Thi Ca Suy Niệm tuần lễ CN XXII TN C.

Thứ sáu - 30/08/2019 21:43  115

Luca 14: 1. 7-14 

KHIÊM TỐN

Một ông thủ lãnh mời ăn,

Mấy người biệt phái, đứng căn chỗ ngồi.

Vào bàn chỗ nhất phần tôi,

Dụ ngôn Chúa dậy, đừng ngồi chỗ cao.

Nhiều người ân trọng đức cao,

Xứng danh trọng vọng, bước vào ngay bên.

Khi mời dự tiệc trong đền,

Chọn bàn rốt hết, ngồi yên dưới cùng.

Chủ nhà nhận biết bao dung,

Ngỏ lời mời bạn, hãy cùng bước lên,

Xin mời qúi vị lên trên,

Thật là vinh dự, xứng tên phận người.

Ai mà kiêu ngạo ở đời.

Tự mình cất nhắc, danh hời đáng chê.

Khiêm cung hạ xuống chẳng nề,

Người đời khen ngợi, cận kề mến yêu.

Chúa rằng khi dọn cơm chiều,

Đừng mời bạn hữu, rủ nhiều bà con.

Người nghèo tàn tật héo hon,

Đón vào dùng bữa, điểm son phúc lành.

Theo thói thường, người đời coi trọng chỗ ngồi nơi bàn tiệc hơn là mâm cỗ. Chúng ta rất quen thuộc với kiểu cách ở đời là ngồi vào bàn tiệc phải theo vai vế và địa vị trong xã hội. Người ta coi rất trọng hình thức và vị thế trong cộng đoàn xã hội. Bài phúc âm hôm nay, Chúa Giêsu lại có cơ hội dạy chúng ta bài học về sự khiêm nhường. Chúa Giêsu nói với ông chủ nhà rằng: Khi dọn tiệc, hãy mời những người nghèo khó, què quặt đui mù, ông sẽ có phúc. Khó thật! Mấy ai có thể áp dụng.

Quan sát việc chọn chỗ ngồi trong bữa tiệc theo phong tục tập quán, người ta rất quan trọng hóa về địa vị và phẩm giá con người. Chúa Giêsu đi ngược lại với những suy nghĩ của những người đương thời. Chính Chúa đến bằng con đường khiêm nhu. Khiêm nhượng chính là một nhân đức. Khiêm nhượng là chấp nhận đúng sự thật mình có. Nếu chúng ta biết mở mắt nhìn đời, thấy rằng chúng ta còn thua kém biết bao nhiêu người về lòng đạo đức, về khả năng, về sự hiểu biết và về kinh nghiệm cuộc sống. Chúng ta có gì mà không phải là do hồng ân đã lãnh nhận. Trước mặt Chúa, chúng ta còn nghèo túng hơn nhiều. Chúng ta chỉ là tro bụi và chỉ như là hơi thở thoáng qua. Chúa rút hơi thở, chúng ta trở về hư vô.

Chúa Giêsu khi xưa ra rao giảng trong hoàn cảnh của hai nền văn hóa Hy Lạp và Do Thái. Người Hy Lạp coi sự khiêm nhường như là một sự thoái hóa và nhu nhược. Còn người Do Thái coi là một nhân đức. Chúa Giêsu dạy chúng ta về sự khiêm tốn. Kiêu ngạo là thói thường ở đời. Ai cũng muốn mình hơn người khác. Họ muốn nổi nang hơn, giỏi giang hơn, giầu có hơn và có thế lực hơn. Vì thế, họ đã không ngần ngại tìm cách hạ thấp hay chà đạp người khác xuống. Đúng thế, kiêu ngạo chống lại kiêu ngạo. Không ai ưa người kiêu ngạo. Ngay cả những người kiêu ngạo cũng không ưa nhau. Trái lại, người khiêm tốn được mọi người yêu mến.

Truyện kể:  Có hai vị bô lão ngồi lại với nhau tâm sự. Một người nói: Khi tôi còn trẻ, tôi hay kiêu ngạo. Sự kiêu ngạo làm tôi lo lắng. Tôi lo về những cái người khác nghĩ hay nói về tôi. Khi tôi trưởng thành và khôn ngoan hơn. Tôi không để ý tới những lời người khác nói về tôi. Nay tôi già rồi, tôi nhận ra rằng chẳng có ai để ý hay nghĩ gì về tôi cả. Thật ra, nhiều người nghĩ mình là quan trọng, để rồi nghĩ rằng người khác lúc nào cũng để ý đến mình và rồi chúng ta trở nên kiêu căng.

Khiêm tốn không phải là sự hèn nhát mà là sự can đảm và dũng mạnh. Chỉ những ai mạnh mẽ mới dám hạ mình phục vụ anh chị em. Khiêm tốn phục vụ là một cử chỉ đầy yêu thương và là một thái độ hoàn toàn tự do. Khiêm tốn mở đường tự do cho chúng ta đi vào Nước Trời.

 

THỨ HAI, TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN

(Lc 4, 16-30).

ĐẤNG XỨC DẦU

Hội đường Sa-bát cầu kinh,

Đọc lời giao ước, tâm linh gọi mời.

Giê-su đọc rõ từng lời,

Thánh Thần Chúa ngự, sáng ngời trí khôn.

Xức dầu rao giảng siêu tôn,

Tin mừng loan báo, mở hồn thế nhân.

Kêu mời sám hối tội trần,

Chữa lành bệnh tật, chia phần phúc vinh.

Loan truyền giải thoát cực hình,

Người mù được thấy, an bình thiện tâm.

Hồng ân Năm Thánh quang lâm,

Giải trừ áp bức, giam cầm phóng sinh.

Hôm nay ứng nghiệm chứng minh,

Người thương kẻ ghét, lộ hình tư duy.

Đồng hương từ chối xét suy,

Nói lời xúc phạm, nghĩ suy trần đời.

 

THỨ BA, TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN

(Lc 4, 31-37).

ĐẤNG THÁNH

Chúa vào giảng dậy nơi đây,

Có người quỷ ám, hay gây bất bình.

Tại sao tiêu diệt bọn mình,

Kêu to hét lớn, thật tình tuyên xưng.

Thời kỳ Chúa đến phục hưng,

Ngài là Đấng Thánh, Tin Mừng truyền rao.

Quỷ ma ghen tức thét gào,

Chuyện chi gây rối, tại sao xua trừ.

Cứu sinh sửa chữa tật hư,

Giê-su quyền thế, loại trừ dối gian.

Câm đi ra khỏi, đừng van,

Mọi người kinh hãi, ơn ban bởi trời.

Lạ lùng phép tắc cao vời,

Quyền năng ra lệnh, mọi người ngạc nhiên.

Danh người truyền khắp mọi miền,

Chữa trừ bệnh hoạn, cửa thiên cứu đời.

 

THỨ TƯ, TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN

(Lc 4, 38-44).

CHỮA LÀNH

Si-mon đón Chúa vào thăm,

Tại gia nhạc mẫu, bao năm mong chờ.

Bà đang sốt nặng bơ phờ,

Chúa cùng môn đệ, đợi chờ ghé qua.

Cảm thương yếu đuối tuổi già,

Chúa liền truyền lệnh, cho bà khỏi ngay.

Bà liền chỗi dậy tiếp tay,

Dọn cơm nấu nước, đẹp thay tấm lòng.

Nhiều người bệnh hoạn cầu mong,

Van xin chữa trị, bệnh phong hao gầy.

Quỷ ma ám ảnh quấy rầy,

Kêu lên Con Chúa, Đức Thầy Ki-tô.

Chúa rằng im tiếng đừng hô.

Âm thầm sứ mệnh, Chúa vô mọi miền.

Tin Mừng rao giảng trước tiên,

Kêu mời hối cải, gom chiên về đàn.

 

THỨ NĂM, TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN

(Lc 5, 1-11).

THẢ LƯỚI

Chúa đi rao giảng Tin mừng,

Xuống thuyền cách bãi, đậu dừng loan tin.

Si-mon chài lưới đứng nhìn,

Chuyên môn thả lưới, vững tin nơi Thầy.

Nước sâu bắt cá sa lầy,

Phê-rô thưa Chúa, sáng ngày vô công

Suốt đêm cực nhọc ngóng trông,

Vâng lời thả lưới, bên hông mạn thuyền.

Cá nhiều nặng lưới kéo lên,

Bạn bè đồng nghiệp, thuyền bên góp phần.

Si-mon sụp lạy dưới chân,

Con người tội lỗi, thế nhân sống đời.

Xin Thầy hãy tránh xa rời,

Mọi người kinh ngạc, ơn trời khấng ban.

Chúa rằng đừng sợ thiên nhan,

Hãy đi chinh phục, thế gian tội tình.

 

THỨ SÁU, TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN

(Lc 5, 33-39).

CẦU NGUYỆN

Môn đồ cầu nguyện ăn chay,

Gio-an Tẩy Giả, hăng say rao truyền.

Tông đồ của Chúa nhân hiền,

Bên Thầy cuộc sống, điền viên lữ hành.

Thầy trò không sống tìm danh,

Tân lang hiện diện, lòng thành sống vui.

Bao giờ đi khỏi, ngậm ngùi,

Tông đồ môn đệ, rút lui khẩn cầu.

Rượu nào bầu ấy giữ lâu,

Bầu da rượu mới, mong hầu tốt hơn.

Áo nào vải đó không sờn,

Không ai vá áo, vải đơn một chiều.

Ăn chay cầu nguyện giới điều,

Đúng thời đúng điểm, nhận nhiều ân thiêng.

Thực tâm sám hối tội khiên,

Hãm mình dẹp xác, ăn kiêng nguyện cầu.

 

THỨ BẢY, TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN

(Lc 6, 1-5).

SA-BÁT

Bứt bông lúa miến vò tay,

Mấy thầy Biệt Phái, chê ngay lỗi này.

Hôm nay Sa-bát có hay,

Làm điều không được, cấm ngày hôm nay.

Các thầy khó chịu lắm thay,

Phàn nàn với Chúa, sao Thầy không can.

Chu toàn điều luật bảo ban,

Thiện toàn lề luật, sẻ san tình người.

Chúa bênh môn đệ vài lời,

Đúng ngày Sa-bát, trong nơi thánh đền.

Đọc điều Đa-vít chẳng nên.

Cùng nhau ăn bánh, bên trên bàn thờ.

Dành riêng trưởng tế đụng sờ,

Tùy tùng lỗi luật, mong nhờ luật tha.

Giữ ngày Sa-bát đặt ra,

Con Người làm chủ, thứ tha lỗi lầm.

 

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
dcgiuseminh
logonamthanh
   
closedbible
 
suy 5
 
thanhthan06sm 1
 
gdphanxicoxavie
 
lichconggiao2
 
giolecacnhatho adv2 copy
 
giolecacnhatho adv2
 

Tin mới nhất

Kết nối

 

 

 

Thống kê

  • Đang truy cập61
  • Máy chủ tìm kiếm9
  • Khách viếng thăm52
  • Hôm nay24,891
  • Tháng hiện tại346,298
  • Tổng lượt truy cập6,955,505

Copyright © [2018] Giáo phận Nha Trang. All rights reserved.
   Phụ trách: Ban Truyền Thông Giáo Phận Nha Trang
Email: gpnhatrangbtt@gmail.com
Địa chỉ: 22 Trần Phú - HT 42, Tp. Nha Trang - Khánh Hoà
Phone: (84) 258.3523842 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây