Thi Ca Suy Niệm tuần lễ CN XXII TN C.

Thứ bảy - 31/08/2019 22:43  117
(Luca 14: 1. 7-14)



KHIÊM TỐN

Một ông thủ lãnh mời ăn,
Mấy người biệt phái, đứng căn chỗ ngồi.
Vào bàn chỗ nhất phần tôi,
Dụ ngôn Chúa dậy, đừng ngồi chỗ cao.
Nhiều người ân trọng đức cao,
Xứng danh trọng vọng, bước vào ngay bên.
Khi mời dự tiệc trong đền,
Chọn bàn rốt hết, ngồi yên dưới cùng.
Chủ nhà nhận biết bao dung,
Ngỏ lời mời bạn, hãy cùng bước lên,
Xin mời qúi vị lên trên,
Thật là vinh dự, xứng tên phận người.
Ai mà kiêu ngạo ở đời.
Tự mình cất nhắc, danh hời đáng chê.
Khiêm cung hạ xuống chẳng nề,
Người đời khen ngợi, cận kề mến yêu.
Chúa rằng khi dọn cơm chiều,
Đừng mời bạn hữu, rủ nhiều bà con.
Người nghèo tàn tật héo hon,
Đón vào dùng bữa, điểm son phúc lành.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

Theo thói thường, người đời coi trọng chỗ ngồi nơi bàn tiệc hơn là mâm cỗ. Chúng ta rất quen thuộc với kiểu cáchở đời là ngồi vào bàn tiệc phải theo vai vế và địa vị trong xã hội. Người ta coi rất trọng hình thức và vị thế trong cộng đoàn xã hội. Bài phúc âm hôm nay, Chúa Giêsu lại có cơ hội dạy chúng ta bài học về sự khiêm nhường. Chúa Giêsu nói với ông chủ nhà rằng: Khi dọn tiệc, hãy mời những người nghèo khó, què quặt đui mù, ông sẽ có phúc. Khó thật! Mấy ai có thể áp dụng.

Quan sát việc chọn chỗ ngồi trong bữa tiệc theo phong tục tập quán, người ta rất quan trọng hóa về địa vị và phẩm giá con người. Chúa Giêsu đi ngược lại với những suy nghĩ của những người đương thời. Chính Chúa đến bằng con đường khiêm nhu. Khiêm nhượng chính là một nhân đức. Khiêm nhượng là chấp nhận đúng sự thật mình có. Nếu chúng ta biết mở mắt nhìn đời, thấy rằng chúng ta còn thua kém biết bao nhiêu người về lòng đạo đức, về khả năng, về sự hiểu biết và về kinh nghiệm cuộc sống. Chúng ta có gì mà không phải là do hồng ân đã lãnh nhận. Trước mặt Chúa, chúng ta còn nghèo túng hơn nhiều. Chúng ta chỉ là tro bụi và chỉ như là hơi thở thoáng qua. Chúa rút hơi thở, chúng ta trở về hư vô.

Chúa Giêsu khi xưa ra rao giảng trong hoàn cảnh của hai nền văn hóa Hy Lạp và Do Thái. Người Hy Lạp coi sự khiêm nhường như là một sự thoái hóa và nhu nhược. Còn người Do Thái coi là một nhân đức. Chúa Giêsu dạy chúng ta về sự khiêm tốn. Kiêu ngạo là thói thường ở đời. Ai cũng muốn mình hơn người khác. Họ muốn nổi nang hơn, giỏi giang hơn, giầu có hơn và có thế lực hơn. Vì thế, họ đã không ngần ngại tìm cách hạ thấp hay chà đạp người khác xuống. Đúng thế, kiêu ngạo chống lại kiêu ngạo. Không ai ưa người kiêu ngạo. Ngay cả những người kiêu ngạo cũng không ưa nhau. Trái lại, người khiêm tốn được mọi người yêu mến.

Truyện kể:  Có hai vị bô lão ngồi lại với nhau tâm sự. Một người nói: Khi tôi còn trẻ, tôi hay kiêu ngạo. Sự kiêu ngạo làm tôi lo lắng. Tôi lo về những cái người khác nghĩ hay nói về tôi. Khi tôi trưởng thành và khôn ngoan hơn. Tôi không để ý tới những lời người khác nói về tôi. Nay tôi già rồi, tôi nhận ra rằng chẳng có ai để ý hay nghĩ gì về tôi cả. Thật ra, nhiều người nghĩ mình là quan trọng, để rồi nghĩ rằng người khác lúc nào cũng để ý đến mình và rồi chúng ta trở nên kiêu căng.

Khiêm tốn không phải là sự hèn nhát mà là sự can đảm và dũng mạnh. Chỉ những ai mạnh mẽ mới dám hạ mình phục vụ anh chị em. Khiêm tốn phục vụ là một cử chỉ đầy yêu thương và là một thái độ hoàn toàn tự do. Khiêm tốn mở đường tự do cho chúng ta đi vào Nước Trời.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York

Lm. ĐAM KHUẤT DŨNG

CỬA HẸP



Đức ái thực thi sống nguyện cầu
Mai này đảo ngược chớ lo âu !
Tin Mừng chiêm niệm, ôi sâu thẳm !
Sứ Điệp gẫm suy, quả nhiệm mầu !
Khiêm tốn thu mình nơi cuối chót
Đoái thương nhấc họ chỗ cao đầu
Quyết tâm từ bỏ theo đường Chúa
“ Cửa hẹp ” vào Trời nhớ thuộc làu.

Lm. Đam Khuất Dũng sss, CN 21 TNC, Lc 13, 22-30

MỪNG KÍNH THÁNH MONICA



Ca ngợi tình yêu tỏa ngát hương
MONI-CA Mẹ thánh đã nêu gương
Đức chồng gắt gỏng…luôn tin tưởng
Con cái ngang tàng…vẫn cậy trông
Cầu nguyện kiên trì không nản chí
Giữ chay quảng đại thật bền lòng
ÂU-TINH hư hỏng giờ nên thánh
Phần phúc dư đầy Chúa thưởng công

Lm. Đam Khuất Dũng sss, Mừng Lễ Thánh Monica 27.08
KHIÊM TỐN

Thù hận phát sinh tính ghét ghen
Môn Đồ theo Chúa kệ chê khen
Tìm nơi cỗ nhất đâu là giỏi !
Chọn chỗ bàn cùng chẳng phải hèn !
Tự ái tự cao thời sụp đổ
Khiêm nhu khiêm hạ được nâng lên
Ngày ngày hoán cải mong hoàn thiện
Phục vụ tín trung cứ vững bền

Lm. Đam Khuất Dũng sss
CN 22  TNC, Lc 14, 1.7-14

ĐỨC ÁI
TRỌN  LÀNH



Tình Yêu Thiên Chúa đổ tràn lan
Từ  thuở  muôn đời đã tặng ban
Khiêm nhường phục vụ con ẩn khuất
Quảng đại trung thành Chúa lưu danh
Tin Mừng truyền bá nên hoàn thiện
Đức Ái thực thi muốn trọn lành
Mến Chúa thương người chăm giữ Luật
Nước Trời vĩnh viễn phúc hân hoan.

Lm. Đam Khuất Dũng sss
SN : Mc 12, 28b-34
MIC. CAO DANH VIỆN

VÀO CỬA HẸP

Tuần 21 Thường niênC
“Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào” (Lc 13, 22-30)

Đồng xanh ngút ngát cỏ xanh
Bày mâm dọn cỗ yên lành muôn dân
Đông tây nam bắc quây quần
Chia san hạnh phúc vô cùng mê ly
Người vào muôn sắc xiêm y
Dầu thơm nhẫn ngọc, chân đi hài vàng
Đan tay cùng Chúa Thiên Đàng
Say sưa điệu nhạc nhịp nhàng câu ca

Cửa vào lộng lẫy đèn hoa
Nhưng là cửa hẹp, phải qua từng người
Từng người vào dự tiệc trời
Tự tay tháo gỡ cái tôi kềnh càng
Xiêm y Thập Giá vai mang
Dầu thơm nhân đức,Hài vàng khiêm cung
Thiếp hồng ghi chữ tín trung
Tay bưng đèn sáng đến cùng Tân Lang

Chúa ơi! Giữa biển trần gian
Hôm nay mở cửa thênh thang trăm đường
Lối nào kinh tế thị trường
Lối nào hưởng thụ vấn vương dục tình
Lối nào duy vật hiện sinh
Lối nào phân hóa cuộc tình Giê su
Xin cho người biết khiêm nhu
Vào qua cửa hẹp, thiên thu tiệc trời.


Mic. Cao Danh Viện

TIỆC CƯỚI NƯỚC TRỜI

Tuần 22 Thường niên C
“Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên”
 (Lc 14, 1; 7-14)



Ai về dự tiệc nước trời
Mà mang áo gấm thêu lời chúc khen
Ai còn trong cuộc bon chen
Mua danh tích phận treo đèn phù dung

Tiệc trời đón khách khốn cùng
Muôn phương mặc áo khiêm cung tầm thường
Vào bàn tặng lễ yêu thương
Đơn sơ như tiếng cung thương dặt dìu

Hồn nhiên chỗ cuối hẩm hiu
Chờ Tân lang khoác giải điều vinh quy
Trái tim lên tiếng thầm thì
Trọn duyên cầm sắt, nhu mì tơ vương

Chúa ơi! Con rất tầm thường!
Khi chen địa vị khi nhường gian nan
Dạy con hai chữ bình an
Lời vàng Chúa biểu: chọn đàng khiêm cung.

Nước Trời trọn đạo thủy chung
Là khi chấp nhận khiêm cung vâng lời
Sống trong thánh ý mà thôi.


Mic. Cao Danh Viện


HỒ GIANG A

NHÌN MÌNH



Cho con cúi xuống nhìn mình
Là ai trong cõi phù sinh trần đời
Chỉ là hạt bụi nhỏ thôi
Mà ham bay tới cao vời vợi xa

Mỗi ngày là một hôm qua
Thời gian theo nhịp phù hoa nhanh dần
Bay xa rồi lại về gần
Người đi cũng vội dừng chân giang hồ

Cho con xót phận vong nô
Rồi ra cũng một nấm mồ tàn hoang
Tham chi quyền quý cao sang
Mà quên cơ khổ, nghèo nàn quanh con

Chi bằng tình sắt nghĩa son
Cùng người chung phận mỏi mòn khát khao
Một nơi vĩnh cửu trên cao
Dìu nhau tới bến muôn sau an bình

Cho con cúi xuống nhìn mình
Xin là hạt bụi trung trinh khiêm nhường
Đời này còn được yêu thương
Đời sau Chúa thưởng Thiên Đường muôn thu

ả giang hồ

ĐỪNG XIN



Đừng xin một chỗ cao vời
Nếu không là chỗ treo người đóng đinh

Đừng xin vạn tiếng tôn vinh
Nếu không tự hủy hiến mình chuộc dân

Đừng xin nhất thế nhì thân
Nếu không uống chén vô ngần đắng cay

Đừng xin danh vọng trời mây
Nếu không mở trắng bàn tay cho đời

Đừng xin một chỗ Nước Trời
Nếu không cảm cảnh xót người đau thương

Đừng xin nhan sắc hoa hương
Nếu không lòng mến bình thường cho đi

Đừng xin phép lạ huyền vi
Nếu không trao tặng chút gì cho nhau

Đừng xin người nhắc lên cao
Nếu không thành khẩn cúi đầu khiêm cung

Chúa ơi! Nguyện Chúa xót thương
Trí lòng con mãi vấn vương mùi đời
Giữ mình trên chỗ cao vời
Mà không chấp nhận cùng Người đóng đinh
Xin thứ tha, bao tội tình
Xin ơn khiêm hạ, hiến mình chuộc dân…

ả giang hồ
HƯƠNG
NAM

NÂNG MÌNH LÊN…

“Ai tự nâng mình lên
sẽ bị Người hạ xuống.
Ai tự hạ mình xuống
sẽ được Người nâng lên”

Chúa biết con, thân phận yếu hèn
Đã lắm phen hòng tiêu tan vong mạng
Có nghĩa gì đâu trên cõi đời bi tráng
Mà lòng con tưởng vô hạn vô biên

Cả cuộc đời chỉ một nỗi niềm riêng
Lo ngay ngáy chức quyền trên thiên hạ
Con không muốn làm tôi đòi vất vả
Cũng không màng ai đày đọa điêu linh

Thời gian trôi theo gió cuốn vô tình
Không chờ đợi xong công trình lầu tháp
Có ngờ đâu chỉ một mùa bão táp
Mộng đời con ngã rạp dưới chân đời

Có lẽ nào con thất bại Chúa ơi!
Tạ ơn Chúa ban một thời quỳ xuống
Cho con nghe cõi lòng mình mòn ruỗng
Chẳng còn chi ngoài vất vưởng, lang thang

Nâng mình lên cho tủi hổ bẻ bàng
Khi quỵ xuống giữa muôn ngàn nhục nhã
Xin khiêm cung nhận mình là hèn hạ
Có trong tay, tất cả là hồng ân

Xin từ thôi thói kiêu ngạo bất cần
Để tín thác toàn thân trong tay Chúa
Có hôm nay và còn mai sau nữa
Trong Nước Người, Nước của kẻ khiêm cung

Hương Nam 

CON LÀ ĐỨA TRẺ SINH NON
1 Cor 15, 8-10
(8) Sau hết, Người cũng đã hiện ra với tôi, là kẻ chẳng khác nào một đứa trẻ sinh non.
(9) Thật vậy, tôi là người hèn mọn nhất trong số các Tông Ðồ, tôi không đáng được gọi là Tông Ðồ, vì đã ngược đãi Hội Thánh của Thiên Chúa. (10) Nhưng tôi có là gì, cũng là nhờ ơn Thiên Chúa, và ơn Người ban cho tôi đã không vô hiệu; trái lại, tôi đã làm việc nhiều hơn tất cả những vị khác, nhưng không phải tôi, mà là ơn Thiên Chúa cùng với tôi.

“Con là đứa trẻ sinh non”
Nhờ hồng ân Chúa mới còn tới nay

Những gì con nắm trong tay
Thảy đều do Chúa tỏ bày yêu thương

Xin cho con sống khiêm nhường
Như hoa thắm sắc lựng hương thiên đình

Có mình không bởi tự mình
Nhưng là do bởi ân tình Chúa ban

Xin cho con mãi hân hoan
Phận hèn bé mọn giữa ngàn lớn lao

Chỉ còn một nỗi khát khao
Được nên bạn hữu Người trao hiến đời

Dẫu là tan tác tơi bời
Xin ơn khiêm hạ rạng ngời lòng con

Con là đứa trẻ sinh non
Nhờ hồng ân Chúa mới còn tới nay

Đức Tin, Đức Mến Yêu Ngài
Đức Trông Cậy vững, cũng tay Chúa làm

Con xin từ thói tham lam:
Giành phần của Chúa làm phần của con

Cho con trung tín sắt son
Học bài hiền hậu khiêm nhường quí thay

Hương
Nam

BA CHUÔNG



KHIÊM NHƯỜNG

Bởi con chưa đủ khiêm nhường
Nên còn con mắt khinh thường tha nhân
Lòng hoài trống vắng từ tâm
Bàn tay tê bại ngại ngần xòe ra

Kiêu căng vốn quỷ vốn ma
Dạy con ảo tưởng mình là đại nhân
Chê bai, sỉ nhục, bất cần
Cả và thiên hạ cũng ngần phàm phu

Bởi con thích những tiếng ru
Thèm lời nịnh nọt, thèm ngồi nơi cao
Nên lòng con mãi lao đao
Ghét ghen, thù hận người nào hơn con

Bao giờ con được vuông tròn
Ước mơ vĩ đại thành toàn công danh?
Chỉ trong khiêm tốn chân thành
Mới hay thấu hiểu ngọn ngành đời hoa

Xin ơn khiêm tốn thật thà
Nhận mình là kẻ nhận quà trời cao
Lòng thanh trí tịnh anh hào
Thương người con muốn hiến trao cuộc đời


Ba Chuông

GIUSE NGUYỄN VĂN SƯỚNG

GHÉT LÀ GHÉT HỌ, CHỨ TA..

Kiêu căng ai cũng lánh xa
Ngông cuồng tự mãn đố mà ai thương
Ghét người hợm hĩnh, lẽ thường
Ghét quân vênh váo ghét phường ta đây
Nhưng ta ngoại lệ, bậc thầy
Vẫn dài tua áo vẫn dầy mặt mo
Ghét là ghét họ ăn to
Chứ ta nói lớn trời cho, lẽ nào
Ghét là ghét họ hỗn hào
Phần ta phách lối, câu chào vẫn mong!

Chúa đâu Chúa dạy dối lòng
Khiêm nhường giả hiệu thôi xong một đời
Có chi mà chẳng bởi Trời
Nghênh ngang hếch mặt vạn lởi mỉa mai
Nghe Lời Chúa dạy, sửa sai
Kiêu căng bị hạ, khiêm nhường được nâng.

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

KHIÊM NHƯỜNG HỌC LẤY



“Đừng chọn cỗ nhất để ngồi
Kẻo khi xấu hổ chủ lôi chót cùng
Đừng mời phú quý lung tung
Người ta mời lại tiệc tùng hết ơn
Chi bằng cỗ chót thì hơn
Chọn người nghèo khó neo đơn mà mời..”

Người môn đệ chẳng xu thời
Theo Thầy lội ngược thói đời bon chen
Công bằng đối xử sang hèn
Thị phi phân biệt trắng đen tỏ tường
Dốc lòng học lấy yêu thương
Những gì thế tục, khiêm nhường lánh xa
Mở hồn ra với bao la
Thiên cung mới thật quê nhà ước mơ.

Giu-se Nguyễn Văn Sướng

THẾ KIÊN DOMINIC

TMCNC Thường niên 22
KHIÊM NHƯỜNG & KHÔN NGOAN
(Suy niệm từ Lc14. 1,7-14)

Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta:
Tương thân, tương ái chớ phôi pha.
Tình yêu cứu độ không kỳ thị,
Biệt phái, lương dân cũng được tha…

Nếp sống khiêm nhu quan trọng nhất,
Không tham danh vọng với ngôi cao,
Tự kiêu, tự đại là vô vọng,
Sự nghiệp tương lai sẽ đổ nhào.

Tiệc cưới, khách mời tới trước tiên
Chớ ngồi vào ghế chỗ dành riêng,
Khôn ngoan lưu ý xa danh dự,
Giữ đức khiêm nhu của thánh hiền.

Danh dự siêu nhiên tại Nước Trời,
Khiêm nhu rất mực Mẹ Trinh Thai,
Mẹ phò cứu thế cùng Con Chúa,
Chức Mẹ Ma ri (a): Mẹ Chúa Trời…

Thế Kiên Dominic

PHÚC SỐNG LẠI
(Cảm suy mầu nhiệm thứ nhất mùa Mừng)

Cứu Thế Giê Su sống lại rồi!!!

E Và, con cháu  nhận Tin Vui.…
Siêng năng cầu nguyện,  dâng công phúc,
Sốt sắng hiến thân, vọng Nước Trời.
Sống đạo chân thành, không giả dối,
Yêu đời trung tín chẳng đua đòi.
Tới ngày Chúa gọi, hồn trong sáng,
Theo Chúa vượt qua kiếp sống đời…
                             
Thế Kiên Dominic  

BUỒN VUI SỐNG ĐẠO
  
Đời nhân thế sống theo Ý Chúa
   Biết khóc cười từ thuở sơ sinh.
        Mẹ cha mừng rỡ: con mình
Rõ ràng mạnh khỏe, đẹp xinh vào đời.
 
Khi khôn lớn nên người tín hữu
   Theo học hành, tìm hiểu đạo người.
        Cách riêng vâng giữ đạo Trời,
Tin theo Thiên Chúa, không rời cậy trông.
  
Luôn gắn bó cộng đồng Giáo Hội,
   Quyết thực thi đường lối tu thân.
        Qua bao thử thách phong trần
Buồn vui  tín thác mong phần phúc thiêng.
  
Luôn phấn khởi theo Chiên Thiên Chúa
   Từ đời này tới thuở ngàn sau,
        Nước Trường Sinh, nước nhiệm mầu.
Chính Vua Cứu Thế đứng đầu muôn dân...
                                          
Thế Kiên Dominic

GÃ TUẦN PHIÊN

CHÉN TÌNH MÌNH UỐNG VỚI NHAU



Chén tình mình uống với nhau
Em ơi chẳng có nỗi sầu riêng tây
Mấy ai được diễm phúc này
Nắm tay đi giữa đọa đày trần gian

Ô kìa bến đỗ bình an
Bên đồi nắng xuống, chiều tàn mờ sương
Có đôi tim nát đoạn trường
Quấn vào nhau giữa thê lương cuộc đời

Tưởng đâu bến đỗ xa vời
Hóa ra trong cõi lòng người yêu nhau
Trải qua một cuộc bể dâu
Có cay đắng, có ngọt ngào buồn vui

Có hân hoan, có ngậm ngùi
Có hương ân ái, có mùi tân toan
Có khi bỉ cực gian nan
Có hồi hạnh phúc vô vàn thánh thiêng

Mỗi người một mảnh đời riêng
Cùng nghiêng một hướng, cùng xiềng một khoanh
Tim nồng, trí tịnh, lòng thanh
Tình yêu dâng hiến hùng anh bao là

Bấy giờ muôn nỗi xót xa
Hóa thành điệu nhạc, lời ca thiên đường
Tạ ơn nhau những mùa thương
Dìu nhau qua vực đoạn trường đớn đau

Chén tình mình uống với nhau…
 
gã tuần phiên, cuối tháng 8-2019
THÔI THÌ EM…

Chuyện ai kia ngã ngũ với nhau rồi
Tưởng là em về làm dâu bên ấy
Chờ dài cổ mà chẳng nghe chẳng thấy
Võng kiệu, kèn tây kẻ đón, người đưa

Nói một đường, làm một nẻo, dây dưa
Lớn cả rồi mà vẫn chưa thành thật
Bắt tay nhau như thân tình bằng mặt
Chẳng bằng lòng, kiếm cách xóa ước giao

Tà với đất, tà với cả trời cao
Mà chẳng sợ thần linh nào trừng phạt
Cuộc đời này đến nỗi nào chua chát
Đọa nhau chi cho bi đát triền miên

Thôi thì em cứ nhân hậu, dịu hiền
Giữa phố chợ ngang nhiên màu vô đạo
Cứ khiêm cung, giữa vênh vang cao ngạo
Nguyện cho đời thôi bất hảo, tà gian

Thôi thì em cứ hãy sống bình an
Trong niệm khúc tình khoan dung, tha thứ
Thánh nhân nào cũng có một quá khứ
Tội nhân nào cũng có một tương lai

Thôi thì em cứ sống yêu mỗi ngày
Trời biết rõ lòng đời này chai đá
Vẫn lặng thinh chờ tự tân, cải quá
Mà nhận ra ơn nhiệm lạ, xót thương

gã tuần phiên, cuối tháng 8-2019



TỪ THANH HÀ

XIN THƯƠNG !
 
Xin nên nhò bé để Ngài thương.
Xin vững tin yêu dẫu đoạn trường
Xin quyết một lòng xa cám dỗ
Xin luôn trung tín tránh tơ vương
Xin thành muối mặn làm cầu nối
Xin hóa men nồng giúp chỉ đường
Xin mãi mãi là con của Chúa
Xin nên nhỏ bé để Ngài thương !
 
TTH,27/8/2019
 
THẬT VỚI LÒNG MÌNH
 
Hãy sống thẳng ngay với chính mình !
Không nên giả bộ hoặc nghiêm minh
Hội đường thời khoác dài tua áo
Phố chợ lại mang rộng thẻ kinh
Cứ nghĩ ta đây dân số một
Rồi cho thiên hạ thứ âm binh
Ngăn không ai tới cùngThiên Chúa
Lạy Chúa cho con chớ giả hình !
 
TTH,30/8/2019
 
MẸ MARIA !
 
Mẹ nguồn hi vọng của muôn dân
Mẹ ánh sao mai giữa cõi trần
Mẹ dẫn doàn con về cõi phúc
Mẹ đưa ân sủng tới tha nhân
Mẹ mong mọi sự đều thăng tiến
Mẹ ước trăm điều được cách tân
Mẹ sẽ không quên lời đã hứa
Mẹ Hằng Cứu Giúp những ai cần.
 
Từ Thanh Hà,18/5/2019
 

HOÀNG TÂM

THƯỞNG HỒN CHÁNH TRỰC

Tiệc Cha ban, chẳng bậc sang hèn
Con đến, "cầm ăn", rộn chúc khen.
Lạy Chúa! Từ dung, thân thiết quá
Giê-su! Cực Thánh! Diệu vi huyền.
Thế gian, kẻ khốn cùng tôi lụy
Thiên Quốc, Ngài ân thưởng phúc nguyên.
Bể khổ phù sinh đong chánh trực
Nương hồn trong tín thác trung kiên.

                       Hoàng Tâm


DÂN THƯỜNG BÊN CHÚA

Dân thường chẳng thấy thường dân
Thế nên mãi đợi hồng ân, công bình.
Cậy trông ơn Chúa chí tình
Thưởng ban phước lộc quang vinh Thiên đường.
"Nép vào lòng Chúa xót thương"
Thường dân con hưởng Lộc Vương muôn đời.
Tìm đâu trong cõi loài người!
Duy một Ngôi Lời, Thánh phúc gia ân.
Có Ngài khổ luyện chánh nhân
Để con chiến thắng ngụy quân ba đào.
Cho con tín thác nhiệm mầu
Bước tìm "ngõ hẹp" tiến vào vinh quang.
Dân thường, con vẫn cao sang
Phúc vì Dân Thánh con mang Ấn tình.
Cõi mê có Chúa đồng hành
Lo chi biển bão, sóng trành, cuồng truy.
Thép ròng tôi giữa sân si
Trăm năm khổ ải vụt đi vô thường.
Thánh Dân lãnh lụy bạo cường!
Thập giá Thiên đường, mở ngõ vinh quang.
Chúa ơi! Góc hẹp Đền Vàng
Bụi hèn con ước, cao sang Chúa mời!...
Hân hoan tín thác nơi Người
Lòng thương xót Chúa đời đời không phai.

                       Hoàng Tâm

SONG LAM



CHIẾC GHẾ

Chiếc ghế của tôi
Sao mà kì lạ
Cứ thích nhàn nhã
Ngồi trên hàng đầu

Chẳng biết ai sau
Chẳng nhường ai cuối
Thích được làm nổi
Giữa người anh em

Thích được ca khen
Là loại gỗ quý
Thích được hoan hỉ
Ở giữa đám đông

Thích được chơi ngông
Thiên hạ bái phục
Mặc ai gỗ mục
Nứt nẻ chân long

Mặc ai long đong
Xót đau số phận
Mặc ai lận đận
Mối mọt hằng ngày

Mình ta vui say
Ăn trên ngồi trước
Mặc sức lả lướt
Chạy theo thói đời

Mặc ai lôi thôi
Mình ta bóng bẩy
Cho dời nhìn thấy
Ta được tôn vinh…
….
Chiếc ghế của tôi
Sao mà kì cục
Phải đâu hạnh phúc
Chỉ có mình ta

Mong ghế nhận ra
Tự nâng cao quá
Có ngày gục ngã
Hãy tránh xa thói đời

Chiếc ghế tôi ơi!

Song Lam, 30/8/2013

HOÀNG CÔNG NGA

SỨC MẠNH CỦA LỜI CẦU NGUYỆN

Người phụ nữ sống trong chờ đợi
Cảnh gia đình đầy nỗi thương tâm
Chồng con sải bước mê lầm
Lún sâu tội lỗi làm câm nín lời.

Nàng cầu nguyện mong thời chuyển biến
Nhờ ơn thiêng lay chuyển lòng người
Đắng cay chịu đựng tiếng cười
Lòng luôn liên lỉ giữ lời nguyện xin.

Xin cho chồng niềm tin hoán cải
Xin cho con đường phải tu thân
Nguyện cầu động tới lòng Nhân
Chúa thương ban đổ phúc ân gia đình.

Mô-ni-ca tính tình hiền thục
Vững niềm tin, nhẫn nhục cậy trông
Nhờ ơn Thiên Chúa mở lòng
Lỉ liên cầu nguyện hiệp thông trọn niềm.

Lời cầu nguyện thuốc tiên chuyển đổi
Bao đợi chờ cứu rỗi, trông mong
Niềm tin giữ kín trong lòng
Cậy trông Chúa cả tinh ròng hợp hoan.

Là người mẹ vẹn toàn tiết tháo
Vẫn trung trinh giữ đạo, nguyện cầu
Thầm thì chuyện vãn đêm thâu
Dâng lời nguyện ước dãi dầu tháng năm.

Ta hãy nhớ siêng năng cầu nguyện
Chúa lắng nghe tinh luyện từ tâm
Đắm chìm trong những phúc ân
Nguyện cầu ơn Chúa những lần cậy trông.


Hoàng Công Nga


LỠ CHYẾN ĐÒ

Thời gian chẳng lội ngược dòng
Chuyến đò đã lỡ sang sông muộn phiền
Kiếp người sao nỡ vô duyên
Hóa thân sầu muộn gắn liền cuộc chơi
Long đong cũng một kiếp người
Hỉ nộ ái ố nụ cười khóe môi
Lững lờ mây trắng dần trôi
Về ngang đỉnh núi buồn thôi ngóng nhìn
Một đời ngửa mặt cầu xin
Đôi tay trống rỗng muôn nghìn đắn đo
Lòng người sao khỏi lắng lo
Nguyện cầu ơn thánh giúp cho đủ đầy.

Hoàng Công Nga

ĐÊM BÌNH YÊN

Hồn tôi ơi ngủ yên giấc nhé!
Đêm qua mau đời lên giấc trẻ
Gạt lắng lo bao nỗi muộn phiền
Ta buông bỏ tìm giấc bình yên.

Trong tay Ngài đời ta gìn giữ
Bởi phó dâng ý nghĩa vẹn thề
Yên giấc ngủ trọn khối tình quê
Lời kinh dâng những vần thơm thảo.

Đêm bình an nguyện cầu ân phúc
Dẫu có qua dòng đời trong dục
Một kiếp người chìm trong ảo ảnh
Ánh khoan dung tỏ lộ từ nhân.

Đêm bình an hồn không mộng mỵ
Chúa nhân từ dẫn lối ta đi
Say giấc ngủ đời người quá vãng
Dọi vào hồn ngập ánh thần thiêng.

Hồn tôi ơi ngủ yên giấc nhé
Đêm an bình tĩnh lặng lắng nghe
Thời gian trôi vỗ về tâm thức
Đưa ta về một cõi bình yên.

Hoàng Công Nga

CỬA HẸP





Đường rộng rãi sao đi vào cửa hẹp
Lộ thênh thang sao khốn khó lần mò
Có hay chăng là đời người thách đố
Vượt ải gian truân thử thách phận người?

Qua cửa hẹp khép mình trong khiêm hạ
Từ bỏ thú vui quyến rũ đường trần
Nỗi sân si đời người ta nhuốm trải
Nhìn lại mình trăn trở chút lòng Nhân.

Qua cửa hẹp để biết mình hạn hữu
Ta lần mò đi tìm hiểu chính mình
Ta lớn lên trong giá trị Phục Sinh
Một đời người đã bao lần vấp ngã.

Trước cửa hẹp là cảnh sống phù hoa
Những đam mê, bao quyến rũ lụa là
Những thử thách đời người trong buông thả
Hỏi làm sao tròn ơn nghĩa thứ tha?

Qua cửa hẹp để tu chí thành nhân
Trải hy sinh trong gian khổ những lần
Ta từ bỏ bản thân mình vị kỷ
Trải can qua trong giá trị đường trần.

Qua cửa hẹp trong ý nghĩa tu thân
Để hòa tan trong giá trị lòng nhân
Để hướng tới một đời người vĩnh cửu
Để yêu thương hiện hữu gấp vạn lần.

Hoàng Công Nga


CẢM CẢNH ĐÊM MƯA



Đêm ngoài trời mưa rơi tầm tã
Trút nguồn cơn xuống cả trần gian
Mưa rơi ướt cả đại ngàn
Vào mùa mưa lũ vô vàn lắng lo.

Lo cho người dẫu no dẫu đói
Trải nguồn cơn không khỏi can qua
Dập dềnh sóng nước bao la
Nổi trôi thân phận phong ba giữa trời.

Cảnh đất trời chơi vơi sóng dữ
Lũ đầu nguồn như thử sức người
Cầu xin ân phúc bởi Trời
Gian truân nhẹ nỗi chuyển dời bình an.

Người vất vả nguy nan chống chỏi
Tránh làm sao cho khỏi thiên tai
Bao nhiêu số kiếp chảy dài
Bao nhiêu cuộc sống đã hoài tháng năm.

Nguyện xin Chúa viếng thăm nâng đỡ
Giúp cho người lỡ vướng can qua
Điểm tô xây dựng mái nhà
Bình yên cuộc sống mặn mà tình thương.

Mưa xối xả tơ vương tình nghĩa
Cảm cảnh này chia sẻ cùng ai
Trải qua cảnh ngộ đêm dài
Trời buồn gây cảnh u hoài thế nhân.

Hoàng Công Nga


HỒN BIỂN

CỬA HẸP
CỦA NGÔI NHÀ 
VĨNH CỬU
(Lc 13:22-30)*
     
               t h ơ h ồ n b i ể n

Là tôi muốn thấy trời mây
Là tôi muốn được xum vầy với Cha
Nỗi khao khát một mái nhà
Chứa tình nhân loại giao hoà Thiên Duyên

Tôi tin Sự Thật đoan nguyền
Chính nguồn Chân Lý khởi nguyên vũ hoàn
Chúa là đường tới hân hoan
Chỉ tôi cửa hẹp lý trình trăm năm

Oằn vai nhục thể xác phàm
Linh hồn ước nguyện ân ban Thánh Thần
Đón Thiên Khí dưỡng nuôi thân
Thần Lương độ nhật đủ phần cho tôi

Sống tinh tấn sống tinh khôi
Cửa thời gian hẹp, hãy thôi lập lờ
Dậy ngay dứt khoát ra khơi
Thực thi đời sống theo Lời Phúc Âm

Cửa lành tiếp đón hiền nhân
Dạ khiêm cung nở thiện chân Vườn Trời
Tâm hồn tịnh khiết trong ngời
Thanh bần nhẹ nhõm đơn sơ một đời

Sẵn sàng giờ Chúa gọi mời
Đèn dầu sắp sẵn lên đường ta đi
Từng giờ từng phút tức thì
Phục vâng Thiên Ý Thiên di Nước Trời.

Hồn Biển
Vườn Tịnh Tâm, Chúa nhật 25/8/2019
suy niệm Lời Chúa mỗi ngày.


ĐINH VĂN TIẾN HÙNG

CHIẾC ĐẦU TRÊN ĐĨA
( Lễ kính Thánh Gioan Tiền Hô bị chém đầu : 29/8/19 )
           
*”Có tiếng hô nơi hoang địa: hãy dọn sẵn con đường của Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Ngài đi. Mọi thung lũng phải lấp cho đầy, mọi núi đồi phải bạt cho thấp, khúc quanh co phải uốn cho ngay, đường lồi lõm hãy san cho phẳng. Rồi hết mọi người phàm sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa.”  ( Is.40: 3- 5 ; Mc.1: 3 ; Mt.3: 3 )


Một vũ điệu cuồng loạn,
Một dục vọng dâng trào,  
Một phần thưởng được trao,
Một chiếc đầu trên đĩa.

Đó là cả ý nghĩa,
Cuộc đời đẹp biết bao,
Đấng Tiền Hô Gio-an,
Đã chứng minh vì Chúa.

Tiếng vang trong hoang địa:
Hãy dọn sẵn con đường,
Uốn cho thẳng khúc quanh,
San cho bằng đồi núi,

Để đón Đấng cứu độ,
Chính là Chúa Ki-tô,
Tôi sứ mạng tiền hô,
Được Ngài sai đi trước.

Đấng các người mong ước
Ngài sẽ đến sau tôi,
Nhưng cao trọng tuyệt vời,
Tôi chỉ là đầy tớ.

Đấng Thiên Sai chứng tỏ,
Sẽ cứu độ dân Người,
Ban cuộc sống đẹp tươi,
Thoát khỏi vòng u tối.




Thánh Gio-an tiên khởi,
Mở đường nơi trần gian,
Muôn lòng đầy hân hoan,
Đón nhận Chúa Cứu Thế.

Trải muôn ngàn thế hệ,
Không ai diễm phúc bằng,
Được Thiên Chúa tin dùng,
Như Gio-an Tẩy Giả.

Ôi cuộc đời cao cả,
Nhận thiên chức cao sang,
Tròn sứ nghiệp huy hoàng,
Chết tín trung can đảm.



Một vũ điệu cuồng loạn,
Một dục vọng dâng trào,
Một phần thưởng được trao,
Một chiếc đầu trên đĩa.

Ôi cuộc đời trần thế,
Làm xao động lòng người,
Bao tiếng khóc tiếng cười,
Sẽ chìm vào dĩ vãng.

Cuộc đời sẽ viên mãn,
Xin soi sáng tâm hồn,
Cho con phải nhớ luôn,
Theo gương Người Mở Lối.

Hỡi Ánh Sáng ngàn thu,
Vắng Ngài đời sẽ khổ,
Có Ngài không chết nữa,
Gần Ngài sáng đầy dư. (*)

Đinh Văn Tiến Hùng 

(*) Trich Thánh Thi Phụng Vụ.
-Ghi chú : Vua Hêrođê đã lấy bà Hêrodia là vợ của người em mình. Việc lọan luân này đã vị Gioan Tẩy giả nặng lời quở trách. Nhân một ngày kia, vua mở tiệc đãi các quan triều đình, con gái của Hêrodia nhảy múa làm vua ưa thích. Vua hứa sẽ ban cho bất cứ điều gì cô xin. Cô hỏi ý mẹ, bà nói : “ Hãy xin đầu Gioan Tẩy Giả “. Vua đã chót hứa không muốn thất lời với cô trước bá quan, nên đã sai thị vệ vào tù chém đầu Gioan đặt trên đĩa mang đến.
                           

ANNA TERESA THÙY LINH

THÁNH NHÂN
MINH CHỨNG TÌNH YÊU




Đầy Thần Khí Gio-an Tẩy Giả
Từ hoài thai phúc lạ thiên ân
Nhảy mừng, Mẹ Chúa viếng thăm
Trung gian ân phúc, Mẹ ban đầu đời.

Đã rèn luyện rạng ngời nhân đức
Đại tiên tri khởi bước tiền hô
Dọn đường đón Đức Ki-Tô
San cho bằng phẳng đồi gò quanh co.

Hãy chia sẻ cơm no áo ấm
Nên cây lành sinh trái tốt tươi
Lỗi lầm nhơ nhuốc cuộc đời
Thực tâm sám hối Chúa Trời thứ tha.

Đấng Cứu Độ Chúa Cha sai đến
Đầy Thánh Linh gánh hết tội trần
Trầm mình phép rửa: tội nhân
Tối Cao Chí Thánh mang thân phận người.



Thánh nhân đã trọn đời đáp trả
Tình yêu Chúa cao cả đất trời
Hy sinh mạng sống cho Lời
Chứng minh tình Chúa, Lời Người toả lan.

Nay khấn nguyện nài van tha thiết
Luôn sẵn sàng trao hiến dấn thân
Hiệp dâng trong Chúa Thánh Thần
Thánh nhân phù hộ, đồng hành xông pha.

Chẳng màng nguy khốn phong ba
Vinh danh Thiên Chúa, Nước Cha muôn đời.

Anna Teresa Thùy Linh


MỪNG KÍNH
THÁNH NỮ MÔNICA

“NGƯỜI BẠN CỦA THÁNH GIÁ”
BỔN MẠNG BÀ MẸ CÔNG GIÁO






Lạy Thánh Nữ mẫu gương nhân đức
Đời gia đình chẳng chút bình yên
Nhục nhằn đau đớn ưu phiền
Nguyện cầu, tín thác triền miên tháng ngày.

Bao năm tháng dẫy đầy cay đắng
Bởi bạn đời phóng đãng buông tuồng
Tâm tư thân xác héo hon
Kiên tâm đón nhận, giữ tròn thuỷ chung.

Luôn trung tín Tin Mừng biến đổi
Chúa đoái thương cứu rỗi bạn đời
Ăn năn sám hối đầy vơi...
Gia nhập Hội Thánh, Nước Trời ân ban.

Lại tiếp nối chặng đàng Thập Giá
Augustinô con cả trong nhà
Theo cha phóng túng ngã sa
Thẳm sâu đau đớn, lệ nhoà khôn nguôi.

Con đây đó, chẳng rời một bước
Trọn tâm tình nguyện khấn Chúa thương
Mười bảy năm, nỗi đoạn trường
Diệu kỳ, con đã hoàn lương trở về!

Luôn kiên vững trọn bề tín thác
Lòng xót thương Chúa đoái nhậm lời
Cao rao cảm tạ muôn đời
Ra đi thanh thản, Quê Trời Thiên Nhan.

Augustinô trọn đàng khổ hạnh
Thánh hiến đời theo Đức Ki Tô
Giám Mục cai quản Hip-pô
Đoàn chiên chăn dắt, chăm lo Nước Trời.

Lạy Thánh Nữ cầu bầu hiền mẫu
Sống Tin Mừng, chiêm gẫm, hy sinh
Đau thương gian khổ, thắm tình
Hồng ân Nước Chúa, phúc vinh muôn đời. 

Anna Teresa Thùy Linh

HÀNH GIANG SƠN

NGÀY 20-8-2019: DI ẢNH




Điêu tàn
Xây dựng mới
Thánh đường Giang Sơn
Năm lăm năm ngự
Xây sửa cơi nới
Mặt tiền nguồn cơn!
Mông Triệu ban ơn
Bổn mạng Giáo xứ
Linh đài Đức Mẹ
Thánh Giá Can-vê!
Tháp chuông sững sờ
Hoang phế ấn tích
Thăng trầm thế sự
Lũ lụt chơ vơ!
Năm Bảy
Ngôi Giáo đường
Lũ lụt gần sông
Di dời cao trên đồi
Sáu Tư
Nhà thờ xây cấp thời
Trung tâm dâng Thánh lễ
Tiệc thánh Tin Cậy Mến
Lòng Mến Chúa Yêu Người!
Hai K Mười Chín
Công trình ấp ủ diệu vời
Con chiên Mục tử góp đời dựng xây
Nhà thờ cũ công trình thiết kế
Chúa sáng soi khởi sự hoàn thành
Từng xu bà goá để dành
Công trình thiết kế dõi nhanh sơ đồ!
Bản vẽ Giáo đường
Là Đường Chân lý Sự sống chính Ngài
Canh giữ ràn chiên ngăn quân trộm cướp
Đâu có yêu thương,Chúa ngự thiên ngai
Vào khung cửa hẹp,thành tâm nguyện ước
Chặng Đàng Thánh giá,đến Mẹ linh đài
Công trình Giáo xứ,giáo dân mơ tưởng
Khởi sự hoàn thành,Thiên Chúa an bài!
Góp phần dựng xây
Thời gian chứng kiến dựng công trình
Vạn sự đầu nan quyết kết tình
Lạc nghiệp an cư dân gian ví
Nhà thờ bàn thánh tiệc an bình
Giáo dân thể hiện tình huynh đệ
Thánh Thể nhiệm mầu tiệc thánh vinh
Cửa mở nhà thờ dâng Thánh lễ
Chuông ngân vọng gọi sáng bình minh!
     

Hành Giang Sơn

"Từ BẢN NĂNG Đến BẢN LĨNH"

Khi nóng giận
Theo bản năng
Ta phản ứng
Mất thăng bằng
Không tự chủ
Nói nhập nhằng
Nhằm đối tác
Tranh luận hăng!
Nói nhiều lăng nhăng
Kiềm chế lý trí
Mới tường bản lĩnh
Thức tỉnh muộn chăng!
Người như vật trụi lông
Bản năng thời manh động
Con người khác bản lĩnh
Lý trí nóng giận buông!
   
Hành Giang Sơn


HỌC Thành...






Người đời có Học mới Thành
Tài Năng kiến thức xứng danh luyện rèn
Có Tài trí tuệ đem thi thố
Trường đời chứng luyện khổ thành Công!

Dựng sự nghiệp tang bồng tranh đấu
Trí dũng tường dấu ấn thành Nhân
Ki-tô nên Thánh góp phần
Tài Năng Công toại ân cần Thánh Nhân!

Vanitas vanitatum omnia vanitas
Tự phụ kiêu ngạo đều kiêu căng
Có Tài Công toại hung hăng
Chữ Nhân kiềm toả thăng bằng Thánh ân!
 
Là bụi đất về dần tro bụi
Tự phụ kiêu căng ngạo đều kiêu
Nhủ lời tâm niệm bốn điều
Tài Năng Công toại Nhân hiền Thánh nhân!
     

Hành Giang Sơn

TRẦM THIÊN THU

DẢI TRĂNG

Mong manh một dải trăng
Uốn mình cong mềm mại
Hướng về nơi xa ngái
Khoảng ký ức mênh mang

Đơn sơ một dải trăng
Vệt sáng lạ đầu tháng
Như khua sóng lãng mạn
Cõi lặng vẫn nhẹ nhàng

Miên man một dải trăng
Như giã từ Tháng Tám
Để đón chào Tháng Chín
Nối quá khứ, tương lai

Một dải trăng giữa trời
Xao xuyến dòng suy nghĩ
Vẫn một mình lặng lẽ
Buồn, vui, và bâng khuâng

Diệu kỳ một dải trăng
Thiên Chúa đã sáng tạo
Cho loài người yêu dấu
Tận hưởng muôn hồng ân [*]

Một dải trăng mọn hèn
Nhỏ nhoi và mờ nhạt
Vẫn lạ và vẫn đẹp
Là hình bóng phàm nhân


Tạ ơn Chúa từ nhân
Quan tâm và chăm sóc
Ân cần và thương xót
Loài thụ tạo chúng con

Trầm Thiên Thu
Sáng 31-8-2019
[*] Tv 8:4 – “Ngắm tầng trời tay Chúa sáng tạo, muôn trăng sao Chúa đã an bài, thì con người là chi, mà Chúa cần nhớ đến, phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?”

CHỈ CẦN CHÚA THÔI
[Niệm ý Lc 5:1-11 ≈ Mt 4:18-22; Mc 1:16-20]





Gian nan vất vả suốt đêm
Dày kinh nghiệm cũng chẳng làm được chi
Lưới không, thuyền rỗng, buồn ghê!
Bao nhiêu công sức chỉ là công toi
Chúa thương nên Chúa mỉm cười
Bảo Phêrô cứ ra khơi lưới liền
Lạ lùng cá nặng đầy thuyền
Mọi người kinh ngạc trước quyền tối cao
Con người tội lỗi càng nhiều
Càng hay lắm chuyện, đủ điều thị phi
Chúng con yếu đuối, xấu xa
Xin Ngài thương giúp nhận ra phận mình
Để luôn hoán cải chân thành
Cảm thông và biết trọn tình yêu thương
Cuộc đời cũng chỉ là không
Nếu không có những ơn thiêng Chúa Trời
Sức người cũng hóa công toi
Cầu xin Chúa giúp sống đời khiêm nhu
Chỉ cần có Chúa Giêsu
Mọi điều xuôi xắn, chẳng lo sợ gì!



Trầm Thiên Thu
Chiều 30-8-2019



BỎ VÌ YÊU





Chỉ buông ra để bỏ đi
Dễ mà lại khó – khó gì khó ghê!
Thói quen vội vã vét vơ
Máu tham vốn dĩ từ xưa quen rồi
Bỏ sao khó quá đi thôi
Dẫu là bỏ thứ nhỏ nhoi, dư thừa
Cố buông bỏ mãi vẫn chưa
Bao năm qua vẫn cứ ù lì thôi
Bỏ mà cứ luyến tiếc hoài
Vì thế cuộc đời vẫn chẳng đổi thay
Sớm chiều vẫn cứ loay hoay
Quay qua quay lại, xoay xoay lòng vòng
Bỏ mình thật khó vô cùng
Thế nên việc thứ tha không muốn làm
Chẳng mau bỏ, cứ phân vân
Lòng còn tức giận, ghét ghen, lọc lừa,…
Không buông nên vẫn nặng nề
Cứ ì ạch mãi, chẳng ra khỏi mình
Cầu xin Thiên Chúa thương tình
Giúp con dứt khoát bỏ mình, làm ngay
Kéo con khỏi cuộc đắm say
Dám buông bỏ hết sự này, thứ kia
Ước gì bắt chước gương xưa
Mát-thêu bỏ hết, không gì luyến lưu
Đúng lên, chân bước, chẳng nao
Trả đời mọi thứ vì yêu Chúa Trời

Trầm Thiên Thu
Trưa 30-8-2019



MỚI CŨ RẠCH RÒI
[Niệm ý Lc 5:33-39 ≈ Mt 9:14 -17; Mc 2:18-22]

Liên hoan tiệc cưới đang vui
Chẳng lẽ lặng ngồi, kiêng cữ, giữ chay?
Giả hình như thế không hay
Thật lòng thì chẳng thích bày vẽ chi
Mới và cũ chẳng là gì
Nhưng thật là kỳ vì đối nghịch nhau
Rạch ròi chúng chẳng hợp đâu
Cái kia phá hại, làm đau cái này
Cũ hay mới có cái hay
Cái gì không hợp, bỏ ngay kẻo phiền
Tin Mừng luôn phải ưu tiên
Cần can đảm bỏ tinh thần xấu xa
Cố chấp là thói quỷ ma
Yêu thương, bác ái mới là tín nhân
Vuông tròn bổn phận ngày đêm
Không ngừng biến đổi để nên trọn lành

Trầm Thiên Thu
Sáng 30-8-2019

CHUNG RIÊNG




Khắp nơi thấy bán sầu riêng
Sao không ai bán sầu chung bao giờ?
Cái riêng bán chẳng ai mua
Cái chung thì cứ bàn ra tán vào
Khen thì ít, trách thì nhiều
Như trận mưa rào làm khổ nhau thôi
Cái chung là của mọi người
Cái riêng là cái của Trời ban cho
Dù cho cái nhỏ, cái to
Cái nào cũng có cái lo nặng lòng
Lo ngoài rồi lại lo trong
Lo như bão đến thổi tung đời mình
Như tàu chao đảo lênh đênh
Quay cuồng sóng đánh tan tành ngoài khơi [*]

Trầm Thiên Thu
Chiều mưa bão, 29-8-2019
[*] Tv 48:8 – “Quay cuồng như những chiếc tàu trên biển cả bị bão đánh tan tành.”


VŨ ĐIỆU SATAN

Quyền cao chức trọng mà hèn
Chỉ vì phụ nữ mà quên công bình
Sống buông thả, chỉ biết mình
Không lo đại sự, bạc tình với dân
Thế nên bán cả nước non
Làm quà cho gái, có hèn hay không?
Hê-rô-đê, một quốc vương
Bỏ công lý bởi có lòng quỷ ma
Nữ nhân uốn éo điệu tà
Khiến cho nghiêng ngả loại vua đốn hèn
Coi chừng vũ điệu Satan
Uốn mềm mà cuốn cong thân, mất hồn
Ngày đêm vẫn xuất hiện luôn
Cả tin, nhẹ dạ, tiêu tan cuộc đời
Càng hèn càng nhát càng tồi
Càng ngu càng ác với người hiền lương

Trầm Thiên Thu
Sáng 29-8-2019

THỜI ĐIỂM
[Niệm ý Mt 24:42-51]





Nếu biết trước thời điểm
Xuất hiện kẻ côn đồ
Gian tham cướp hoặc trộm
Người ta sẽ ngăn ngừa

Bởi vì không thể biết
Chuyện xảy ra bất ngờ
Thế nên cần tỉnh thức
Không thỏa mãn đam mê

Tỉnh thức trong ân sủng
Luôn sẵn sàng đón chờ
Chúa bất ngờ gõ cửa
Vui mở ra, chẳng lo

Tỉnh thức là hoán cải
Sửa đổi những sai lầm
Lắng nghe lời Chúa dạy
Để đẹp lòng Chúa hơn

Có rất nhiều thời điểm
Niềm vui và nỗi buồn
Đời sợ một điểm hẹn
Vĩnh biệt cõi gian trần


Trầm Thiên Thu
Chiều 28-8-2019



PHỤC HỒI
[Niệm ý Lc 4:38-44 ≈ Mt 8:16-17; Mc 1:32-39]





Giao mùa thời tiết thất thường
Yếu người dễ bệnh, cõi lòng băn khoăn
Bà nhạc gia của Si-môn
Khổ vì sốt nặng, xác thân mệt nhoài
Chúa thương nên vội ra tay
Chữa cho bà được khỏi ngay tức thì
Chữa lành bất cứ bệnh gì
Quyền năng Thiên Chúa diệu kỳ biết bao!
Bệnh nhân tìm đến rất nhiều
Chúa thương chữa khỏi – hết sầu mà vui
Quỷ ma cũng phải xuất thôi
Nói Ngài là chính Con Trời đến đây
Người ta muốn níu kéo Ngài
Nhưng Ngài phải đến nhiều nơi, nhiều miền
Chúa luôn ở giữa chúng nhân
Vì lòng thương xót, ân cần cứu nguy
Vâng lời mệnh lệnh Chúa Cha
Ðến trần gian để tỏ ra Tình Trời
Tình Trời ở với mọi người
Mong ai cũng được sống đời bình an
Chúng con bệnh xác, bệnh hồn
Cầu xin Chúa chữa khỏi liền, Chúa ơi!
Ước mong cảm nghiệm Tình Trời
Tình yêu Thiên Chúa Ba Ngôi nhiệm mầu

Trầm Thiên Thu
Sáng 28-8-2019


NƯỚC MẮT HỒI SINH
[Niệm ý Lc 7:11-14]







Bà góa thành Na-in
Có thằng con duy nhất
Thế mà nó lại chết
Lá vàng khóc lá xanh

Chúa Giêsu thương tình
Cho người con sống lại
Nước mắt người mẹ ấy
Sưởi ấm đứa con yêu

Có bà mẹ khổ đau
Monica lặng lẽ
Kiên trì cầu xin Chúa
Thương xót gia đình bà

Con Augustinô
Bao tháng ngày thất lạc
Được hồi sinh phúc đức
Nhờ nước mắt mẹ hiền

Hai người mẹ ưu phiền
Vì đứa con yêu dấu
Được Thiên Chúa hiểu thấu
Cho hai con hồi sinh

Trầm Thiên Thu
Lễ Thánh Monica, 27-8-2019



TAM KHỐN
[Bi khúc Hc 2:12-14 và Hc 4:21]



KHỐN con người hèn nhát
Những bàn tay rã rời
Lòng dạ không trung thực
Cứ lập lờ nước đôi

KHỐN quả tim nao núng
Nhưng miệng lại ba hoa
Bởi vì không tin tưởng
Nên chẳng được chở che

KHỐN kẻ mất kiên nhẫn
Bồn chồn suốt ngày đêm
Còn biết làm gì nữa
Khi Đức Chúa đến thăm?

Đời có hai loại nhục
Nhục tội lỗi, sai lầm
Và nhục là ân sủng
Dẫn đến ánh vinh quang

Trầm Thiên Thu
Sáng 25-8-2019

RÌNH RẬP
[Niệm ý Lc 4:31-37 ≈ Mc 1:21-28]

Quỷ ma không ngủ bao giờ
Ngày đêm rong ruổi rình mò khắp nơi
Quỷ ma có thật, chẳng chơi
Nó không phải thứ ma trơi hay đùa
Quỷ ma ranh mãnh, mưu mô
Bẫy giăng khó thấy, tinh vi vô cùng
Ngọt ngào quảng cáo dễ thương
Thế nên rất dễ vô tròng nó ngay
Cầu xin Thiên Chúa ra tay
Giúp tỉnh thức hoài kẻo dính bẫy giăng
Chở che, ngăn chặn bất lương
Niệm suy Lời Chúa không ngừng ngày đêm
Xin ban sức mạnh Thánh Thần
Giúp con hoán cải, xa con đường lầm
Chỉ đường dẫn lối thiện tâm
Để sinh lực Chúa đầy tràn sớm hôm

Trầm Thiên Thu
Sáng 27-8-2019

NỐI ĐỜI
[Niệm ý Lc 4:16-30 ≈ Mt 13:53-58; Mc 6:1-6]



Chúa Giêsu về quê
Ngài cũng gặp rắc rối
Bởi người ta phách lối
Coi thường Chúa Giêsu

Công lý đòi tự do
Giải thoát người đau khổ
Chữa lành và tha thứ
Là công lý Nước Trời

Lạy Thiên Chúa Ngôi Lời
Ngài là Chúa sự thật
Xin cho chúng con biết
Sẵn sàng vâng lời Ngài

Làm đúng, diệt điều sai
Vượt qua mọi ranh giới
Vượt qua mọi trở ngại
Nối kết sợi yêu thương

Trầm Thiên Thu
VỊ TRÍ
[Niệm ý Lc 14:1, 7-14]






Được mời dự tiệc là mừng
Nhất là tiệc cưới có đông khách mời
Mọi người đều muốn mình oai
Coi trọng chỗ ngồi – vị trí phải hơn
Phải ngồi trước, phải ăn trên
Chỗ ngồi khuất mặt thì buồn lắm thôi
Không oai mà lại bị xui
Chẳng khác chi ngồi xó bếp mà ăn
Thế nhưng với Chúa là hên
Nghĩa là khiêm hạ, tìm quên tiếng đời
Thực thi bác ái vì người
Chứ không lấy tiếng được người ta khen
Thương người như thể thương thân
Ca dao tục ngữ Việt
Nam nói rồi
Đúng Tôn Ý của Chúa Trời
Cho đi không đợi được người trả ơn
Đời này mau chóng qua liền
Đời sau vĩnh cửu mới cần hơn thôi
Ngồi đâu mà chẳng là ngồi
Miếng ăn là miếng rất tồi, chẳng hay!
Ăn nhiều, uống lắm, khổ ai?
Khổ mình chứ chẳng ai thay cho mình
Ước gì sống trọn nghĩa tình
Với người, với Chúa – chân thành mới hay
Ngồi kia, ngồi đó, ngồi đây
Nước Trời có chỗ mới hay hơn người

Trầm Thiên Thu
Cuối tháng 8-2019



ƯỚC ĐỜI






Chúng con xin lỗi Chúa
Vì lầm lạc lâu nay
Sống như kẻ vô đạo
Tội lỗi chất cao dầy

Cứ mạo nhận công chính
Ảo tưởng nên giả hình
Tự nhận mình là thánh
Soi mói anh em mình

Xin ban niềm xác tín
Để đi đúng con đường
Mà Chúa hằng mong muốn
Là bác ái, yêu thương

Xin khơi lòng tôn trọng
Đối với mọi tha nhân
Ðể trở thành nhân chứng
Sống động giữa gian trần



Trầm Thiên Thu
Sáng 26-8-2019



Lm. GIUSE TRẦN VIỆT HÙNG
TIN MỪNG TRONG TUẦN

THỨ HAI, TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN
(Lc 4, 16-30).
ĐẤNG XỨC DẦU

Hội đường Sa-bát cầu kinh,
Đọc lời giao ước, tâm linh gọi mời.
Giê-su đọc rõ từng lời,
Thánh Thần Chúa ngự, sáng ngời trí khôn.
Xức dầu rao giảng siêu tôn,
Tin mừng loan báo, mở hồn thế nhân.
Kêu mời sám hối tội trần,
Chữa lành bệnh tật, chia phần phúc vinh.
Loan truyền giải thoát cực hình,
Người mù được thấy, an bình thiện tâm.
Hồng ân Năm Thánh quang lâm,
Giải trừ áp bức, giam cầm phóng sinh.
Hôm nay ứng nghiệm chứng minh,
Người thương kẻ ghét, lộ hình tư duy.
Đồng hương từ chối xét suy,
Nói lời xúc phạm, nghĩ suy trần đời.

THỨ BA, TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN
(Lc 4, 31-37).
ĐẤNG THÁNH

Chúa vào giảng dậy nơi đây,
Có người quỷ ám, hay gây bất bình.
Tại sao tiêu diệt bọn mình,
Kêu to hét lớn, thật tình tuyên xưng.
Thời kỳ Chúa đến phục hưng,
Ngài là Đấng Thánh, Tin Mừng truyền rao.
Quỷ ma ghen tức thét gào,
Chuyện chi gây rối, tại sao xua trừ.
Cứu sinh sửa chữa tật hư,
Giê-su quyền thế, loại trừ dối gian.
Câm đi ra khỏi, đừng van,
Mọi người kinh hãi, ơn ban bởi trời.
Lạ lùng phép tắc cao vời,
Quyền năng ra lệnh, mọi người ngạc nhiên.
Danh người truyền khắp mọi miền,
Chữa trừ bệnh hoạn, cửa thiên cứu đời.

THỨ TƯ, TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN
(Lc 4, 38-44).
CHỮA LÀNH


Si-mon đón Chúa vào thăm,
Tại gia nhạc mẫu, bao năm mong chờ.
Bà đang sốt nặng bơ phờ,
Chúa cùng môn đệ, đợi chờ ghé qua.
Cảm thương yếu đuối tuổi già,
Chúa liền truyền lệnh, cho bà khỏi ngay.
Bà liền chỗi dậy tiếp tay,
Dọn cơm nấu nước, đẹp thay tấm lòng.
Nhiều người bệnh hoạn cầu mong,
Van xin chữa trị, bệnh phong hao gầy.
Quỷ ma ám ảnh quấy rầy,
Kêu lên Con Chúa, Đức Thầy Ki-tô.
Chúa rằng im tiếng đừng hô.
Âm thầm sứ mệnh, Chúa vô mọi miền.
Tin Mừng rao giảng trước tiên,
Kêu mời hối cải, gom chiên về đàn.



THỨ NĂM, TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN
(Lc 5, 1-11).
THẢ LƯỚI

Chúa đi rao giảng Tin mừng,
Xuống thuyền cách bãi, đậu dừng loan tin.
Si-mon chài lưới đứng nhìn,
Chuyên môn thả lưới, vững tin nơi Thầy.
Nước sâu bắt cá sa lầy,
Phê-rô thưa Chúa, sáng ngày vô công
Suốt đêm cực nhọc ngóng trông,
Vâng lời thả lưới, bên hông mạn thuyền.
Cá nhiều nặng lưới kéo lên,
Bạn bè đồng nghiệp, thuyền bên góp phần.
Si-mon sụp lạy dưới chân,
Con người tội lỗi, thế nhân sống đời.
Xin Thầy hãy tránh xa rời,
Mọi người kinh ngạc, ơn trời khấng ban.
Chúa rằng đừng sợ thiên nhan,
Hãy đi chinh phục, thế gian tội tình.


THỨ SÁU, TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN
(Lc 5, 33-39).
CẦU NGUYỆN

Môn đồ cầu nguyện ăn chay,
Gio-an Tẩy Giả, hăng say rao truyền.
Tông đồ của Chúa nhân hiền,
Bên Thầy cuộc sống, điền viên lữ hành.
Thầy trò không sống tìm danh,
Tân lang hiện diện, lòng thành sống vui.
Bao giờ đi khỏi, ngậm ngùi,
Tông đồ môn đệ, rút lui khẩn cầu.
Rượu nào bầu ấy giữ lâu,
Bầu da rượu mới, mong hầu tốt hơn.
Áo nào vải đó không sờn,
Không ai vá áo, vải đơn một chiều.
Ăn chay cầu nguyện giới điều,
Đúng thời đúng điểm, nhận nhiều ân thiêng.
Thực tâm sám hối tội khiên,
Hãm mình dẹp xác, ăn kiêng nguyện cầu.

THỨ BẢY, TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN
(Lc 6, 1-5).
SA-BÁT

Bứt bông lúa miến vò tay,
Mấy thầy Biệt Phái, chê ngay lỗi này.
Hôm nay Sa-bát có hay,
Làm điều không được, cấm ngày hôm nay.
Các thầy khó chịu lắm thay,
Phàn nàn với Chúa, sao Thầy không can.
Chu toàn điều luật bảo ban,
Thiện toàn lề luật, sẻ san tình người.
Chúa bênh môn đệ vài lời,
Đúng ngày Sa-bát, trong nơi thánh đền.
Đọc điều Đa-vít chẳng nên.
Cùng nhau ăn bánh, bên trên bàn thờ.
Dành riêng trưởng tế đụng sờ,
Tùy tùng lỗi luật, mong nhờ luật tha.
Giữ ngày Sa-bát đặt ra,
Con Người làm chủ, thứ tha lỗi lầm.

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Bronx, New York


 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
dcgiuseminh
logonamthanh
   
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập61
  • Máy chủ tìm kiếm6
  • Khách viếng thăm55
  • Hôm nay24,891
  • Tháng hiện tại346,017
  • Tổng lượt truy cập6,955,224

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây