Phụng vụ Lời Chúa: CN 27 TN A. Được kính trọng thể Lễ Đức Mẹ Mân Côi.

Thứ năm - 01/10/2020 06:17  284

Phụng vụ Lời Chúa: Chúa nhật 27 Thường niên năm A

(Is 5,1-7; Pl 4,6-9; Mt 21,33-43)

SINH HOA TRÁI TỐT

“Bởi đó, tôi nói cho các ông hay: Nước Thiên Chúa,
Thiên Chúa sẽ lấy đi không cho các ông nữa,
mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi”.
(Mt 21,43)

I. CÁC BÀI ĐỌC:

1. Bài đọc 1:

Ngôn sứ Isaia dùng hình ảnh một người trồng nho tốn bao công sức để vun trồng, chăm bón cẩn thận và mong mỏi vườn nho sinh trái tốt, nhưng chỉ thu được toàn nho dại. Thiên Chúa đã yêu thương, chăm sóc, bảo vệ dân Chúa nhưng họ lại không sống theo đường lối của Người.

Người trồng nho đã chọn một mảnh đất trên “sườn đồi màu mỡ”, lại còn “cuốc đất nhặt đá”, rồi mới trồng “giống nho quý”; ông còn “xây một vọng gác” để bảo vệ vườn nho, và chuẩn bị sẵn “bồn đạp nho” để chờ ngày thu hoạch. Tất cả những gì tốt nhất có thể thì người trồng nho đã làm hầu mong thu được “nho tốt”, nhưng vườn nho chỉ sinh “nho dại”. Thất vọng vì bao công sức bỏ ra không đem lại kết quả tốt, người trồng nho “phá bỏ hàng giậu” để vườn nho bị “tan hoang”, phá bờ tường để giàn nho bị giày xéo, biến vườn nho thành mảnh đất hoang vu, không tỉa cành nhổ cỏ nên vườn nho mọc đầy gai góc và vì không được tưới nên vườn nho khô cằn. 

Người trồng nho chính là Thiên Chúa và vườn nho là dân Israel. Thiên Chúa đã mang dân Israel ra khỏi cảnh nô lệ Ai Cập mà đem trồng vào miền đất hứa, miền đất rộng lớn, tươi tốt và tràn trề sữa và mật (x. Xh 3,8.17). Thiên Chúa yêu thương dân Israel cách đặc biệt (Is 5,7; x. Xh 15,13; Ml 1,2) và luôn ra tay bênh đỡ và bảo vệ dân Ngài (x. Is 31,5; Tv 144,2; Hc 51,1-2). Ngài hằng mong mỏi dân Ngài sinh hoa trái bằng đời sống công bình và chính trực, nhưng Ngài chỉ thấy đổ máu và tiếng khóc than (Is 5,7). Thất vọng vì cách sống của dân, Thiên Chúa đã bỏ mặc họ, để cho họ bị kẻ thù xâm lăng và giày xéo, thậm chí bắt họ đi lưu đày như vườn nho bị tan hoang, cỏ mọc gai góc và cằn khô. Tuy vậy, Thiên Chúa vẫn chờ đợi họ nhận ra lỗi lầm mà hối cải để Ngài lại giải thoát họ.

2. Bài đọc 2:

Trước viễn cảnh Chúa gần quang lâm, thánh Phaolô khuyên các tín hữu Philípphê đừng lo lắng nhưng hãy sống phó thác, tìm kiếm bình an nơi Chúa và theo đuổi những đức tính tốt.

Trước hết, thánh nhân khuyên các tín hữu Philípphê rằng dù trong bất cứ hoàn cảnh hay công việc nào, đừng lo lắng nhưng cầu khẩn, van xin và tạ ơn; hãy phó thác mọi sự cho Chúa. Như thế, không lo lắng không có nghĩa là buông xuôi mà là trao phó những khó khăn, lo lắng cho Thiên Chúa, và không để những lo lắng bên ngoài cản trở niềm vui thiêng liêng nội tâm. Không lo lắng không phải vì không có những điều phải lo, nhưng là biết tin tưởng trao gởi mọi lắng lo cho Thiên Chúa là Đấng lo liệu mọi sự.

Hơn nữa, thánh Tông Đồ còn khuyên các tín hữu hãy tìm kiếm thứ bình an đích thực từ Thiên Chúa là thứ bình an vượt lên trên những toan tính, suy nghĩ của con người (x. Ep 3,20); Đó là thứ bình an mà người ta không thể dùng những khả năng hay trí tuệ của con người để đạt được nhưng là nhờ kết hợp mật thiết với Đức Giêsu Kitô. Quả vậy, Thiên Chúa là nguồn bình an đích thực (x. Rm 15,33; 16,20) đã trao ban bình an của Ngài cho các Kitô hữu thông qua Đức Kitô (x. Gl 1,3), nên một khi lòng trí được kết hợp mật thiết với Đức Kitô, các tín hữu có được bình an đích thực và trọn vẹn.

Sau cùng, các tín hữu Philípphê được khích lệ hãy sống theo những đức tính tốt đẹp mà họ đã học hỏi, và lãnh nhận vì đã nghe thấy từ truyền thống của Giáo hội qua thánh Phaolô, đó là “những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen”. Nếu họ thực hành những điều này thì sẽ được Thiên Chúa là nguồn bình an ở cùng.

3. Bài Tin Mừng

Có thể nói dụ ngôn trong đoạn Tin Mừng hôm nay là một câu chuyện rút gọn về chương trình cứu độ của Thiên Chúa, không còn dành riêng cho dân Ngài nữa mà mở ra cho toàn thể nhân loại, những ai tin nhận và sống theo đường lối của Thiên Chúa.

Trước hết, chương trình cứu độ của Thiên Chúa được ví như gia chủ kia trồng một vườn nho. Ngài đã ưu tiên chọn một dân riêng (trao vườn nho cho các tá điền canh tác), trang bị cho họ đầy đủ những gì cần thiết để bảo vệ họ như Lề luật và Giao ước (rào giậu, xây tháp canh, khoét bồn đạp nho). Thiên Chúa cho họ có thời gian canh tác (trẩy đi xa) để sinh hoa lợi, nghĩa là sống theo những chỉ thị và huấn lệnh của Thiên Chúa.

Tiếp đến, Thiên Chúa đã sai các ngôn sứ đến với dân Chúa để cảnh báo và nhắc nhở họ sống theo các đòi hỏi của Ngài (sinh hoa lợi), nhưng họ đã đối xử tàn tệ với các sứ giả của Thiên Chúa, kẻ thì bị đánh đập, người thì bị giết chết. Dẫu vậy, Thiên Chúa vẫn kiên nhẫn đợi chờ và mong họ thay đổi nên đã sai thêm nhiều ngôn sứ khác, thậm chí với số lượng còn đông hơn, đến để hướng dẫn họ đi theo đường lối của Ngài. Nhưng dân Chúa đã phớt lờ lời cảnh báo của các ngôn sứ, đối xử tệ với các ngài, và vẫn cố chấp trong những điều sai trái của họ (không nộp hoa lợi cho gia chủ).

Sau cùng, Thiên Chúa đã sai con của Ngài là Chúa Giêsu đến với dân Ngài. Dù biết bao sứ giả đã bị đối xử tàn tệ, Thiên Chúa như một gia chủ ngây thơ vẫn nuôi hy vọng mong manh là dân Ngài sẽ “nể con ta”. Sự ngây thơ đến vô lý của gia chủ cho thấy tình thương và sự kiên nhẫn của Thiên Chúa đối với dân Ngài. Cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá bên ngoài Giêrusalem (quăng ra ngoài vườn nho) là cao điểm của chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Việc dân Chúa từ chối chính Con Thiên Chúa mở ra cơ hội đón nhận ơn cứu độ cho tất cả những ai tin và sống theo đường lối của Thiên Chúa, vì “Thiên Chúa sẽ lấy đi Nước Thiên Chúa… mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi” (Mt 21,43).

II. GỢI Ý ÁP DỤNG:

1/ Câu chuyện người trồng nho chọn lựa giống tốt, trồng trên đất màu mỡ, cẩn thận chăm sóc và bảo vệ, nhưng vườn nho chỉ sinh toàn nho dại, vừa cho thấy tấm lòng yêu thương chân thành của Thiên Chúa đối với dân Ngài, vừa cho thấy sự bất trung và bội nghĩa vong ân của dân đối với Thiên Chúa. Việc Thiên Chúa bỏ rơi dân Chúa, không còn bảo vệ che chở họ nữa, để cho kẻ thù giày xéo và ức hiếp là để họ nhận ra lỗi lầm và quay về sống theo đường lối của Ngài. Thiên Chúa chờ đợi vườn nho sinh trái tốt; Ngài cũng mong mỏi mỗi người sống công bình và chính trực. Thiên Chúa trao cho mọi người những ơn lành cần thiết là “để ta sống thánh thiện công chính trước nhan Người, mà phụng thờ Người suốt cả đời ta” (Lc 1,75).

2/ Thánh Phaolô khuyên các tín hữu Philípphê đừng lo lắng nhưng hãy sống phó thác, tìm kiếm bình an nơi Chúa và theo đuổi những đức tính tốt. Mỗi Kitô hữu cũng được thúc đẩy sống phó thác vào Chúa đừng để vì lo lắng mà đánh mất niềm vui nội tâm. Sự an bình đích thực phát xuất từ Thiên Chúa. Ngài đã ban cho mỗi người thứ bình an đó qua Đức Giêsu Kitô. Khi người Kitô hữu ưu tiên tìm kiếm “những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen” thì họ ở trong bình an của Đức Kitô.

3/ Thiên Chúa đã yêu thương tuyển chọn dân Ngài và ban cho họ Lề luật và Giao ước để họ sống đẹp lòng Ngài. Tuy vậy, khi dân không đi theo đường lối của Thiên Chúa, Ngài đã nhiều lần sai các ngôn sứ đến để cảnh tỉnh họ, nhưng họ không những không nghe theo mà còn bách hại các ngôn sứ. Sau hết, Thiên Chúa sai chính Con của Ngài đến nhưng rồi cũng bị giết chết. Việc dân Chúa từ chối chính Con Thiên Chúa mở ra cơ hội được làm con cái Thiên Chúa cho những ai sinh hoa lợi, nghĩa là tin và sống theo đường lối của Thiên Chúa. Chỉ mang danh là Kitô hữu vẫn chưa đủ mà cần phải sinh hoa trái bằng đời sống đức tin hằng ngày.

III. LỜI NGUYỆN CHUNG:

Chủ tế: Anh chị em thân mến! Tất cả chúng ta đều được Thiên Chúa mời gọi chăm sóc cho vườn nho của Người tươi tốt và sinh nhiều hoa trái. Trong tâm tình cảm tạ Chúa, cộng đoàn chúng ta hãy tin tưởng dâng lời nguyện xin:

1. “Vườn nho của Chúa các đạo binh là nhà Israel.” Chúng ta cùng cầu xin cho các vị chủ chăn và mọi thành phần dân Chúa luôn tích cực trong sứ vụ truyền giáo, để vườn nho của Chúa là Hội Thánh không ngừng phát triển như lòng Chúa mong ước.

2. “Thiên Chúa bình an sẽ ở cùng anh em.” Chúng ta cùng cầu xin cho các nạn nhân của bạo lực và chiến tranh ở khắp nơi trên thế giới, cảm nhận được bình an mà Thiên Chúa ban tặng qua sự cảm thông, đồng hành của những người thiện chí và quảng đại.

3. “Chính viên đá bọn thợ loại ra, đã trở nên viên đá góc.” Chúng ta cùng cầu xin cho những ai đang có thành kiến với tôn giáo, cách riêng là Kitô giáo, được ơn hoán cải, biết khám phá và tin nhận Đức Kitô chính là Đường, là Sự Thật, và là Sự Sống cho nhân loại.

4. “Đến mùa, chủ sai đầy tớ đến nhà tá điền để thu phần hoa lợi.” Chúng ta cùng cầu xin cho mọi người trong cộng đoàn chúng ta luôn ý thức chu toàn tốt nhất phận vụ của mình, hầu đem lại nhiều lợi ích cho bản thân, gia đình cũng như cộng đồng xã hội.

Chủ tế: Lạy Thiên Chúa là Cha toàn năng và nhân hậu, xin lắng nghe và chúc lành cho những ước nguyện của cộng đoàn chúng con, giúp chúng con luôn trung thành sống theo ơn của mình trong Hội Thánh Chúa. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con.
 

Phụng vụ Lời Chúa: Lễ Đức Mẹ Mân Côi

LỄ ĐỨC MẸ MÂN CÔI
(Cv 1,12-14; Gl 4,4-7; Lc 1,26-38)

Chủ đề:
ĐỨC MARIA
MẪU GƯƠNG PHÚC ÂM HÓA
ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH

Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa,
xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói.
(Lc 1,38)

I. CÁC BÀI ĐỌC

Các bài đọc hôm này đề cao vai trò của Đức Maria trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa và là mẫu gương Phúc âm hóa cho người Kitô hữu. Khi suy niệm kinh Mân Côi qua bốn mầu nhiệm Vui-Thương-Mừng-Sáng, các Kitô hữu đang cùng với Đức Maria học “sống Phúc âm” và tham dự vào công cuộc “Phúc âm hóa” của Chúa Giêsu-Con Mẹ, khởi đi từ gia đình Nadarét. Do đó, có thể nói Đức Maria là mẫu gương cho chúng ta noi theo trong năm phúc âm hóa đời sống gia đình này.

1. Bài đọc I (Cv 1,12-14)

Bài đọc I trích sách Công vụ Tông đồ thuật lại hoạt động của các môn đệ sau khi trở về nơi trú ngụ ở Giêrusalem từ núi Ôliu, nơi Đức Giêsu được rước lên Trời. Trong số đó có các tông đồ, có một số phụ nữ thường theo Đức Giêsu trên hành trình loan báo Nước Trời của Người, có các anh em họ hàng của Đức Giêsu và Đức Maria hiện diện với họ. Dù đã nhận được lệnh truyền ra đi loan báo Tin Mừng cho mọi người mọi nơi (Cv 1,8) nhưng trước khi ra đi, các môn đệ đã quy tụ quanh Đức Maria -mẫu mực sống Phúc âm qua tiếng “Fiat” với Thánh ý Thiên Chúa- để học cho biết “Phúc âm hóa bản thân” trước khi ra đi “Phúc âm hóa người khác”. Cùng với Đức Maria, các môn đệ đã thực hành những yếu tố nền tảng căn bản và trở thành mẫu mực cho lối sống Tin Mừng trong cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi, đó là:

- quy tụ những người tin;

- đồng tâm nhất trí với nhau;

- chuyên cần cầu nguyện.

Các môn đệ đã học được điều này nơi Đức Maria. Mẹ đã sống trong một gia đình vâng phục thánh ý Thiên Chúa bằng cách nghe tiếng Chúa và suy niệm trong lòng: từ biến cố truyền tin, khi dâng Hài Nhi trong Đền Thờ, suốt hành trình theo Đức Giêsu đến tận đỉnh núi Canvê. Lúc này, sau khi Đức Giêsu thăng thiên, Đức Maria đã “quy tụ” các môn đệ và các tín hữu quanh mình để “đồng tâm nhất trí với nhau” và “chuyên tâm cầu nguyện”. Đó là cách “Phúc âm hóa bản thân”, “Phúc âm hóa gia đình” của Chúa, gồm những người lắng nghe Lời Chúa và đem ra thực hành. Nhờ đó, họ mới có thể ra đi “Phúc âm hóa người khác”. Chính Đức Maria đã thực hiện việc “Phúc âm hóa” đời sống của mình và nhất là khi đem “Tin Mừng-là Đức Giêsu Kitô” đến cho người chị họ là bà Êlisabét (Lc 1,39-45). Như thế, Đức Maria có vai trò quan trọng trong việc củng cố đời sống các tín hữu, thúc đẩy họ “Phúc âm hóa” bản thân và sau đó ra đi “Phúc âm hóa” người khác.

2. Bài đọc II (Gl 4,4-7)

Bài đọc II trích thư Galát ngầm so sánh hai người “đàn bà” ở hai giai đoạn trong lịch sử cứu độ, và thuộc về hai thái cực khác nhau: một người thuộc thời Cựu Ước là căn nguyên của sự chết, đem “tin buồn” cho nhân loại; một người thuộc thời Tân Ước là Đấng sinh ra Đức Giêsu-Nguồn sự sống, đem “Tin Mừng” cho mọi người.

Nếu Eva làm cho nhân loại phải nô lệ tội lỗi và vì có tội nên có Lề Luật, do đó cũng làm cho nhân loại bị giam hãm trong Lề Luật (x. Gl 4,23), thì Đức Maria sinh ra Đấng làm cho nhân loại được tự do khỏi nô lệ của tội lỗi và khỏi sự giam hãm của Lề Luật. Nếu Eva làm cho nhân loại mất quyền làm con cái Thiên Chúa, thì Đức Maria sinh ra Đấng đem lại cho nhân loại phúc làm nghĩa tử của Thiên Chúa.

Quả thật, khi đến thời viên mãn, qua Đức Maria, Thiên Chúa đã sai Con Mình tới để giải thoát con người khỏi mọi ánh nô lệ của Lề Luật và tội lỗi; đồng thời, cho con người nhận lại ơn làm nghĩa tử, làm người thừa kế gia nghiệp Nước Trời.

3. Bài Tin Mừng (Lc 1,26-38)

Bài Tin Mừng thuật lại biến cố truyền tin cho Đức Maria. Khi ấy, sứ thần Gábrien đã đến loan tin vui cho Đức Maria với lời chào: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng”. “Mừng vui lên” vì được Thiên Chúa viếng thăm. “Đấng đầy ân sủng” vì có Thiên Chúa ở cùng qua việc được diễm phúc làm Mẹ Thiên Chúa. Đây cũng là ân sủng cao quý nhất và là nguồn gốc của mọi ân sủng khác mà Đức Maria nhận được. Thật vậy, vì được phúc làm Mẹ Thiên Chúa nên Đức Maria được tiên liệu cho hưởng đặc ân vô nhiễm nguyên tội; vì được phúc làm Mẹ Thiên Chúa nên ngài được ơn trọn đời đồng trinh; và vì được phúc làm Mẹ Thiên Chúa nên ngài được hưởng trước hoa trái ơn cứu độ mà Đức Giêsu, Con lòng Mẹ, mang lại, đó là được hồn xác lên Trời.

Trước ân sủng quá lớn lao của Thiên Chúa dành cho mình, Đức Maria đã lo sợ với tâm trạng “rất bối rối” và “tự hỏi” về điều mà Thiên Chúa sẽ thực hiện nơi mình là “làm Mẹ Đấng Cứu thế”. Tuy nhiên, đó không phải là tâm trạng hoài nghi như trong trường hợp của ông Dacaria khi nghe sứ thần truyền tin (Lc 1,12.18) mà là biểu hiện của một đức tin trưởng thành. Vì vậy, khi đã nhận biết Thánh ý của Thiên Chúa trên cuộc đời mình, Đức Maria đã hoàn toàn tuân theo: “Vâng- Fiat, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói”. Như thế, Đức Maria là thầy dạy chúng ta về đời sống Kitô hữu qua ba thái độ cụ thể: tin tưởng vào Thiên Chúa, phó thác cho Thiên Chúa, và vâng theo kế hoạch của Người. Đó chính là “sống Tin Mừng”, là “Phúc âm hóa bản thân”.

Biến cố truyền tin cho Đức Maria trong bài Tin Mừng hôm nay là mầu nhiệm thứ nhất trong năm sự vui của chuỗi Mân Côi. Còn lời chào của sứ thần Gábrien trong biến cố này làm nên nội dung phần đầu của Lời Kinh Kính Mừng “Kính mừng Maria đầy ơn phúc, Đức Chúa Trời ở cùng Bà…”. Do đó, Kinh Mân Côi diễn tả cách tuyệt vời mầu nhiệm Con Thiên Chúa nhập thể và vai trò cộng tác của Đức Maria trong mầu nhiệm cứu độ của Thiên Chúa.

Đối với người Kitô hữu, khi suy gẫm Kinh Mân Côi với bốn mầu nhiệm Vui-Thương-Mừng-Sáng, chúng ta đang cùng với Đức Maria tham dự vào sứ vụ “Phúc âm hóa” của Chúa Giêsu. Đồng thời, Kinh Mân Côi giúp chúng ta kết nối với Đức Maria trong việc “Phúc âm hóa chính mình” và qua Đức Maria, cộng tác với Đức Giêsu để “phúc âm hóa mọi người”; đồng thời kết nối với các Kitô hữu khác “cùng cầu nguyện bằng kinh Mân Côi” để làm nên một gia đình duy nhất: gia đình những người biết lắng nghe và tuân giữ Lời Chúa.

II. GỢI Ý MỤC VỤ

1. Tất cả các ông đều đồng tâm nhất trí và chuyên cần cầu nguyện…với Mẹ Maria. Quy tụ, đồng tâm nhất trí và cầu nguyện là các đặc tính căn bản của đời sống cộng đoàn Kitô giáo tiên khởi. Khi thực hiện như thế, các môn đệ và những người tin có thể liên kết với nhau để sống “Tin Mừng” của Đức Giêsu Kitô Phục sinh và sau đó được lãnh nhận Chúa Thánh Thần để ra đi “Phúc âm hóa người khác”. Chúng ta có ý thức rằng các nhóm, các hội đoàn, cộng đoàn giáo xứ, cộng đoàn tu trì của chúng ta là nơi quy tụ như một gia đình để sống Tin Mừng hay không ?

2. Khi thời gian tới hồi viên mãn, Thiên Chúa đã sai con mình tới, sinh làm con của một người đàn bà, để cứu độ và làm cho mọi người trở thành con Thiên Chúa. Chương trình cứu độ của Thiên Chúa được thực hiện nhờ sự cộng tác của con người. Nếu Eva cũ đã bất tuân lệnh truyền của Thiên Chúa, đã đánh mất ân sủng và đem “tin buồn” phải chết cho con người, thì Đức Maria, Eva mới, nhờ vâng phục, đã được đầy ân sủng và đem “Tin Mừng” cứu độ cho mọi người. Trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa, chúng ta là ai: đang là “Eva cũ” hay là “Eva mới” ?

3. Vâng, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói. Đức Maria là mẫu gương của chúng ta về đời sống Kitô hữu qua ba thái độ cụ thể: tin tưởng vào, phó thác cho, và vâng phục Thánh ý Thiên Chúa. Khi soi vào tấm gương Đức Maria, chúng ta thấy bản thân đã sống đạo như thế nào: có hết lòng tin tưởng vào Thiên Chúa, phó thác cho Thiên Chúa, tìm kiếm và vâng phục thánh ý Người trên cuộc đời mình hay không ?

4. Kinh Mân Côi diễn tả sứ điệp Tin Mừng và có sức “Phúc âm hóa” bản thân và người khác. Kể từ khi Thánh Đa Minh phổ biến Kinh Mân Côi vào thế kỷ XIII, Giáo Hội luôn cỗ võ việc lẫn chuỗi vì thấy Lời Kinh này là phương thế hữu hiệu để các Kitô hữu “bước vào trường học của Đức Maria để Mẹ dạy chúng ta về Chúa Giêsu” (Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II), và “Kinh Mân Côi là một trường học thật sự của đức tin và lòng đạo đức”; là phương thế để “Thiên Chúa ban mọi ơn cho chúng ta, và dấu hiệu lời kinh chung gia đình” (Ðức Bênêđíctô XVI). Con người thời nay có khuynh hướng gây chia rẽ và cảm thấy cô đơn. Chúng ta có ý thức rằng Chuỗi Mân Côi là lời kinh mang tính kết nối: qua Mẹ đến với Chúa và liên đới mọi người với nhau nhờ đọc Kinh Mân Côi chung trong gia đình, thôn xóm, trong cộng đoàn giáo xứ hoặc dòng tu hay không ? Trong bầu khí của năm “Phúc-Âm-hóa đời sống gia đình và nhất là kể từ hôm nay ngày 5 đến 19-10-2014, diễn ra Thượng Hội đồng Giám mục về gia đình với chủ đề “Các thách đố mục vụ về gia đình trong bối cảnh của công cuộc loan báo Tin Mừng”, chúng ta có ý thức rằng Kinh Mân Côi là phương thế hữu hiệu để “sống Tin Mừng” trong gia đình và “loan báo Tin Mừng” khởi đi từ gia đình hay không ?

III. LỜI NGUYỆN CHUNG

Chủ tế: Anh chị em thân mến! Với tiếng thưa xin vâng khiêm tốn, Ðức Maria đã quảng đại cộng tác vào chương trình cứu độ của Thiên Chúa, và trở nên mẫu gương tuyệt hảo cho mọi kitô hữu. Trong ngày mừng lễ Đức Mẹ Mân Côi hôm nay, chúng ta cùng chung lời ngợi khen Chúa và tha thiết cầu xin:

1. Đồng tâm nhất trí và cầu nguyện là các đặc tính căn bản của đời sống Giáo Hội. Chúng ta cùng cầu nguyện cho mọi thành phần trong Hội Thánh luôn hiệp nhất với Đức Giáo Hoàng Phanxicô và hàng Giám mục trong tinh thần vâng phục yêu mến; đồng thời, luôn hiệp thông với các ngài trong mọi lời cầu nguyện.

2. Hôm nay là ngày khai mạc kỳ họp chung của Thượng Hội đồng Giám mục về gia đình. Chúng ta cùng cầu nguyện cho các nghị phụ được tràn đầy ơn Chúa Thánh Thần, để cùng nhau đưa ra những định hướng phù hợp cho công tác mục vụ gia đình trong bối cảnh của công cuộc loan báo Tin Mừng hôm nay.

3. Đức Maria là mẫu gương sống Phúc âm qua lời “xin vâng” với thánh ý Thiên Chúa. Chúng ta cùng cầu nguyện cho các kitô hữu đang trải qua khó khăn hay đau khổ về tinh thần lẫn thể xác biết học gương nhân đức của Mẹ, luôn sẵn sàng đón nhận và mau mắn thực thi thánh ý Chúa trong cuộc đời.

4. Kinh Mân Côi là một trường học thật sự của đức tin và lòng đạo đức. Chúng ta cùng cầu nguyện cho mọi người trong cộng đoàn chúng ta luôn ý thức giá trị của kinh Mân Côi, hết lòng yêu mến và siêng năng thực hành lời kinh này như một phương thế hữu hiệu để sống và loan báo Tin Mừng.

Chủ tế: Lạy Chúa, Chúa đã muốn Con Một Chúa mặc lấy xác phàm trong cung lòng Đức Trinh Nữ Maria. Xin nhậm lời chúng con cầu nguyện và giúp chúng con biết noi gương Mẹ, luôn trung thành gắn bó mật thiết với Đức Kitô, Con Chúa. Người hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen.
 

Ban Mục vụ Phụng tự
Nguồn: tgpsaigon.net

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

dcgiuseminh
logo nen vuong
 
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập58
  • Máy chủ tìm kiếm12
  • Khách viếng thăm46
  • Hôm nay13,822
  • Tháng hiện tại350,674
  • Tổng lượt truy cập16,621,963

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây