Thi Ca Suy Niệm tuần lễ CN XXX TN C.

Thứ ba - 22/10/2019 22:58  98

Luca 18: 9-14 

KHIÊM TỐN

Dụ ngôn Chúa dậy hôm nay,

Xét mình khiêm tốn, thẳng ngay sống đời.

Hai người cầu nguyện dâng lời,

Một thầy Biệt phái, một thời kiêu căng.

Khoe khoang so sánh mà rằng,

Ăn chay bố thí, siêng năng cúng đàn.

Dâng công hoa lợi thí ban,

Sống đời công chính, cầu van mỗi ngày.

Kìa người thu thuế xưng bày,

Sấp mình đấm ngực, mắt cay lệ nhòa.

Đời con tội lỗi mù lòa,

Lạy Ngài thương xót, giải hòa cho con.

Thật lòng sám hối héo hon,

Thứ tha lỗi phạm, sắt son một lòng.

Chúa thương tha thứ sạch trong,

Ra về đổi mới, trong lòng hân hoan.

Ai người kiêu ngạo bất toàn,

 Nâng mình cao ngất, lỗi hoàn như xưa.

Khiêm cung hạ xuống không thừa,

Chúa thương chúc phúc, ơn mưa dạt dào.

Cầu nguyện là tâm tình của người con đến với Cha. Chúng ta cần cầu nguyện luôn và đừng chán nản. Hôm nay Chúa Giêsu dạy ta phải có thái độ khiêm tốn khi cầu nguyện. Chúa nêu ra dụ ngôn của hai người lên đền thờ cầu nguyện. Người biệt phái khoe khoang rằng ông không trộm cướp, không tham lam, không lỗi giới luật, ăn chay nhiều ngày trong năm, trả thập phân cho nhà thờ và ông tự hào mình là người công chính. Còn người kia đứng cuối nhà thờ cầu nguyện, ông ta là người tội lỗi, tham lam, trộm cắp, bất công nhưng biết đấm ngực ăn năn: Lạy Chúa xin thương xót tôi là kẻ có tội. 

Sau khi cầu nguyện, người có tội được tha, còn người tưởng mình là công chính thì vẫn thế, không được Chúa nhận lời. Đôi khi chúng ta cũng rơi vào thái độ của người tưởng mình thánh thiện trước mặt Chúa. Chúng ta cầu nguyện: Lạy Chúa, chúng con cảm tạ Chúa vì gia đình bằng an, con cái ngoan hiền, học hành giỏi giang, không như con cái người hàng xóm kia đi sớm về khuya và bỏ học nhập vào băng đảng. Người Biệt phái khi cầu nguyện đã so sánh với người tội lỗi, để rồi tưởng mình là người đạo đức. Trước mặt Chúa, chúng ta đều là tội nhân. Người Biệt phái đã không đủ khiêm tốn để nhận biết mình là người có tội, nhưng lại tự hào mình là người công chính trước mặt Chúa.

Chúng ta thường hay so sánh để đoán xét người khác. Đoán xét người khác là phát xuất bởi lòng xấu và thiếu lòng yêu mến Thiên Chúa. Người đoán xét kẻ khác là người hay kiêu ngạo và thiếu sự khôn ngoan thật. Khi chúng ta đeo kính mầu gì thì chúng ta sẽ nhìn thấy mọi vật theo mầu đó. Cũng như lưỡi đắng thì ăn gì cũng đắng. Lòng chúng ta có thiên kiến xấu về một ai thì mắt, trí lòng và sự phán đoán của chúng ta cũng bị hướng chiều theo thiên kiến đó.

Những người hay xét đoán xấu về người khác, thường biết rất ít về mình. Vì sự không hiểu biết chính bản thân mình, nên dễ gây tại hại cho người khác. Muốn biết chính mình cần phải khiêm tốn nhận lỗi mình và thận trọng trong lời nói việc làm. Ông Biệt phái cầu nguyện chỉ là để tự hào về mình và khinh bỉ kẻ khác. Ông đã tách biệt mình ra khỏi kẻ khác và tự đặt mình lên trên mọi người và tự mãn về mình. Nên ông đã không nhận được ơn Chúa thứ tha.

Truyện kể: Có hai vợ chồng đã nhiều lần nghi ngờ đoán xét nhau. Lần này, đang lúc tranh cãi hăng say, người chồng đề nghị: Này, chúng ta đừng cãi nhau nữa. Mỗi người lấy tờ giấy viết tất cả lỗi lầm và tật xấu của nhau rồi trao cho nhau. Người vợ đồng ý. Người chồng cầm tờ giấy, nhìn vợ rồi cúi xuống viết. Người vợ thấy chồng viết cũng hối hả viết và kể lể mọi sự xấu  xa của chồng. Người vợ xem ra hả dạ. Sau đó, họ trao bản kết tội của nhau. Khi nhìn vào tờ giấy của chồng, nét mặt vợ bỗng đổi sắc vì xúc động. Bà vội vã đòi lại giấy đã đưa cho chồng và có thái độ làm hòa. Trong tờ giấy người chồng chỉ viết có một câu duy nhất: Anh yêu em.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết khiêm tốn nhận thân phận yếu hèn và tội lỗi của chúng con. Chúng con xin Chúa thương xót và tha thứ.
 

THỨ HAI, TUẦN 30 THƯỜNG NIÊN

(Lc 13, 10-17).

NGÀY NGHỈ

Chúa vào giảng dậy hôm nay,

Hội đường Sa-bát, hăng say đông người.

Một bà quỷ ám lâu đời,

Lưng khòm gập xuống, một thời khổ đau.

Đột nhiên Chúa gọi đến mau,

Đặt tay cứu chữa, xúm nhau đến gần.

Bà này khỏi tật xác thân,

Bà liền đứng thẳng, đôi chân vững vàng.

Bất đồng tức giận người làng,

Kìa viên Hội trưởng, làm tàng khó khăn.

Sáu ngày làm việc khuyên răn,

Vào ngày Sa-bát, can ngăn chữa lành.

Giê-su lên tiếng lòng thành,

Ơn lành việc tốt, thực hành phúc thay.

Chúa thương thăm viếng nơi này,

Chữa lành hồn xác, mọi ngày xá chi.

 

THỨ BA, TUẦN 30 THƯỜNG NIÊN

(Lc 13, 18-21).

NƯỚC THIÊN CHÚA

Nước Thiên Chúa giống cái gì?

Giống như hạt cải, bé ti gieo mầm.

Trong vườn vùi xuống âm thầm,

Mọc lên tươi tốt, trổ mầm tốt xanh.

Trở thành cây lớn đâm ngành,

Chim trời nương náu, trên cành líu lo.

Tin mừng phát triển khôn dò,

Khắp cùng thế giới, mở kho phúc lành.

Niềm tin nhân chứng đồng hành,

Nắm men giữa bột, dậy nhanh cả thùng.

Nước Trời dưới thế bao dung,

Gọi mời nhân loại, có cùng một Cha.

Tôn vinh thờ kính ngợi ca,

Ba Ngôi Thiên Chúa, thương ta vô vàn.

Ngôi Hai Con Một trao ban,

Thiên đàng rộng mở, đổ tràn thánh ân.

 

THỨ TƯ, TUẦN 30 THƯỜNG NIÊN

(Lc 13, 22-30).

ƠN CỨU ĐỘ

Rảo qua làng mạc rao truyền,

Thôn quê thành thị, đi xuyên khắp vùng.

Có người hỏi nhỏ lạ lùng,

Phải chăng số ít, đạt cùng cõi thiên.

Vào qua cửa hẹp trước tiên,

Thành tâm cố gắng, trung kiên lữ hành

Chúa khuyên phán bảo điều lành,

Nhiều người mong muốn, nhưng đành bó tay.

Chủ nhà đóng cửa cơ may,

Đứng ngoài mà gõ, chẳng hay người nào.

Xin ngài mở cửa cho vào,

Chủ rằng không biết, ai nào từ đâu?

Các người gian ác khẩn cầu,

Chúng tôi ăn uống, theo hầu Ngài xưa.

Các ngươi gian dối lật lừa,

Hãy lui ra khỏi, đong đưa phận người.

 

THỨ NĂM, TUẦN 30 THƯỜNG NIÊN

(Lc 13, 31-35).

TIÊN TRI

Mấy người Biệt Phái đến thưa:

Xin Thầy đi khỏi, ngăn ngừa hại thân.

Trả lời loan báo khẽ dần,

Đây Ta trừ quỷ, canh tân lòng người.

Thứ ba hoàn tất cuộc đời.

Chữa lành bệnh tật, gọi mời yêu thương.

Ngày mai ngày mốt đi đường,

Sứ ngôn bị giết, ngoài tường thành sao?

Giê-ru-sa-lem đi vào,

Thành vua cao cả, lẽ nào không tha.

Các người giết hại ông cha,

Chối từ, ném đá, đuổi xa các ngài.

Bao lần Ta muốn kêu nài,

Tụ gom ấp ủ, thiên thai mong chờ.

Các ngươi từ chối thờ ơ,

Hoang vu xứ sở, hững hờ khổ đau.

 

THỨ SÁU, TUẦN 30 THƯỜNG NIÊN

(Lc 14, 1-6).

VIỆC LÀNH

Chúa vào dùng bữa trong nhà,

Nơi người Biệt Phái, tiệc trà dọn ra.

Những người hiện diện dò la,

Một người mắc bệnh, từ xa bước vào.

Xem Người có chữa không nào?

Hôm nay Sa-bát, làm sao trả lời.

Chúa dò Luật Sĩ được mời,

Cả người Biệt phái, sống đời yêu thương.

Nên làm việc tốt nêu gương?

Cứu người cứu vật, bên đường khó nguy.

Các ông thinh lặng tư duy,

Trong ngày Sa-bát, phát huy việc lành.

Con lừa rơi giếng kéo nhanh,

Cứu nguy thoát chết, thực hành ái nhân.

Chúa thương chữa bệnh cho dân,

Mọi ngày đều tốt, thiện chân tấm lòng.

 

THỨ BẢY, TUẦN 30 THƯỜNG NIÊN

(Lc 14, 1. 7-11).

HẠ MÌNH

Vào nhà thủ lãnh chiều nay,

Các người Biệt Phái, lại hay xét dò.

Dụ ngôn Chúa dậy cân đo,

Ai mời dự tiệc, không lo chỗ ngồi.

Đừng vào chỗ nhất có rồi,

Khách mời tiệc cưới, tinh khôi để dành.

Chủ nhà khó xử thanh danh,

Xin ông nhường chỗ, bước nhanh đi nào.

Bấy giờ xấu hổ biết bao,

Xếp ngồi rốt hết, trở vào hổ ngươi.

Được mời chọn chỗ rốt nơi,

Chủ mời ngươi đến, xin mời ông lên.

Chỗ ngồi danh dự bên trên,

Ai mà hạ xuống, nhắc lên có ngày.

Khiêm nhường phục vụ khen thay,

Tự cao tự đại, có ngày khổ thân. 

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
dcgiuseminh
logonamthanh
   
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập64
  • Máy chủ tìm kiếm10
  • Khách viếng thăm54
  • Hôm nay13,351
  • Tháng hiện tại388,708
  • Tổng lượt truy cập8,479,329

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây