiếu phụ băn khoăn,
Thầy không kết án, điều răn giữ tròn.

THỨ BA, TUẦN 5 MÙA CHAY
(Ga 8, 21-30).
THƯỢNG GIỚI

Trời cao Chúa ngự thiên tòa,
Hạ thân giáng thế, để mà độ nhân.
Rao truyền sứ mệnh gian trần,
Hy sinh chịu chết, vô ngần yêu thương.
Ngày đi giờ đến khôn lường,
Thực hành thiên ý, mở đường quang vinh.
Thương nhìn hạ giới sinh linh,
Chúa từ thượng giới, dủ tình thương yêu.
Ngay từ nguyên thủy thiên triều,
Suối nguồn sự sống, huyền siêu cao vời.
Ngôi Lời mạc khải cho đời,
Quan phòng cứu độ, cho người trần gian.
Chúa Cha ân sủng thương ban,
Mở đường dẫn lối, đổ tràn phúc ân.
Đất trời hòa hợp canh tân
Ngôi Con vinh thắng, triều thần hân hoan.


THỨ TƯ, TUẦN 5 MÙA CHAY
(Ga 8, 31-42).
TỰ DO

Các ngươi cứ ở trong Ta,
Tin vào sự thật, mưa sa phúc lành.
Tâm hồn giải thoát lòng thanh,
Tự do sinh sống, thực hành đại bi.
Chúng tôi đâu phải nô tỳ,
Nhóm dân đáp lại, lầm lì kiêu căng.
Nếu ai phạm tội lăng nhăng,
Trở thành nô lệ, Sa-tăng dẫn đời.
Chúa Con giải thoát con người,
Tự do đích thực, gọi mời dấn thân.
Tự hào dòng dõi hiền nhân,
Ab-ram tổ phụ, dự phần phúc vinh.
Tại sao chống đối biểu tình,
Ta là nhân chứng, kết tình yêu thương.
Cha ông tín thác tựa nương,
Mong ngày cứu độ, tán dương Chúa Trời.




THỨ NĂM, TUẦN 5 MÙA CHAY
(Ga 8, 51-59).
HẰNG HỮU

Nếu ai vâng giữ lời Ta,
Muôn đời được sống, bên Cha nhân hiền.
Những người Do-thái ngạc nhiên,
Tiên tri tổ phụ, qui tiên lìa đời.
Ab-ram đã chết một thời,
Bộ ông cao trọng, hơn người trần ai.
Cho rằng thân phận là ai?
Xưng mình cao cả, thiên sai từ trời.
Các người không biết Ngôi Lời,
Đến từ Thiên Chúa, mọi thời chờ mong.
Phần Ta thông biết trong lòng,
Nguôn ơn phúc cả, theo dòng thời gian.
Cha ông nguyện ước miên man,
Vui mừng chứng kiến, ơn ban bởi trời.
Cha Ta hằng có đời đời,
Ta là Con Một, rạng ngời thánh nhan.


THỨ SÁU, TUẦN 5 MÙA CHAY
(Ga 10, 31-42).
NGÔI CON

Nhóm dân ném đá Ngôi Lời,
Nhạo cười phỉ báng, tạo khơi mối thù.
Lòng dân bao phủ mây mù,
Bịt tai la hét, dập trù chính nhân.
Chúa làm việc tốt cho dân,
Cứu người chữa bệnh, xác thần giải vây.
Dạy lời hằng sống dựng xây,
Mở đường chân lý, đong đầy tin yêu.
Người ta từ chối thiên triều,
Cứng lòng phản phúc, đặt điều cáo gian.
Diệt trừ nhân chứng Cha ban,
Cùng nhau giết chết, mê man thế trần.
Hóa thành nhục thể xác thân,
Những lời mạc khải, xuất thần cao siêu,
Con người dương thế tự kiêu,
Chúa đành im lặng, vì yêu hiến mình.

THỨ BẢY, TUẦN 5 MÙA CHAY
(Ga 11, 45-56).
HY SINH

Thành phần quản trị trong ban,
Các thầy Thượng tế, họp bàn thực thi,
Nhóm người Biệt phái phụ tùy,
Đưa vào Công nghị, diễn suy tìm tòi.
Đi tìm chứng cớ châm ngòi,
Thực thi ý định, dẫn soi trí lòng.
Chúng ta xử trí cho xong,
Một người phải chết, thỏa lòng ghét ghen.
Cai-pha thượng tế thấp hèn,
Loại trừ Cứu Chúa, muối men cuộc đời.
Xầm xì dư luận dậy khơi,
Cố tìm tiêu diệt, kết đời sứ ngôn.
Giê-su lặng lẽ ôn tồn,
Chu toàn thánh ý, giữ hồn bình an.
Xin vâng chén đắng Cha ban,
Hiến mình hy tế, gian nan tội hình.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
dcgiuseminh
logo nen vuong
 
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập77
  • Máy chủ tìm kiếm20
  • Khách viếng thăm57
  • Hôm nay20,700
  • Tháng hiện tại85,991
  • Tổng lượt truy cập13,174,503

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây